Nói đến cùng, sau khi chủ lực Tây quân lên phía bắc, lực thống trị và uy hiếp đối với Tây Nam dã suy giảm trên diện rộng, lúc này phải duy trì ổn định mới đúng.
-Ca ca, bệnh của ngươi đã tốt hơn chưa?
Chung Văn Miễn quỳ sát mép giường, nhìn Chung Văn Đạo.
Hai huynh đệ này sống cùng nhau từ nhỏ, cảm tính cũng rất tốt, sau đó càng đi theo Vô Diện tướng công bình định Tây Nam, tình huynh đệ thêm tình chiến hữu, tự nhiên không thể phân tách.
Nhưng tình là tình, chuyện Tây quân phân gia là một chuyện khác.
-Sắp.
Chung Văn Đạo mở miệng nói.
Trên đời này một chút lão nhân càng già càng sợ chết.
Mà một chút lão già khác ngược lại đối với chuyện sống chết này càng lúc càng mờ nhạt.
Chung Văn Miễn không muốn ca ca đỉnh thiên lập địa của hắn lại sa sút tinh thần như vậy, không khỏi nói:
-Ca ca, ngươi sẽ không sao đâu.
Chung Văn Đạo hơi cười gian nan.
Kỳ thật trước đây hai năm, cũng chính là sau nửa năm Yến quân lui binh, Chung Văn Đạo lấy lý do bản thân già rồi thân thể không khỏe, xin triều đình cho về quê an dưỡng tuổi già.
Hắn đã lớn tuổi, thật sự không quen khí hậu Tam Biên.
Nhưng lúc đó triều đình làm sao dám để vị Định Hải Thần Châm này rời khỏi Tam Biên? Cho nên trực tiếp từ chối.
Sau này cứ cách nửa năm, Chung Văn Đạo đều sẽ dâng thư triều đình, xin cáo lão hồi hương.
Nhưng triều đình một bên muốn tách Tây quân ra, không muốn tạo ra một thế lực quân sự mới trên triều đình.
Về phương diện khác, cũng có người cho rằng cử chỉ này của Chung Văn Đạo chính là trấn an triều đình, chứng minh bản thân hắn không tham quyền cố vị.
Cho nên, mỗi lần tấu thỉnh, triều đình đều cự tuyệt, quan gia tiếp tục tăng tước, thậm chí còn để Chung Thiên Lãng làm phò mã.
Nhưng chỉ có người thân cận mới rõ ràng, Chung Văn Đạo thật sự bởi tình huống thân thể không tốt mới xin nghỉ hưu về quê.
Nhưng triều đình vẫn gắt gao ấn hắn ở Tam Biên.
Ba năm, thời gian ba năm trôi qua.
Khí hậu ảnh hưởng đối với vị lão tướng này đặc biệt trí mạng, đã khiến hắn hao tổn hết nguyên khí.
Hắn rất có thể không có cơ hội không chết trận trên sa trường, ngược lại đại khái sẽ bị triều đình dùng phương thức này ấn ở Tam Biên đến chết.
-Ca ca.
Chung Văn Đạo đoán được đệ đệ hắn tới đây vì chuyện gì, nói ngay:
-Phạt Yến?
-Ca ca, người Yến muốn huy động cả nước phạt Sở Quốc, đây chính là cơ hội tốt để Đại Càn ta bắc phạt, nếu Sở Quốc bị phá, Đại Càn ta. . .
Từ sau khi Tấn Quốc bị diệt, Càn Sở, trở thành đồng minh, cộng đồng chống đỡ người Yến.
Chung Văn Đạo chậm rãi lắc đầu, nói:
-Không thể.
-Ca ca, vì sao?
-Người Yến thế lớn nhưng không được lâu dài, người Sở không đơn giản, rất khó mất nước. Đại Càn ta chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng ra trận, sẵn sàng ra trận. Em trai, ca ca, ca ca ta biết, ngươi muốn, muốn cái gì. . . Nhưng ca ca ta không xuất chinh được.
-Ca ca, nhưng lần này bắc phạt, cần thiết. . .
Chung Văn Đạo lại cười, nói:
-Thân thể ca ca không chịu được, mạnh mẽ bắc phạt, em trai, em trai, ngươi có nghĩ hay không, đến lúc đó chính ngươi có thể thay thế ca ca ta chấp chưởng cục diện này.
Nếu Đại Càn bắc phạt, tất nhiên Chung Văn Đạo nắm giữ ấn soái, Tây quân làm trung quân, đại quân Tam Biên và đại quân các lộ khác làm tả hữu quân nghe lệnh điều khiển.
Mà một khi thân thể Chung Văn Đạo không thể chống đỡ được, vị trí đại soái bắc phạt sẽ thuận lý thành chương rơi trên đầu Chung Văn Miễn.
Chung Thiên Lãng tự nhiên là tướng tinh, nhưng hắn rốt cuộc vẫn còn trẻ, không cách nào phục chúng.
-Ca ca, quan gia cũng có ý bắc phạt, tướng lãnh các lộ cũng hi vọng bắc phạt, ca ca yên tâm, tính người Yến hắn điều động binh mã Bắc Phong quận tới đây, đại quân ta vững vàng ứng đối, thận trọng từng bước, cũng có thể làm người Yến tan tác!
Chung Văn Miễn nói đến đây, giọng nói vô cùng tự tin:
-Ta không tin, không tin người Yến có thể đồng thời chống đỡ hai lộ khai chiến!
-Ngươi. . .
-Ca ca.
-Ngươi không có năng lực này.
“. . .” Chung Văn Miễn.
-Đại Càn ta bất động chính là bất bại, một khi động, rất có thể. . . Rất có thể đại bại, quân tâm vẫn chưa thể điều chỉnh tối, hậu cầu vẫn chưa thể theo kịp, một khi điều động không dễ trải chuốt lại. Ngay cả ta nắm giữ ấn soái, cũng mới chỉ gắn bó mặt ngoài mà thôi, mặt phục tâm không phục. Chờ. . . Chỉ có thể chờ. . . Thật sự chỉ có thể tiếp tục chờ.
-Chờ tới khi nào?
Chung Văn Miễn tăng ngữ khí lên.
Hắn quả thật không cách nào lý giải đối vớ lựa chọn lần này của ca ca hắn, thậm chí còn cảm thấy đây không thể nói lý!
Diêu Tử Chiêm từng viết qua một bài thơ, nói thẳng từ xưa đến nay, khiêu chiến dễ dàng, đều rõ ràng chủ chiến có thể nhận được mỹ danh, người tránh chiến và cầu hòa, coi như thành công cũng bị bêu danh chứ không nói đến bại.
Cho nên người chủ chiến không phải hoàn toàn trung lương, người cầu hòa tránh chiến cũng có hạng người dốc sức.
Rất nhiều người cho rằng, Diêu Tử Chiêm dùng văn chương chùi đít cho việc Đại Càn “Khom lưng uốn gối” đối với Yến Quốc.
Nhưng chỗ này kỳ thật có một loại đạo lý tất nhiên.
Chung Văn Đạo dựng thẳng thân mình, nói:
-Chờ Yến Quốc hắn, hao hết quốc lực! Chờ Yến Hoàng kia, băng hà hoăng thệ!
-Ca ca, người làm tướng, sao có thể ký thác vào những cái này?
Chung Văn Đạo cười lạnh nói:
-Muốn đánh, nhưng không đánh lại.
-Ngươi. . .
-Mạnh mẽ lại đánh một hồi, đơn giản là lặp lại chuyện xưa trăm năm trước, phàm là người như Vô Diện tướng công, Đại Càn ta có, Yến Quốc hắn cũng có. . . Hơn nữa Yến Quốc kia còn có hai nhân vật nam bắc nhị hầu thống trị quân tâm không còn nữa. . . Ta, Chung Văn Đạo ta, sẽ là người đầu tiên dẫn ngựa. . . Người đầu tiên. . . Thỉnh chiến!
Nói xong những lời này, Chung Văn Đạo lần thứ hai kịch liệt ho khan lên.
Lão bà bên ngoài lập tức tiến vào, bắt đầu trấn an.
Đợi sau khi bình ổn xuống, Chung Văn Đạo lại lạnh lùng nói:
-Em trai, ngươi lấy đi Tây Sơn doanh, ca ca ta không oán ngươi, ai có chí nấy, ca ca hiểu. Nhưng. . . Ngươi đừng mơ tưởng dùng danh nghĩa của ta nắm giữ ấn soái bắc phạt.
Chung Văn Đạo lại ho khan lần nữa, khàn khàn giọng nói tiếp:
-Ca ca ta cần phụ trách cho mệnh của mấy chục vạn nam nhi biên quân Đại Càn ta! Em trai, ngươi không có bổn sự, đừng hại nước hại dân!
Nói xong, Chung Văn Đạo vỗ trên giường một cái, trừng mắt Chung Văn Miễn.
Chung Văn Miễn tức giận nhưng không thể phát tác đối với ca ca, chỉ có thể chắp tay nói:
-Ca ca tạm nghỉ dưỡng bệnh đi, ta đi đây.
Nói xong, hắn vung ống tay áo lên, trực tiếp rời đi.
Lão bà kia duỗi tay, tiếp tục vuốt vuốt phía sau lưng Chung Văn Đạo, không nói chuyện, nàng cũng hỏi nhiều chuyện, ngay cả chuyện trong nhà, cũng không liên quan gì đến việc Chung Văn Đạo làm việc và nghỉ ngơi.
Chung Văn Đạo thở phào một hơi, nằm xuống, nhắm mắt lại.
Sau khi xác nhận Chung Văn Đạo đã ngủ, bà lão kia cận thận đè lại góc chăn, đứng dậy rời đi, nàng nằm ngoài phòng ngủ, bởi bên ngoài có một cái giường.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .