Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1172: NHÂN ĐẠO NHA

Quách Đông nuốt nước miếng, hắn nhặt đao trên mặt đất, quay đầu lại nhìn thoáng qua thi thể phụ thân nằm trên giá, ngay sau đó phát ra tiếng gào thét giận dữ đối với người Sở, cầm đao chém xuống!

Phát đao thứ nhất chém lên vị trí bả vai của đối phương, khi Quách Đông rút đao ra nhất thời không rút ra được.

Nếu là lão binh, khi gặp được loại tình huống này đại khái chính là đôi tay nắm đao chặt lại đá chân đi, rút đao ra, nhưng Quách Đông không có kinh nghiệm giết người, lần này huấn luyện, hắn chỉ cầm tấm chắn chạy băng băng.

Cho nên hắn thử rất nhiều lần, đao vẫn chưa thể rút ra, mà tên người Sở kia kêu to, để tâm ý Quách Đông càng ngày càng nhiễu loạn.

Dưới sự tức giận, Quách Đông dứt khoát nhảy vồ về phía tên người Sở kia, đè hắn dưới thân, mặc kệ đao, đôi tay trực tiếp bóp cổ người Sở, phát lực, phát lực, phát lực!

Người Sở giãy dụa, nhưng rất nhanh, thân thể hắn liên tục run rẩy hai lần, bất động.

Quách Đông há miệng, rời khỏi người người Sở kia, ánh mắt lần thứ hai hướng về phía thân ảnh hắc y nơi xa kia.

Thình thịch!

Quách Đông quỳ xuống, hô lớn:

-Bá gia, Bá gia, Quách Đông Cổ huyện nguyện ý phục vụ quên mình cho Bá gia!

Lúc này Hứa An đứng bên cạnh Quách Đông, hắn đương nhiên rõ ràng tên đồng bọn ở chung một lều này rốt cuộc là người thế nào?

Tên kia lười, tên kia co rúm, tên kia còn tự cho là thanh cao, nói chung cảm thấy bản thân so với người khác đều thông minh hơn.

Nhưng vào lúc này, dưới loại hoàn cảnh này, Hứa An có thể cảm nhận được tiếng la chân thành của Quách Đông.

Phụ thân hắn đã chết, mẫu thân hắn và nhị ca tê liệt kia còn ở Cổ huyện Yến Quốc xa xôi, ở đông Tấn Quốc này, ở chỗ này, nguyên bản hắn cực kỳ sùng bái Bình Dã Bá, hiện tại hắn chỉ còn một vị Bình Dã Bá gia này làm nơi dựa vào.

Không ít phụ binh và dân phu bốn phía đều quỳ sát xuống, đều hướng về phía Bình Dã Bá gia kia hô lớn:

-Nguyện ý quên mình phục vụ Bá gia, nguyện ý quên mình phục vụ Bá gia!

-Nguyện ý quên mình phục vụ Bá gia, nguyện ý quên mình phục vụ Bá gia!

-Nguyện ý quên mình phục vụ Bá gia, nguyện ý quên mình phục vụ Bá gia!

Mà nơi xa, Trịnh bá gia thấy một màn như vậy, chỉ rất bình tĩnh nói với người mù:

-Ai, phụ binh quả nhiên chỉ là phụ binh, để Lương Trình an bài cho bọn họ tiếp tục luyện tập cầm thuẫn và đẩy thang mây đi.

Trịnh bá gia hơi ưu thương, khoảng cách đến “Mười vạn đại quân” vẫn đúng là rất xa.

Trừ bỏ bản bộ Tuyết Hải Quan bên kia đã qua chỉnh biên chỉnh huấn tới đây, sức chiến đấu của bộ phận còn lại kỳ thật đều đánh dấu chấm hỏi, hơn nữa là một dấu chấm hỏi cực kỳ chột dạ.

Cho nên binh không phải càng nhiều càng tốt, đặc biệt dưới tiền đề chất lượng không có biện pháp tăng lên, bạo binh quá nhiều sẽ không làm sức chiến đấu của ngươi tăng lên, ngược lại sẽ tạo ra áp lực lớn cho hậu cần.

Cũng may đây là công thành chiến, công thành chiến để chiến tranh trở nên tàn khốc đồng thời, cũng trở nên đơn giản.

Tự nhiên cần rất nhiều mạng người điền vào.

-Chủ thượng không nghe thấy bọn họ hoan hô sao?

Người mù hỏi.

-Nghe thấy.

-Tuy rằng chủ thượng không tính toán làm vậy, nhưng hiệu quả do hành động này đem lại kỳ thật so với tự mình suất đầu lộ diện sẽ tốt hơn rất nhiều. Hiện tại thuộc hạ có chút bội phục chủ thượng, cái này hẳn là cảm giác binh mã dưới trướng Điền Vô Kính đi?

-Lão Điền xác thật đã nói với ta, nói chung đừng nghe những người kia kể chuyện xưa nói chuyện, những chuyện xưa kia thoạt nhìn rất có đạo lý, nhưng những văn nhân viết chuyện xưa này, đều không biết chiến sự.

Trịnh bá gia giơ tay lên, ý bảo hắn trong sạch.

-Vô chiêu thắng hữu chiêu.

Người mù cảm khái nói.

-Mới là chiêu thắng chân chính.

-Không, không phải như vậy.

Trịnh bá gia phủ quyết nói.

-Nga?

-Mà khi ngươi đứng trên sân khấu, ngươi tính không phải đang diễn kịch, nhưng người xem dưới sân khấu vẫn mang tinh thần xem diễn kịch.

-Sâu sắc.

-Được rồi, làm ra vẻ đủ rồi, đã chuẩn bị tốt quyển sách kia sao?

-Hôm qua A Trình đã nói với thuộc hạ, tất cả đều đóng gói tốt.

-Được rồi, chờ lát nữa ta mang đi vương trướng.

-Kiếm Thánh cũng đi theo sao?

Trịnh bá gia lắc đầu nói:

-Thôi, ta cảm thấy sau lần đó Kiếm Thánh ngộ đạo thành công, cả ngoài thoạt nhìn muốn nóng lòng tìm đối thủ xứng tầm, ta sợ dẫn hắn đi vương trướng, hắn lại không nhịn được đánh với lão Điền một hồi. Tốt nhất mang theo A Minh đi, đúng rồi, A Minh đâu?

-Phỏng chừng đã ngủ chỗ nào đó rồi, nga, hẳn trong quan tài.

Khi thế nhân tán dương sự tích của Bình Dã Bá, thường thường sẽ nhớ rõ một chi tiết, đó chính là mỗi khi đại chiến, Bình Dã Bá tất nhiên mang quan tài đi.

Ân!

Thời trẻ mang theo chính là Sa Thác Khuyết Thạch.

Hiện tại, trong lúc A Minh dưỡng thương, bởi đã ở trong quan tài đã quen đã thích, cho nên lần này hắn lại mang quan tài tới đây thành giường ngủ.

Xem A Minh trên chiến trường phải vì hắn chắn mũi tên, Trịnh bá gia đã phê chuẩn cho hắn.

Sau khi dạo quanh, Trịnh bá gia trở lại soái trướng, hắn bắt đầu xem xét một ít lương thảo và quân giới, kỳ thật xem cái này không có gì dùng, nhưng, đại chiến sắp tới, dù sao cũng phải tìm chút cảm giác bản thân đang nghiêm túc làm việc đi?

Sau giờ ngọ, Trịnh bá gia thu thập đầy đủ, mang theo A Minh và mười tên kỵ binh rời khỏi đây.

Khi ra bên ngoài đi qua phụ binh doanh tiến hành luyện tập, âm thanh luyện tập của nhóm phụ binh kia bỗng nhiên gấp đôi lúc trước.

Chuyện xảy ra vào buổi sáng đã truyền khắp quân trại, đối với binh sĩ nguyên bản của Tuyết Hải Quan mà nói, loại hành động này của Trịnh bá gia tuy bọn họ đã sớm quen, nhưng vẫn cứ cảm động như cũ.

Mà những dân phu đến từ Yến Tấn kia, càng sinh ra giác ngộ nguyện ý chết quên mình vì Bá gia.

Chỉ có thể nói, ví dụ này thật sự quá tốt.

Phụ thân bị người Sở giết, Bình Dã Bá ném ra một tên binh sĩ người Sở để nhi tử báo thù.

Đường đường chính chính, khoái ý ân cừu, quả thực chính là phiên bản đoạt công chúa phần hai, để sau khi tất cả mọi người biết được chuyện này đều cảm thấy vô cùng vui sướng.

Trịnh bá gia và người mù từng phân tích qua, tại sao bản thân hắn tùy tiện làm vài việc vớ vẩn, loại người giống như Trần Đại Hiệp và Kiếm Thánh này, lập tức có thể hiểu được?

Kết luận có hai cái.

Một là bọn họ vốn dĩ vô cùng ưu tú, nhân trung long phượng, người nắm giữ khuôn mẫu vai chính.

Hai là, bởi bọn họ tương đối đơn thuần, giống như một ly nước trong, ngươi chỉ cần cho một ít mực vào, lập tức có thể dẫn đến phản ứng biến sắc, mà bản thân Trịnh bá gia... Vốn là “Bách độc bất xâm”.

Tương tự, nó cũng áp dụng đối với nhóm binh sĩ này.

Quá nhiều người đơn thuần.

Ngược lại đây không phải chơi tâm cơ, rốt cuộc hôm nay Trịnh bá gia đã lười đi biểu diễn, đây chỉ trùng hợp tiện tay thôi.

Có điều, tính là chơi tâm cơ, có cái gì không được?

Nói trắng ra là, vô luận Yến Hoàng cao cao tại thượng, Tĩnh Nam Vương hay Dã Nhân Vương, thậm chí bao gồm cả Trịnh Phàm hắn.

Việc của bọn họ làm chính là mân mê đám người kia vì sự bá nghiệp của bọn họ đi chịu chết.

Nếu đều muốn người ta chịu chết, vậy làm cho bọn họ cam tâm tình nguyện chịu chết, ngược lại càng có vẻ nhân đạo hơn chút.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!