Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1176: AI CHỈ HUY?

Nguyên nhân chân chính ở chỗ, khi sơ đại Trấn Bắc Hầu suất lĩnh ba vạn Thiết kỵ đánh sâu vào, binh mã Đại Càn trừ bỏ bên ngoài có một ít binh mã cảnh giới, đại quân các lộ bên trong đều hận không thể nào sống mái với nhau.

Coi như đây là năm mươi vạn đầu heo, tốt xấu gì đều là heo được Thái Tổ Hoàng Đế dùng để khai quốc.

Sơ đại Trấn Bắc Hầu tính thật sự buông tay ra bắt, cũng rất khó trong thời gian ngắn bắt hết, cho nên trên thực tế bởi sơ đại Trấn Bắc Hầu xuất kích, khiến sự giằng co bên trong bị đánh vỡ, hai bên đều cho rằng đối phương động thủ.

Sau đó, sơ đại Trấn Bắc Hầu đánh bên ngoài, đại quân các lộ của Càn Quốc đều là người một nhà chém nhau, cuối cùng, chính là thất bại tan tác!

Phàm là một quốc gia, khi vừa mới lập quốc thường thường võ đức dư thừa nhất, sức chiến đấu của quân đội cũng mạnh nhất, mà Càn nhân bởi những lý do trên, trực tiếp bị đánh gãy võ vận.

Đồng thời, cũng làm ra cống hiến tuyệt vời đối với Đại Yến.

Nguyên nhân Đại Yến có thể trong gần một trăm năm chế phục Man tộc, dần dần ngăn chặn uy hiếp đến từ phía tây ngược lại bắt đầu đông tiến, đúng bởi công lao không thể phủ nhận của Trấn Bắc Hầu.

Mà chiến công hiển hách của sơ đại Trấn Bắc Hầu chính được Càn nhân chủ động dâng lên.

Sau trận chiến trăm năm trước kia, thật ra cũng có một ít chỗ tốt, đó chính là quân đầu lĩnh cơ bản đều chết ở Yến Quốc, ngược lại Thái Tông Hoàng Đế hồng phúc tề thiên, tuy rằng trên người trúng mũi tên nhưng vẫn may mắn ngồi lên xe bò trốn về nước.

Bắc phạt cố nhiên thất bại, nhưng những quân đầu lĩnh trung thành với vị ca ca quá cố kia đã không còn nữa.

Năm thứ hai, Thái Tử được Thái Tổ Hoàng Đế thiết lập cũng chính là cháu trai của Thái Tông Hoàng Đế, mắc bệnh chết.

Năm thứ ba, con vợ lẽ Thái Tổ Hoàng Đế được phong Vương tước, cũng mắc bệnh chết.

Đến năm thứ tư, tiểu nhi tử của Thái Tổ Hoàng Đế khi đi du thuyền rơi xuống nước, cảm nhiễm phong hàn, bệnh chết.

Kế tiếp, gắn với thời gian Thái Tông Hoàng Đế tại vị, chi nhánh của Thái Tổ Hoàng Đế trên cơ bản mỗi năm đều có người qua đời, sau khi Cao Tông Hoàng Đế kế vị, Thái Tổ Hoàng Đế nhất mạch vẫn duy trì loại truyền thống ăn tin dữ này.

Chờ đến khi Nhân Tông thượng vị, Thái Tổ Hoàng Đế nhất mạch mới thoát khỏi loại vận rủi này, nhưng cũng không phải bởi Nhân Tông Hoàng Đế nhân hậu thế nào.

Mà bởi lúc ấy nhân khẩu Thái Tổ Hoàng Đế đã điêu tàn, hơn nữa sau khi Đế vị đã truyền thừa mấy đời rồi, vị trí Thái Tông Hoàng Đế nhất mạch này đã vững chắc, nếu tiếp tục xuống tay, tướng ăn không khỏi quá khó coi.

Thấy vậy khi bầu không khí hơi đình trệ, Hàn Lão Ngũ mở miệng nói:

-Giả đại nhân, mạt tướng cho rằng, lúc này Đại Càn ta hẳn nên bắc phạt, tọa sơn quan hổ đấu, cuối cùng rất có thể biến thành cục diện Yến nhân tiêu diệt từng bộ phận.

Ánh mắt Giả Thiên Hóa rơi trên người Nhạc Hoán.

Nhạc Hoán cũng đứng dậy nói:

-Đại nhân, mạt tướng cũng cho rằng, lúc này hẳn nên bắc phạt.

Giả Thiên Hóa duỗi tay, gõ gõ đầu, nói:

-Bệ Hạ muốn bắc phạt, các ngươi cũng muốn bắc phạt, chẳng lẽ loại người do dự giống bản quan này cùng với những người không chủ trương bắc phạt trên triều đình kia, đều xem là hạng người gian thần nịnh hót?

-Mạt tướng không dám!

-Mạt tướng không dám!

-Mạt tướng không dám!

Ba tướng lãnh đều chắp tay chịu tội.

