Người mù trầm ngâm, chủ thượng đây đang nhớ thời lại thời thanh xuân?
Trịnh bá gia hít vào một hơi, nói:
-Lúc trước Lý Thiến dùng hai ngàn dân phu làm mồi nhử, hấp dẫn toàn bộ Sa Thác bộ lạc đến, riêng cái này ta vẫn luôn nhớ kỹ.
-Chủ thượng cảm thấy, tâm thái hiện tại của bản thân trong bất tri bất giác đã tiếp cận vị quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ kia sao? Cái này kỳ thật chỉ là chuyện sớm hay muộn. Ví dụ như hiện tại nếu hi sinh một vạn dân phu để một hơi ăn hết một nhánh quân chủ lực của Sở quân, ta cảm thấy vẫn rất có lời, ta nghĩ chủ thượng đại khái sẽ làm như vậy. Cho nên chủ thượng không có gì phải áy náy!
Trịnh bá gia lắc đầu nói:
-Không phải áy náy, ta vẫn luôn nói, lần đó việc Lý Thiến làm để ta khắc sâu nhận thức đối với thế giới này, xem như đây là bài học đầu tiên về sự tàn khốc của thế giới này. Ta kỳ thật chưa từng giận nàng, chưa từng có, ta chán ghét nàng, bởi nàng là một nữ nhân điên, một nữ nhân điên có bối cảnh, bản thân ta có thể điên, nhưng ta không thích tiếp xúc với người điên giống ta.
Trịnh bá gia dừng một chút, tiếp tục nói:
-Nhưng Nhưng ta chưa bao giờ phê phán cách làm và sự lựa chọn của nàng, bởi chẳng sợ khi đó chúng ta vẫn chỉ là bình dân tại Hổ Đầu thành, nhưng mông ta không thể hiểu được lại ngồi lên giai cấp thống trị. Ta tự nhiên có thể hiểu nàng... Ngươi nói, ta có phải có bệnh hay không?
Người mù cười nói:
-Chủ thượng, đây là lẽ thường tình.
-Ngươi đây tìm lý do an ủi ta.
-Hẳn như vậy, chủ thượng ngài còn muốn cái gì?
-Ta chỉ cảm thấy, hiện tại nội tâm ta bình tĩnh như vậy là không nên!
Trịnh bá gia nói.
-Người làm tướng, tất nhiên ý chí sắt đá.
-Đây chỉ là ngụy biện, ta đây đã từng là dân phu, hiện tại thấy dân phu đã chết, ta còn có thể thờ ơ, cái này không đúng. Trước kia thường xuyên nghe được một câu, nói chung cảm thấy đây là lời nói khách sáo, gọi đây là thâm nhập quần chúng, dung nhập quần chúng, hiện tại ngẫm ngẫm lại kỳ thật nó rất có đạo lý.
Trịnh bá gia trầm ngâm nói:
-Ta từ dân phu đi ra, nhưng đã hoàn toàn quên mất cái căn bản của mình.
-Cái này...
Người mù giỏi về phân tích nhân tâm, lúc này tự nhiên phát hiện chính hắn đã không theo kịp bước đi của chủ thượng.
Cuối cùng, người mù chỉ có thể quy kết, khả năng chủ thượng đã ăn cơm sáng... Quá no rồi!
-Thật sự muốn trở nên băng lãnh vô tình sao?
-Nhưng chủ thượng băng băng lãnh lãnh mới là chủ thượng chúng ta muốn, đây mới là hình ảnh lý tưởng nhất.
-Sách, nhưng ta còn chơi chưa đủ, nếu nói đời này là một sự khởi đầu mới, tính là một trò chơi, nếu có thể hoàn toàn chơi đùa, ta đây thật sự phải đầu nhập chơi đến cùng. Phong cảnh đời trước chưa kịp nhìn, đời này càn xem nhiều một chút, xem nhiều hiểu nhiều.
Người mù đã có chút không chịu nổi, hắn rốt cuộc hiểu rồi, đây là làm ra vẻ, nhân việc ăn cơm sáng quá no sinh ra cảm xúc màu mè này!
Kỳ thật, người mù nghĩ không sai.
Trước mắt, không có việc gì làm, quân nghị còn sớm, một khi ngươi rảnh rỗi, bắt đầu tìm kiếm những thứ linh tinh.
-Không có đạo lý, một đám Ma Vương các ngươi bắt đầu trở nên càng ngày có nhân tính, từ mặt bằng sống càng ngày càng lập thể, ta phải dần dần từ lập thể tiến về mặt bằng, cái này thật không công bằng!~
-Đúng vậy, chủ thượng, cái này xác thực không công bằng.
Người mù có lệ nói.
-Ta muốn ôm cuộc sống tốt hơn.
