Đại doanh Yến quân, đại khái chia làm ba bộ phận.
Điền Vô Kính đóng tại trung quân doanh, không hề nghi ngờ đây là binh mã cường đại nhất, đây chính là chủ lực chinh phạt Sở Quốc.
Trịnh bá gia đóng phía đông, xem như một mặt, cách vách còn có một nhánh Trấn Bắc quân, nhân số tầm vạn năm.
Sau khi Lý Báo chết trận, nguyên bản trấn quân đội của Lý Báo kia bị chia làm ba bộ phận.
Một bộ phận giao cho nhi tử Lý Báo thống lĩnh, hắn cũng kế thừa chức quan Tổng binh của phụ thân đồng thời còn có tước vị.
Một bộ thuộc về con rể Lý Báo.
Một bộ còn lại trực tiếp để lại đóng quân tại Khúc Hạ thành.
Nhưng bởi Lý Báo chết trận, vô luận nhi tử hay con rể này, địa vị trong quân đội lập tức co lại quá lớn, cho nên sau hai năm từ Vọng Giang chi chiến kia, bọn họ vẫn chưa được bổ sung quá nhiều binh mã.
Vị hàng xóm của Trịnh bá gia này chính là con rể của Lý Báo, khi Lý Báo còn, hắn họ Lý, sau khi Lý Báo chết, hắn sửa lại họ thành Công Tôn, gọi là Công Tôn Chí.
Một vị hàng xóm khác mang họ Cung, là một người Tấn thuần túy.
Ở Tấn địa, tướng lãnh người Tấn có thể đơn độc cầm binh độc hạt một doanh có thể nói ít càng thêm ít, bởi Yến Hoàng là người xâm lược, tự nhiên mang tâm lý đề phòng và cảnh giác đối với binh mã Tấn địa.
Cung gia vốn là gia tướng nhất mạch Tư Đồ gia, thời trẻ khi Tư Đồ Lôi từng cày danh vọng tại Trấn Nam quan, Cung Vọng chính là một vị tướng lãnh của Tư Đồ Lôi, có thể nói là dòng chính.
Sau khi Tư Đồ Lôi băng hà, dựa theo di chiếu, Thành Quốc về Yến Quốc, Cung Vọng cũng quy phục Đại Yến, bởi trong di chiếu, Tư Đồ Lôi từng đơn độc liệt kê tên Cung Vọng, khuyên can Yến Hoàng có thể tin dùng Cung Vong, hơn nữa tham khảo triều đình, cuố cùng để Cung Vọng bằng thân phận người Tấn tiếp tục làm chủ tướng một phương.
Chẳng qua Trịnh bá gia nhớ không lầm mà nói, tên kia hẳn tàm năm mươi tuổi, cũng coi như lão tướng rồi.
Sau khi Trịnh bá gia đi về phía Vương trướng trong trung trại, vẫn chưa mời hai vị tướng lãnh cách vách đi chung, đây rốt cuộc đây không phải việc học sinh sau khi tan học rủ nhau đi chơi bắt cá thả diều, tất cả các đại doanh đều phải giữ khoảng cách, không cần thiết liên thông sớm, vạn nhất bị môt nhánh Sở quân thâm nhập bao trọn gói thì thôi rồi!
Chờ đến chỗ Vương trướng trung quân, Trịnh bá gia mới phát hiện hắn đã đến muộn một chút.
Theo quy củ cũ, Tĩnh Nam Vương tổ chức quân nghị, mọi người cơ bản đều dùng bữa trước.
Đồ ăn không tinh tế lắm, rốt cuộc đây không phải yến tiệc, không thể bày biện quá nhiều và rườm rà.
Tướng lãnh người Yến ở đây, cơ bản không ai dưới Tổng binh, nhưng hiện tại cả đám đều giống lão nông, ngồi xổm trên mặt đất, sau khi gặp được người quen, đều nhe răng cười ha ha.
Khi Trịnh bá gia đến, lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt, rất nhiều người đều chủ động đi lên chào hỏi Trịnh bá gia.
Đây là danh vọng.
Sử dụng danh vọng để người thấp hơn ngươi sẽ tự nhiên ngước nhìn ngươi, để người cùng giai tầng với ngươi, không thể không kính trọng ngươi.
Người trẻ tuổi hơn ngươi, tự nhiên lấy ngươi làm chủ, người lớn tuổi hơn ngươi, ngươi không chỉ ngượng ngùng cậy già lên mặt, mà còn phải cẩn thận kỳ vọng sau này ngươi có thể dìu dắt hậu bối nhà họ.
Trịnh bá gia trước tiên hành lễ, nói:
-Trịnh mỗ bất tài, viết một ít phương pháp công thành và một vài việc cần chú ý, không phải vì khoe khoang, cũng không phải vì làm nổi bật, chỉ là, Yến quân ta từ trước đến nay giỏi về dã chiến mà mỏng về công thành cần chút kiến thức nâng cao, mong mọi người đừng chê cười.
Có hai loại phương thức dễ dàng đắc tội với người khác nhất chính là:
Một là, hiện tại ngươi khoe ra cuộc sống hiện tại của ngươi rất tốt.
Hai là, ngươi biểu lộ ra ưu điểm và sở trường đặc biệt của ngươi trước mặt người khác.
Cho nên, ít nhất cần nói vài lời khiêm tốn, nếu không sau khi đưa quyển sách này ra, không chắc có người sau lưng nói này nói nọ.
Lúc này, Lý Phú Thắng đang ngồi xổm bên trong ăn đồ ăn, nghe vậy, mở miệng hô:
-Trịnh lão đệ, không cần thiết khách khí gì, ở đây đều là binh sĩ chui ra trong chém giết, sao có thể không biết đạo lý “Nhất tướng vô năng hại chết tam quân”? Ngươi chính là đệ tử chân truyền của Vương gia, cộng thêm bản thân đã làm ra “Trịnh Tử binh pháp”, riêng bản lĩnh đánh giặc. Ta phục ngươi! Tới đây, đưa cho ta một quyển.
Nói xong, Phú Thắng vỗ vỗ tay, đi lên trước cầm một quyển sách, giơ lên, nói:
-Chư vị, binh sĩ nhà ai không tinh không quý? Đây đều là binh lính lăn lộn theo chúng ta trên sa trường tới đây, có quyển sách này ít nhất có thể giúp các huynh đệ dưới trướng bớt đi ít máu không cần thiết.
Lý Phú Thắng dừng một chút, nhìn tất cả tướng lĩnh tại đây một vòng, nói tiếp:
-Hơn nữa, bản lĩnh công thành của Trịnh lão đệ, Lý Phú Thắng ta tận mắt chứng kiến, không thể chê, nói câu mọi người có lẽ không thích nghe, trừ bỏ Trấn Bắc Vương và Vương gia chúng ta bên ngoài. Ta đây không phục những người khác, nhưng hiện tại ta đã phục thêm một người, ta... Phục hắn!
Lý Phú Thắng thấy mọi người vẫn hơi ngập ngừng, nói to:
-Đều đừng thất thần, đi lên nhận, văn nhân thích nói cái gì, “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, nhưng những binh lính chúng ta không thịnh hành cái này, chờ đánh trận xong, nhớ rõ công lao người ta là được!
Đúng lúc này, Vương trướng bị xốc lên, một thân vệ đến nói:
-Vương gia có lệnh, chư tướng nhập.
-Tuân lệnh!
-Tuân lệnh!
...
Mà lúc này, tại Tam Biên Càn Quốc cách đông Tấn Quốc xa xôi.
Trong phủ thành Lương trấn.
Một phong thư được gởi hỏa tốc từ Trần trấn đến, người mang tin tức khi vào thành cắm cờ ngũ sắc, đây mang ý nghĩa đây là quân tình cực kỳ quan trọng, cho nên trước tiên có thể mở cửa vào thành cưỡi ngựa tiến nhanh thần tốc.
Cuối cùng, phong thư này dừng phía trên bàn Tổng đốc Tam Biên Đại Càn Diêu Tử Chiêm.
Mà lúc ấy bản thân Diêu Tử Chiêm thì đang dạy học sau hậu viện phủ nha.
Vị Đô đốc Tam Biên Đại Càn này từ sau khi nhậm chức không lâu, tổ chức một lớp tư thục.
Học sinh đều là con cháu võ tướng Tam Biên Đại Càn.
Tuy nói quan gia Càn Quốc bắt đầu nâng địa vị của võ tướng lên, nhưng không khí Đại Càn “Trọng văn ức võ” làm sao có thể một chốc một lát thay đổi được?
Coi như Thiên tử, cũng không cách nào làm trong phút chốc sửa “Lòng người trong thiên hạ”.
Cho nên, có thể làm môn hạ của Diêu sư có thể nói là một vinh quang lớn lao, ngày sau trên con đường làm quan sẽ có trợ giúp rất lớn.
Văn nhân còn thế, con cháu võ tướng vị vùi dập vài tầng tự nhiên càng đỏ mắt điên cuồng.
Chuyện đề cập đến quân tình quân vụ này, hắn đều sai người đi dò hỏi lão Chung tướng công.
Đồng thời sau khi Dương Thái úy trở về triều đình không lâu, lại được cắt cử đi làm thái thú Trừ quận, khoảng cách đến Tam Biên cũng rất gần, thường thường cũng sẽ hỗ trợ và tham mưu một chút.
Diêu Tử Chiêm hết sức chuyên chú dạy học, hấp thu nhân tâm, để tướng lãnh Tam Biên quy phụ, đồng thời giải quyết mềm dẻo mâu thuẫn giữa bọn họ.
Kỳ thật hành động này giống cách làm của Trịnh bá gia ở Tuyết Hải Quan, người chuyên nghiệp thích làm chuyện chuyên nghiệp.
Cho nên từ khi nhậm chức đến nay, không khí Tam Biên Đại Càn cực kỳ rõ ràng và nghiêm túc, hắn, xác thật làm rất tốt.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...