Giả Thiên Hóa đứng lên, nói:

-Yến nhân phạt Sở Quốc, căn cứ tình báo Ngân Giáp vệ cung cấp, bọn hắn mang tư thế đánh bạc hết thảy. Nhưng chư vị phải biết rằng, Yến nhân còn có một cường quân nữa ở Bắc Phong quận.

Giả Thiên Hóa dừng một chút, nói tiếp:

-Lúc trước Yến nhân dụng binh, Man tộc chưa động, lúc này đây, các ngươi ai có thể bảo đảm Man tộc sẽ động? Nếu vị Trấn Bắc Hầu kia lại xuất quân từ Bắc Phong quận nam hạ, quân ta nên ngăn cản thế nào? Từ Tam Biên lên phía bắc, đến kinh đô Yến Kinh đều là một vùng đất bằng phẳng.

-Đánh, không phải không thể đánh, đại quân ta thận trọng từng bước, làm đâu chắc đấy là được.

Chung Thiên Lãng trả lời nói.

Chung Thiên Lãng thấy Giả Thiên Hóa không nói gì, nói tiếp:

mua truyện dịch inbox z a l o 0 - 8 - 6 - 5 - 1 - 0 - 8 - 2 - 5 - 1

-Nói một ngàn nói một vạn, kết quả trên chiến trường, chung quy là một đao một thương lấy ra. Đại nhân, mạt tướng không phải nhằm vào ngài, mạt tướng đối với ngài từ trước đến nay rất bội phục. Nhưng trong triều đình Càn Quốc ta thật sự có quá nhiều hạng người chỉ biết nói suông.

Chung Thiên Lãng dừng một chút, trầm giọng nói tiếp:

-Hiện tại cơ hội nằm ngay trước mắt, đại quân các lộ Tam Biên ta bắc phạt, thắng, thậm chí có thể trực tiếp đảo ngược thế cục, nếu bại, hiện tại Yến Quốc cũng vô lực công Càn địa ta. Nói chung vô luận thắng hay bại, chúng ta đều tính chi viện cho Sở Quốc.

Chỉ cần đánh có thể lấy ra hiệu quả, đây là cái nhìn của Chung Thiên Lãng.

-Vậy, ai sẽ là chủ.

Giả Thiên Hóa hỏi:

-Ai đến nắm giữ ấn soái?

Hàn Lão Ngũ lập tức mở miệng nói:

-Tự nhiên Chung lão tướng công sẽ nắm giữ ấn soái.

Tam Biên Càn Quốc khi Dương Thái úy vẫn còn làm chủ, thật ra vẫn có thể bình thản như mặt ngoài.

Nhưng trên thực tế, tất cả bọn hắn dựa vào buôn lậu, uống máu quân đội mà sống, bên trong bọn họ sao có thể thật sự an tường không có việc gì?

Ngụy trấn, Lương trấn, Trần trấn, gọi chung Tam Biên, nhưng Tam Biên này kỳ thật có tính độc lập rất mạnh.

Những năm trước bởi Yến Càn không đánh giặc, bọn họ thậm chí còn bởi việc chia chác buôn lậu không công bằng còn vách binh khí đi đánh nhau.

Tuy Dương Thái úy là hoạn quan, nhưng thật ra chính là một chuyên gia quản lý, đay là cũng là nguyên nhân chân chính lúc trước hắn làm Tổng đốc Tam Biên mà các vị đại nhân trên triều đình không ai dám nói gì.

Hiện giờ Diêu Tử Chiêm, càng biết phát huy nhiệm vụ bản thân, giúp mối liên hệ giữa các trấn gắn bó hơn.

Nhưng nếu muốn đánh giặc, muốn xuất binh, nên phối hợp như thế nào?

Không đề cập đến Tam Biên, còn có Tây quân, còn có Tổ gia quân, còn có những quân đội nơi khác di trú đến đây?

Ai có thể hiệu lệnh tam quân?

Cái này không phải chuyện đơn giản mà chỉ cần một đạo Thánh chỉ có thể giải quyết.

Càn Quốc không giống Yến Quốc, hai vị Hầu gia kia, không quan tâm ai cầm binh, binh mã các lộ phía dưới không ai dám phóng rắm.

Cho nên, đếm tới đếm lui, cũng chỉ có lão Chung tướng công mới miễn cưỡng có tư cách này.

Nhưng mà, khi đề tài nhắc đến đây, Chung Thiên Lãng lại không giống Nhạc Hoán và Hàn Lão Ngũ nói tên phụ thân hắn ra.

Giả Thiên Hóa cười như không cười nhìn vị phò mã gia đương triều này.

Ngay sau đó, Nhạc Hoán và Hàn Lão Ngũ cũng nhìn qua.

Chung Thiên Lãng hít sâu một hơi, chưa nói cái gì.

Bởi phụ thân hắn mấy năm trước mắc bệnh nặng vẫn đang nằm trên giường bệnh.

Cho nên, khả năng phụ thân hắn sẽ không thể chỉ huy bắc phạt!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!