Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1174: GIẢ THIÊN HÓA

Người hầu tới báo có quân tình khẩn cấp, Diêu Tử Chiêm vội vã chưa kịp thay quần áo chạy về phòng làm việc.

Đợi đến khi mở ra phong thư này, sau khi nhìn lướt qua nội dụng ngắn gọn trên phong thư, cả người Diêu Tử Chiêm như bị điện giật.

Thân hình lảo đảo một cái, quăng ngã về phía ghế thái sư, sắc mặt trắng bệch, hét lớn nói:

-Trời không đứng về Đại Càn ta, trời không bảo hộ Đại Càn ta!

. . .

Tiết độ sứ Ngụy trấn họ Giả, tên là Thiên Hóa, khi mới nhập binh “Nghé con mới sinh không sợ cọp”, từng viết thư buộc tội Hàn tướng công, nói thẳng Hàn tướng công cố tình làm chậm trễ Đại Càn ta võ bị, để Đại Càn ta lâm nguy.

Hàn tướng công nổi danh nhất chính là câu “Xướng danh Đông Hoa môn mới là hảo nhi lang!”.

Hàn tướng công là một người có tính táo bạo, tự xưng là cương trực công chính, cho nên sau khi nhận được bức thư buộc tội này, hắn dứt khoát không thượng triều.

Quan to trên triều bị buộc tội như vậy, đều cáo bệnh xin nghỉ, đợi sau khi quan gia xử lý, một lần nữa thượng triều, cái này gọi là thể diện.

Nhưng mà, làm tể tướng đương triều, mỗi ngày phải đối mặt với không biết bao nhiều lời buộc tội và công kích, đã sớm không thích hợp áp dụng lệ này.

Nhưng Hàn tướng công không biết thế nào, cố tình cảm thấy không vừa mắt, lựa chọn nhất chiêu thoạt nhìn khéo léo nhất tàn nhẫn nhất.

Quan gia. . .

Ngài cần ta hay cần hắn?

Cái này không cần nghĩ.

Cho nên vị Giả Thiên Hóa này tương lai hoạn lộ rộng thênh thang này, trực tiếp bị một đạo Thánh chỉ của quan gia đày đi Quỳnh đảo.

Quỳnh đảo nằm cực nam của Đại Càn, nghe nói nơi đó khí hậu nóng bức, trải rộng chướng khí, người ngoài đi vào, rất ít ngươi không sinh bệnh, quan lại bị cắt cử đến đó, tương đương với chết dần chết mòn.

Bá tánh Quỳnh đảo tự nhiên không cho rằng nơi này là nơi “Rừng thiêng nước độc”, nhưng đám quan viên và văn nhân đã sớm coi nơi này chính là nơi chịu chết.

Nhớ năm đó khi Diêu Tử Chiêm trẻ tuổi, từng viết một bài “Hạnh hoa phú”, miêu tả một vị thiếp của tể tướng đi trên kiệu hoa vào Tết nguyên tiêu phong tình vạn chủng thế nào.

Cho nên khiến vị tể tướng kia giận dữ, truyền ra tin tức muốn bắt Diêu Tử Chiêm khi còn ở Hàn Lâm viện lưu đày đi Quỳnh đảo.

Sau khi Diêu Tử Chiêm nghe xong, khóc lớn ba ngày, viết bài thơ “Ly biệt phú” và bài “Tặng”.

“Ly biệt phú” hồi ức từng màn kể vể bản thân Diêu Tử Chiêm từ khi sinh ra đọc sách đến khi thi khoa cử cuối cùng nhập sĩ.

“Tặng” chính là tặng người thân, tặng sư phụ, tặng bạn bè, tặng đồng liêu.

Ý đại khái chính là: A, ta muốn chết.

Chờ sau khi nhận được lệnh, Diêu Tử Chiêm đem nhóm tiểu thiếp bên người tặng hết cho bạn bè, còn để chính thê mang theo hài tử về quê, bản thân hắn một người độc thân đi nhậm chức.

Một ngày kia, ngoài thành Thượng Kinh có rất nhiều người đến đưa tiễn Diêu Tử Chiêm, phảng phất hắn không phải đi đi nhậm chức, mà đi chịu chết.

Nhưng mà, Diêu Tử Chiêm vừa rời kinh không lâu, người còn chưa đến Quỳnh đảo, bỗng nhiên truyền đến tin tức tể tướng bệnh chết.

Tân tể tướng mới cầm quyền tự nhiên muốn giải quyết những vấn đề liên quan đến người tiền nhiệm, lập tức sai người đón Diêu Tử Chiêm về.

Diêu Tử Chiêm vui quá hóa khóc, thúc ngựa chạy về phía kinh thành.

Nhưng mà, Diêu sư không đi Quỳnh đảo, nhưng vị Giả Thiên Hóa này lại ở Quỳnh đảo mười mấy năm, ngược lại còn sống hết sức sinh động tại Quỳnh đảo.

Quỳnh đảo thường xuyên có cướp biển hoạt động, dân đảo được biên luyện võ trang, chỉnh hợp thành binh bản xứ 36 động 72 trại, phối hợp Tổ gia quân đánh vài trận thắng lớn.

Ba năm trước đây, Yến nhân nam hạ, Tam Biên Đại Càn thùng rỗng kêu to, vó ngựa Yến nhân ghi dấu trên Biện hà, chấn động Thượng Kinh.

Sau khi Yến nhân rời đi, Hàn tướng công và một vài vị tướng công thoái vị về vườn, quan gia nhân cơ hội này bắt đầu thu quyền.

Giả Thiên Hóa mới có thể được triệu hồi từ Quỳnh đảo về Thượng Kinh, sau khi nhậm chức Binh bộ Thị lang, lại được điều nhiệm đi Tam Biên, trở thành Tiết độ sứ Ngụy trấn.

Kỳ thật, quỹ đạo nhân sinh của hắn tương tự Diêu sư, đều đắc tội tể tướng, hơn nữa địa phương bị lưu đày đều là Quỳnh đảo.

Nhưng ai bảo Diêu sư là Văn thánh, Văn thánh, dính một chữ Thánh, để mạng hắn rất cứng!

Vị tể tướng kia đã chết trước khi Diêu Tử Chiêm đi Quỳnh đảo, trái lại Hàn tướng công trong chư vị tướng công trong triều đình, thân thể được công nhận nhất đẳng, nếu không có lần Yến nhân nam hạ kia, Hàn tướng công còn có thể ngồi sừng sững trên triều đình này thêm mười năm nữa.

Nhưng mặc kệ thế nào, Giả Thiên Hóa đã trở lại, một đời vua một đời thần, nhưng chờ Thiên tử thay đổi hay Thiên tử băng hà quá lâu, so với thời gian thay đổi quan lại sẽ tốt hơn một chút.

-Ai da, ở Quỳnh đảo đã lâu rồi, nóng nóng cũng thành thói quen, bây giờ lại được điều nhiệm đến Tam Biên, thật sự hơi khó thích nghi.

Giả Thiên Hóa cười nói.

Mà ngồi đối diện hắn là một tướng lãnh trẻ tuổi, cũng cười nói:

-Giả đại nhân, lúc này mới đến đây không lâu, ngài phải biết rằng Ngân Lãng quận mặt bắc này đã xem như ranh giới của Yến nhân, là nơi có khí hậu ôn hòa nhất.

Tên tướng lãnh trẻ tuổi này có thể đứng trước mặt Giả Thiên Hóa ăn nói tươi cười, bởi, hắn xác thật có vốn liếng này.

Đại Càn trong gần năm mươi năm này, quân đội được công nhận biết đánh nhất chính là Tây quân.

Mà Chung gia đã chủ trì Tây quân đã mấy chục năm, có thể nói ăn sâu bén rễ, mà hắn chính là người tiên phong thế hệ mới của Chung gia này.

Bệ Hạ càng gả công chúa cho hắn, để hắn trở thành phò mã đương triều.

Chẳng qua khi vị phò mã này cưới công chúa, vừa lúc đụng phải thông tin Bình Dã Bá Yến Quốc cướp công chúa Đại Sở, hoàn toàn bị đè ép.

Ngồi đối diện hai người còn có hai vị tướng lãnh, một người mặt râu dài, oai hùng dị thường, họ Hàn, ngoại hiệu là Hàn Lão Ngũ.

Một người thì ánh mắt nội liễm, gọi là Nhạc Hoán.

Hàn Lão Ngũ nổi danh ba năm trước đây khi Yến nhân đánh xuống phía nam, sau khi chủ lực của hắn bị Yến nhân đánh ta, hắn vẫn cứu cha vợ như cũ, càng mang theo cha vợ một đường trốn về Thượng Kinh, ân, dưới thành Thượng Kinh kia, hắn lại đối mặt với vị Bình Dã Bá kia tiến công, lại may mắn chạy thoát.

Nhưng thế nhân đều khen ngợi hắn, cực kỳ hâm mộ lão Thái Sơn kia thu được rể hiền.

Hơn nữa bản thân Hàn Lão Ngũ từng mấy lần giao phong với Bình Dã Bá, tuy bại nhưng vẫn có năng lực bảo trì xây dựng lại đội ngũ.

Mấy năm nay danh tiếng của Bình Dã Bá càng lúc càng lớn, đẳng cấp của Hàn Lão Ngũ tự nhiên cũng nước lên thuyền lên.

Nhưng Bình Dã Bá, hẳn không nhớ rõ tên kia là người phương nào.

Khi hai người lần đầu tiên giao phong, Trịnh bá gia còn ở dưới trướng Lý Phú Thắng, Lý Phú Thắng suất trung quân đánh tan liên quân lấy Tổ gia quân làm trung quân.

Khi đại quân truy sát tù binh, Trịnh bá gia vốn định bắt lấy đầu Hàn Lão Ngũ, kết quả phát hiện đây là cục xương cứng, không dễ xơi.

Càn Quốc từng có lời đồn rằng, Hàn Lão Ngũ từng trong loạn quân đại chiến ba trăm hiệp với Bình Dã Bá Đại Yến, cuối cùng kỳ phùng địch thủ, Bình Dã Bá tán thành vị Hàn Lão Ngũ vũ dũng vô song này, cuối cùng Bình Dã Bá bởi thưởng thức Hàn Lão Ngũ cho nên thả hắn đi.

Hàn Lão Ngũ vẫn không phủ nhận.

----

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!