. . .
Sau khi Tây quân lên bắc, chưa từng điều động rời khỏi Tam Biên.
Đối với triều đình Càn Quốc mà nói, nếu nói thất bại tan tác trăm năm trước kia đã là ấn tướng quá xa vời mà nói, như vậy ba năm trước đây người Yến nam hạ, đủ để cho một thế hệ này khắc cốt ghi tâm.
Cho nên, sau khi người Yến rời đi. . .
Triều đình Càn Quốc điều động sức mạnh từ Giang Nam, bắt đầu một lần nữa biên luyện tân quân cùng với tiếp tục bổ sung tăng cường Tam Biên, rốt cuộc đó chính là đạo phòng tuyến thứ nhất.
Bởi mấy năm nay, triều đình Càn Quốc vẫn luôn có một nhận thức chung, đó chính là người Yến rất có thể sẽ lần thứ hai công Càn.
Thậm chí, không ít người cảm thấy, vị Hoàng Đế Yến Quốc kia có phải đang tiếc hận hay không?
Nếu lúc trước chủ lực Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân đều nam hạ công Càn mà không phải công Tấn mà nói, thu hoạch hẳn càng lớn hơn mới đúng?
Rốt cuộc, người có ánh mắt chiến lược thật sự là số ít trong số ít.
Bọn họ rất khó hiểu ra, chủ lực người Yến diệt Tấn Quốc ng phải là là một loại lựa chọn, mà là một loại tất nhiên, bởi lúc đó liên quân Hách Liên gia và Văn Nhân gia gần như công phá phòng tuyến Mã Đề sơn của người Yến.
Lại đánh tiếp, kỵ binh Tam Tấn không cần nửa năm có thể đi đến dưới thành Yến Kinh diễu võ giương oai, để vị Yến Hoàng hùng tài đại lược kia có thể trải nghiệm cảm giác của quan gia Càn Quốc kia.
Còn nữa, lần trước Càn Quốc trong chiến tranh, xác thật mất mặt xấu hổ, nhưng đúng là bởi sự tồn tại của Tam Biên trọng trấn Càn Quốc và đại quân Tam Biên tồn tại, cho dù người Yến đánh qua Biện hà vẫn chỉ có thể lựa chọn rời đi, không thể chiếm lĩnh một tấc đất nào của Càn Quốc.
Bởi không phá Tam Biên, người Yến căn bản không cách nào chân chính nhúng chàm Đại Càn.
Cũng may, riêng điểm này lại có rất nhiều người hiểu được, cho nên chiến hậu, trên dưới triều đình đều tán thành đồng ý tiếp tục mở rộng Tam Biên, chỉnh đốn lại quân đội.
Nơi đóng quân của Tây quân kỳ thật vẫn là Miên Châu thành, đó chính là tòa thành trì từng hai lần giúp Trịnh bá gia cày lên danh vọng.
Chẳng qua, Tây quân lấy Miên Châu thành làm trung tâm, thành lập một hệ thống quân trại quy mô cực kỳ khổng lồ, hơn nữa trong những năm gần đây lại bắt đầu tiến hành xây dựng thêm một vòng mới với Miên Châu thành.
Không thể không nói, Đại Càn, đúng là có tiền!
Ba năm trước đây khi người Yến nam hạ tự nhiên hành quân cực nhanh, trừ bỏ số ít mấy châu phủ bên ngoài, không thể chân chính lục soát chiếm đất, nhưng một hồi binh tai qua, bắc địa Càn Quốc kỳ thật tiêu hao rất lớn, người Yến còn cực kỳ nham hiểm lựa chọn khai chiến trước vụ xuân, trực tiếp đến một năm canh tác của phương bắc Càn Quốc.
Nhưng cho dù như vậy, người Càn vẫn có thể tiếp tục điều binh lên bắc, tiếp tục tu sửa thành trì, đồng thời còn có thể tiến hành vận chuyển hệ thống Tam Biên.
Một đêm kia ở thành Yến Kinh, Tiểu lục tử uống quá nhiều, từng nói với Trịnh bá gia.
Giang Nam đáng ghét kia không ở Yến Quốc, nếu Cơ lão lục hắn nắm được Giang Nam kia, đừng nói giúp cha hắn quét ngang phương đông nhất thống Chư Hạ, coi như phát bệnh muốn tấn công hoang mạc, thậm chí đánh xuyên qua hoang mạc đến phương tây chơi chơi, hắn đều tin tưởng có thể thỏa mãn cha hắn.
Không quan tâm có thể chiến thắng hay không, nhưng ít ra vẫn có vốn liếng dựa vào, có chỗ dựa.
Cũng bởi vậy, đây cũng là nguyên nhân Yến Hoàng nhớ mãi không quên công Càn.
Bởi Càn Quốc, quá dồi dào.
Khả năng cũng đúng là bởi quá dồi dào, cho nên không đánh giặc được.
Mà lúc này, Tây quân một mình đảm đương một phía, bên trong hệ thống Tam Biên này tuyệt đối là người nói chuyện có cân lượng nhất, vị Diêu Tử Chiêm kiêm Tổng đốc Tam Biên này bình thường đều tham khảo ý kiến của thống soái Tây quân, Chung Văn Đạo Chung tướng công đang nằm trên giường bệnh.
Một ông lão đang được hầu hạ uống nước.
Ông lão đã qua tuổi năm mươi, người hầu không phải thê, cũng không phải thiếp, nàng là một người dân bản xứ tây nam, khi còn nhỏ Càn Quốc bình định tây nam, nàng được Chung Văn Đạo cứu, từ đây về sau làm người hầu cho Chung Văn Đạo.
Nàng là người hầu, nhưng ở Chung gia lại có địa vị cực cao.
Ngay cả Chung Thiên Lãng gặp nàng, cũng phải gọi nàng một tiếng “Ma ma”.
-Lão gia, nhị lão gia đang chờ bên ngoài.
Chung Văn Đạo mở bừng mắt, trên mặt hắn đã hiện lên rất nhiều vết đốm tàn nhang của lão nhân, vị này đã từng khu vực tây nam Càn Quốc, chấp chưởng Tây quân chung quy. . . Đã già rồi.
Lão bà nhìn nam tử trước mặt, trong lòng, thập phần cô đơn.
Nàng còn nhớ rõ năm đó, hắn anh tuấn xuất hiện trước mặt nàng, kéo nàng lên ngựa, ngăn cản bi kịch nàng bị đám quân sĩ người Càn chà đạp.
Thổ dân kỳ thật không có quan niệm quốc gia gì, không có quan niệm dân tộc, trong mắt bọn họ có rất nhiều thời điểm nhìn người Càn, giống như người trong nước.
Cho nên, nàng cũng không có cái gì nợ nước thù nhà gì đối với Chung Văn Đạo.
Nhưng năm tháng vô tình khiến người ta già, ngày xưa tướng lãnh hoành đao bá đạo, hiện giờ cũng không thoát khỏi số mệnh già ốm.
-Để hắn tiến vào.
Chung Văn Đạo phân phó nói, âm trong thanh tràn đầy sự mỏi mệt.
Lão phụ gật gật đầu, sau khi đút xong một thìa thuốc, chậm rãi rời đi.
Ít khi, đệ đệ Chung Văn Đạo là Chung Văn Miễn, người đương thời gọi Chung Văn Đạo là lão Chung tướng công, mà gọi Chung Văn Miễn là tiểu Chung tướng công.
Chung gia kỳ thật được bọn họ chống đỡ lên.
Ba năm trước đây, lão Chung tướng công đi trước suất mười lăm vạn Tây quân bắc tiến, ngay sau đó, dưới triều đình thao tác, Tây quân tỉ mỉ bồi dưỡng ra kỵ binh doanh Tây quân, người chấp chưởng chính là Chung Văn Miễn.
Tây quân phân gia, cũng bắt đầu từ khi đó.
Năm gần đây, triều đình một bên mạnh mẽ biên luyện tân quân một bên mở rộng mở rộng tiếp viện đối với quân đội cũ, đặc biệt sau khi xóa đi những nhóm quân đội vô dụng, mỗi năm nuốt không biết bao nhiều tiền thuế ruộng, triều đình càng tăng cường duy trì đối với Tây quân.
Nhưng việc nào ra việc đó, Tây quân phân cách vẫn chưa bao giờ hoãn lại, hiện tại trừ hai bộ của Chung Văn Đạo và Chung Văn Miễn, những Tây quân còn dư lại kia càng bị phân chia ra làm ba, đểu giao cho những tướng lãnh cũ dưới trướng Chung gia quản hạt.
Đồng thời, chính sách cải tạo khu vực đất Tây Nam cũng được thi hành, triều đình bắt đầu gắng sức thống trị Tây Nam.
Nhưng lúc này, theo suy nghĩ của Chung Văn Đạo, cái này quá nóng nảy.
Tuy rằng khi Hàn tướng công còn ở triều đình, Đại Càn lấy văn ức võ thật sự lợi hại, nhưng Hàn tướng công bọn họ kỳ thật hiểu được đạo lý trị quốc phải từ từ mềm dẻo, tự nhiên có nhận thức đối với thế cục Tây Nam.
Cho nên phương pháp phá giải cục diện Tây Nam không phải hiện tại, mà ở đời sau, thậm chí đời sau nữa.
Dùng thời gian đổi lấy sự đồng cảm của dân bản xứ Tây Nam, để bọn họ cho rằng bản thân chính là người Càn.
Nhưng sau khi Hàn tướng công suy sụp, quan gia đề bạt nhó tướng công mới tự xưng là tân phái, bọn họ làm việc cấp tiến, điều này không nghi ngờ để Đại Càn sau hơn trăm năm đã hủ hóa bắt đầu tỏa ra sinh cơ, nhưng cũng bởi điều này hành sự nóng nảy, sinh ra mối họa mới.
Tỷ như những năm gần đây, Chung Văn Đạo thông qua tin tức biết được cục diện Tây Nam lại có dấu hiện không xong.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .