Hứa An trả lời nói:
-Đây là công thành chiến, cần gì dùng đến ngựa?
Giống như một chậu nước lạnh, trực tiếp hắt lên đầu Quách Đông.
Sau khi chạy chạy hơn phân nửa, giáo úy huấn luyện mới để bọn họ buông chân, bắt đầu tiến lên.
Khi đến bên ngoài doanh trại ắp trở về ăn cơm, Quách Đông thấy phụ thân hắn bị hai giáp sĩ người Yến ấn trên mặt đất, phạt roi.
Đôi mắt Quách Đông lập tức trừng lớn, người bị đánh chính là cha hắn!
Nhưng, hắn vẫn không dám đi lên ngăn trở, cũng không dám lên tiếng.
Phụ thân Quách Đông chính là Quách Đại Dũng, nguyên bản chính là người dẫn đầu đội ngũ dân phu Cổ huyện, sau khi chỉnh biên, hắn chính thức quản lý đội dân phụ tầm tám trăm người.
Khi quan quân người Yến kiểm tra chiến hào ngoài doanh trại, phát hiện chiều sâu không đủ, cộng thêm bên trong không đào ra góc độ theo yêu cầu, cho nên lấy tội chậm trễ trách phạt Quách Đại Dũng.
Bị phạt roi thật không tính là cái gì, nhưng bị quất roi trước mặt thủ hạ và nhi tử như vậy, thật sự quá mất mặt.
Quách Đại Dũng ở Cổ huyện cũng là người có tiếng nói, nếu không coi như gia đình Thủy cô nương xuống dốc, gia đình nàng cũng không đáp ứng cho nàng kết thân với Quách Đông.
Nhưng, nên đánh vẫn phải đánh.
Quân luật Tuyết Hải Quan vô cùng nghiêm ngặt, tự nhiên không cho phép sai số.
Sau khi đánh xong, ngươi còn phải tiếp tục nhiệm vụ, mang theo thủ hạ của ngươi tiếp tục tu sửa lại chiến hào, nếu quá hạn không thể hoàn thành, tăng thêm xử phạt.
Đội ngũ phụ binh trở lại quân doanh, quan quân nhu bắt đầu phân phát đồ ăn.
Suất cơm bao gồm cơm khô, thịt muối và một chén canh.
Thức ăn không tính quá phong phú, nhưng tính bên ngoài cũng không tệ, thậm chí có thể chất lượng cao.
Quách Đông một bên ăn một bên rớt nước mắt.
-Cha ngươi không có việc gì.
Hứa An an ủi.
-Ta đang khóc ngựa của ta, uổng công ta dọc đường hầu hạ nó tỉ mỉ.
“...” Hứa An.
Sau khi ăn xong, nhóm phụ binh được phân phát tấm chắn xuống dưới, bắt đầu xếp hàng giơ tấm chắn dưới sự chỉ huy của giáo úy, bắt đầu chạy đi chạy lại.
Lần này huấn luyện, tương đối nghiêm khắc, ai sai vị trí hoặc quá chậm hoặc quá nhanh, đều bị ăn roi.
Mà loại huấn luyện cực kỳ tẻ nhạt này vẫn kéo dài tận ba ngày.
Mỗi ngày đều có lịch trình là dậy sớm, chạy thao, chạy thao trở về, ăn cơm, cơm nước xong, lại cầm tấm chắn bắt đầu chạy vòng vèo và biến hóa mấy loại trận hình ia.
Quách Đông không phải loại người có thể chịu khổ, nhưng dưới roi vọt thúc đít, hắn cũng không dám chậm trễ.
Khi đang huấn luyện, Hứa An bõng nhiên duỗi tay đấm Quách Đông một cái.
-Nhìn đi, bên kia.
Quách Đông nhìn qua, thấy trên tòa nhà hình tháp kia có hai người.
Một người mặc giáp trụ, một người khác, lại mặc một bộ áo dài màu đen.
Tuy rằng khoảng cách hơi xa, nhưng có thể thấy được, quần áo đối phương rất sạch sẽ.
Trong quân trại có quy củ rất nghiêm ngặt, người có thể ở chỗ này mặc tùy tiện chỉ có vị kia.
Quách Đông rất cao hứng hô lên:
-Nhìn kìa, Bình Dã Bá kia đang nhìn chúng ta!
-Cấm ồn ào!
Một tên giáp sĩ cầm roi da lại đây, có điều không hạ roi xuống, mà đạp một chân vào Quách Đông.
Kế tiếp, nghỉ ngơi kết thúc, khi mọi người bắt đầu cầm tấm chắn thao luyện, rõ ràng tinh thần và sĩ khí so với lúc trước hoàn toàn bất đồng, mọi người đều dùng ra toàn lực, nghiêm khắc hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện.
Tất cả chỉ vì làm thân ảnh kia vừa lòng.
Chẳng sợ, vị kia căn bản không thèm nhìn qua bọn họ.
Trịnh bá gia cũng thật sự không nhìn bọn họ, hắn đang lột quýt, đứng bên cạnh Lương Trình.
-Ngày mai, binh mã các lộ của chúng ta hẳn có thể đến đông đủ đi?
Trịnh bá gia hỏi.
Kỳ thật đã có một vạn binh mã đến rồi, ba trấn quân đội của Kim Thuật Khả, Kha Nham Đông Ca, Cao Nghị đã đến rồi, trấn binh mã của Từ Hữu Thành đang trên đường đến đây.
Nguyên nhân trấn binh mã của Từ Hữu Thành kia chậm như vậy, bởi nhánh binh mã kia phụ trách và quản lý áp tải gần ba vạn nô bộc binh dã nhân đến đây.
Tang Hổ suất lĩnh ba vạn tộc nhân đi đầu, nhưng để tuyển chọn ra người thích hợp cũng chỉ tầm một vạn người, lúc trước trong công thành chiến tại cánh đồng tuyết, bọn hắn cũng thu nạp một vạn tù binh, hai bên gom lại không đến ba vạn người.
Kỳ thật kế tiếp còn có nữa, bởi các bộ tộc cánh đồng tuyết khác cũng bị yêu cần giao ra thanh niên trai tráng và dê bò, nhưng tất cả đều trên đường đến đây.
Một đợt này chỉ là lực lượng ban đầu của Tuyết Hải Quan.
Tính toán một lần, nguyên bản binh mã Tuyết Hải Quan đã tổng cộng hơn mười một doanh, tính toán suýt soát tầm một vạn sáu ngàn chiến binh.
Nô bộc binh dã nhân tầm ba vạn, cũng may thành phần trong ba vạn người này rất hỗn tạp, rốt cuộc đây là tập hợp của rất nhiều bộ tộc dã nhân, cho nên có thể chế ước lẫn nhau.
Cộng thêm hai cánh quân trại Trịnh bá gia cũng có một nhánh Yến quân và Tấn quân khác đóng quân, trên lý thuyết Trịnh bá gia không chỉ dựa vào một vạn sáu ngàn chiến binh tạm giam nô lệ dã nhân, mà xung quanh có mấy chục vạn binh sĩ hỗ trợ cùng nhau trông coi đám nô lệ binh kia.
Mặc khác, sau khi tiếp thu gần sáu ngàn dân phu và phụ binh từ Dĩnh Đô kia, Tuyết Hải Quan cũng tính ra có tầm trên vạn dân phu.
Bên trong hơn vạn dân phu này đã tuyển chọn ra sáu ngàn phụ binh.
Nếu dựa theo phương thức tính toán dân phu vào binh lực, lại chỉnh biên một hai cái, Trịnh bá gia hoàn toàn có thể đánh ra cờ hiệu “Mười vạn đại quân”.
Nhưng nói thế nào đây, cái này chẳng có ý nghĩa gì.
Rốt cuộc hiện tại mọi người lấy binh đối binh, kế tiếp phải liều mạng trước mặt người Sở đang phòng thủ Trấn Nam quan, thổi da trâu làm gì, có lợi ích gì chăng?
-Ngày mai hẳn sẽ có mấy nhóm nữa tới, dựa theo thông tin truyền tin binh đến báo, binh mã các lộ hẳn đã đến rồi, hiện tại lương thảo đại quân vẫn tính sung túc, hẳn có thể bắt đầu vòng chiến sự đầu tiên rồi.
Đại quân ở tiền tuyến, hơn nữa chi phí sinh hoạt dân phu chiến mã, mỗi ngày đều là một con số khổng lồ, lương thảo vĩnh viễn không có ngày tuyệt đối sung túc cho nên tuyệt đối không thể hoàn toàn chờ một chỗ, chỉ cần trước mắt lương thực đầy đủ đã có thể bắt đầu đánh trận rồi.
Phương diện hậu cầu thì có thể một bên đánh một bên bổ sung sau.
Trừ phi Điền Vô Kính tính toán dùng phương thức “Trường chiến” so đấu quốc lực.
Nhưng cái này hiển nhiên không hiện thực, áp lực hậu cần Yến quân so với người Sở còn lớn hơn rất nhiều.
-Triển khai đi, đánh giá không bao lâu trung quân soái trướng phải...
-Báo!!!!!!!
Một truyền tin binh giục ngựa nhanh chóng tới đây:
-Có Tĩnh Nam Vương lệnh, triệu tập tướng lãnh các lộ đến soái trướng nghe lệnh vào ngày mai!
-Xuống xem một cái.
Trịnh bá gia không đi xuống tiếp lệnh, chỉ đứng trên tòa nhà hình tháp vẫy vẫy tay với lính liên lạc.
Cái này thoạt nhìn rất ương ngạch, trước đại chiến, nếu có tướng lánh khác dám vô lễ đối với soái lệnh như vậy.
Đổi thành đại soái khác, phỏng chừng phải trảm thủ cấp, “Giết gà dọa khỉ” răn đe.
Nhưng bản thân Trịnh bá gia cậy sủng kiêu căng, hắn cũng tin rằng tên lính liên lạc này sẽ không dám nói cái gì.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...