-Đúng vậy, chủ thượng, cuộc sống rốt cuộc tốt đẹp như vậy.
Người mù tiếp tục nói.
Trịnh bá gia duỗi tay gõ gõ đầu, nói:
-Ai, kỳ thật người ta đã chết, ta đây còn ở nơi này lảm nhảm cũng là một loại coi thường, đúng không?
Người mù nhắm mắt lại, nói:
-Dân phu ra ngoài đốn củi, cái này vốn là chức trách dân phu, giống như binh sĩ chết trận trên sa trường, đây là quy luật hết sức bình thường. Chủ thượng có thể đi lên trấn an bọn họ một chút, ủng hộ sĩ khí cho bọn họ một chút, đưa sự thương tâm và bi thống của bọn họ chuyển lên đầu người Sở, huống chi người vốn bị người Sở giết.
Trịnh bá gia lắc đầu:
-Nhưng hôm nay ta không muốn làm như vậy.
-Mời chủ thượng báo cho biết.
-Làm khó ngươi.
-Chủ thượng nói lời này hơi khách khí.
-Hiện tại ngươi có phải rất muốn đánh ta hay không.
Người mù trầm mặc.
-Hiện tại trông ta có phải rất thiếu đòn đúng không?
Người mù gật gật đầu.
-Ngô, ngươi chính là người mù.
-Thuộc hạ ngửi được.
-Ha ha.
Trịnh bá gia lắc đầu, hỏi:
-Ngươi nói sáng nay ngươi vừa thẩm vấn một kỵ binh gác người Sở?
-Phải.
-Tên kia còn sống sao?
-Bị tạm giam.
-Sai người mang lên đây, bên kia không phải có con trai ở phụ binh doanh sao, để nhi tử người kia tự tay giết chết người Sở kia, khóc sướt mướt thì làm được cái gì.
-Vâng, chủ thượng.
Rất nhanh, tên lính kia bị lôi ra.
Yến, Tấn, Càn, Sở, quần áo và kiểu tóc đều truyền thừa từ Đại Hạ năm đó, có thể nói xuất thân từ đồng môn.
Nhưng trong năm tháng dài trôi qua, từng người đều có sự thay đổi.
Người Yến thích ngắn gọn, để kiểu tóc nguyên bản Đại Hạ trở nên đơn giản hóa.
Người Càn ham thích với bàn phát, mà người Sở, vô luận quý tộc hay bình dân, nam tử thành niên đều thích để tóc hai bên sườn dài, tốt nhất là loại có thể che tai, thả càng dài càng tốt, chỗ còn lại dài hay ngắn thật ra không có gì ước thúc.
Cho nên tên lính gác người Sở này, tuy bị lấy mũ giáp trụ, nhưng kiểu tóc người này để người ta rất dễ nhận ra thân phận người Sở của hắn.
Một thân vệ tiến lên, chi chỉ thi thể dân phu trên giá, hỏi:
-Con trai người này đâu?
Lúc này ánh mắt không ít người đều nhìn về phía Quách Đông.
Quách Đông đi về phía trước hai bước, duỗi tay lau khóe mắt, nói:
-Là ta.
Thân vệ rút bội đao ra, ném trên mặt đất, chỉ chỉ tên lính người Sở bị hai người đè nặng phía sau:
-Bá gia nói, nam nhi có nước mắt nhưng không dễ dàng rơi, trên chiến trường, nam nhi Yến địa đổ máu không đổ lệ, ai làm ta rơi lệ, ta khiến kẻ đó đổ máu.
Nói xong, tên thân vệ này lùi về sau hai bước, ánh mắt và hai tên lính kia nhìn nhau một chút.
Hắn thở phào một hơi, bởi lời này, chính hắn thêm mắm thêm muối.
Thân là thân vệ, khi truyền lời tự giác phải có lời như vậy.
Đương nhiên, nếu làm tốt có thể nói là dệt hoa trên gấm, nếu làm không tốt, đó chính là vẽ rắn thêm chân.
Khi truyền lời cho những nhân vật quan trọng, ngươi không có tư cách phát huy gì, nhưng khi đối mặt với dàn phụ binh và dân phu này, ngươi thật ra có thể thoải mái.
Lúc trước, trên đường lôi tên người Sở này ra, hắn kỳ thật đã nghĩ sẵn trong đầu rồi, hiện tại thư sướng nói ra thật thoải mái.
Quách Đông hơi ngơ ngác nhìn đao trên mặt đất, mà những dân phu và phụ binh xung quanh bắt đầu hướng ánh mắt tìm tòi xung quanh.
Rốt cuộc, bọn họ thấy nơi xa, một nam tử mặc thường phục màu đen đang đứng nơi đó.
Bá gia.
Là Bá gia!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...