Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1179: ĐẠI SOÁI

Cũng không biết ngủ bao lâu, Chung Văn Đạo chậm rãi mở bừng mắt, hắn nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài trời đã tối.

Chung Văn Đạo hơi khát nước, muốn gọi người hầu vào rót cho hắn chén nước.

Nhưng thân hình khẽ nghiêng, hắn lại ngã xuống giường.

Không đau, không đau chút nào, hắn thậm chí còn tự mình đứng lên.

Ngay sau đó, hắn còn đi đến bên cạnh bàn trà, tự mình đổ hai ly trà, uống.

Hắn đi ra phòng ngủ.

Vừa mới ra phòng ngủ, hắn thấy người hầu bưng cháo đi vào.

-Lão gia, lão gia!

Bà lão lập tức tiến lên, nàng nâng Chung Văn Đạo lên, nàng không biết vì sao Chung Văn Đạo bỗng nhiên đứng lên.

-Trong phòng, buồn đến hoảng, mang ta, mang ta đi ra ngoài dạo một chút.

-Lão gia, bên ngoài có gió lớn.

-Nghe lời.

-Phải, lão gia.

Bà già kia lập tức nghe lời, chuẩn bị kiệu.

Ngay sau đó, nhóm thân vệ trong phủ lập tức bị kinh động, khi bọn họ nhìn thấy Chung Văn Đạo đi đến trước mặt bọn họ, trên mặt bọn họ xuất hiện nụ cười, lão Chung tướng công của bọn họ tựa hồ đã đỡ bệnh.

Chỉ có lão bà kia, sau khi nâng Chung Văn Đạo lên kiệu, trộm gạt đi nước mắt.

Cỗ kiệu được nâng lên.

Chung Văn Đạo ra mệnh lệnh, cỗ kiệu đi tới bắc tường thành Miên Châu thành.

Chung Văn Đạo hạ cỗ kiệu, quay đầu lại, nói với đám thân vệ giúp hắn khiêng kiệu, nói:

-Ha ha, khi ta còn trẻ tuổi, cũng thật sự không đoán được sau này sẽ ngồi lên cỗ kiệu. Lúc ấy cứ nghĩ, sau khi người ta chết đều tiến vào quan tài, thế nào nhóm quan văn kia lại thích vào ngồi thủ trước tiên, cứ như thế chiếm luôn sao?

-Ha ha ha ha ha ha. . .

Một đám thân vệ lập tức cười ha ha.

Trong quân đội Đại Càn, trêu chọc những quan văn kia cũng là một loại không khí.

Chung Văn Đạo bước lên bậc thang, đi lên tường thành, phất tay, ý bảo đám thân vệ không cần đi theo, hắn muốn hóng gió một mình.

Kỳ thật, hiện tại chính là mùa hè, gió đêm không rét lạnh, ngược lại có thể để người ta cảm giác một loại thoải mái hợp lòng người.

Sau khi Chung Văn Đạo bước lên bậc thang cuối cùng, mới bắt đầu thở dốc, trên trán cũng chảy ra mồ hôi.

Hắn duỗi tay, lau một phen.

Bản thân Chung Văn Đạo đã lâu rồi chưa từng chảy mồ hôi.

Hắn theo bản năng muốn dùng tay chống lỗ châu mai trên tường thành, lại nhìn thấy chỗ lỗ châu mai kia có một người đang ngồi.

Trong tay người kia đang cầm một con gà nướng, đang ăn, ăn thật sự thơm.

Chung Văn Đạo đói bụng,

Hắn đi qua, hắn cũng muốn ăn.

Tuổi người nọ không lớn, bộ dáng ước chừng tầm ba mươi tuổi, người nọ nhìn thấy thấy hắn cũng không cảm thấy sợ hãi, ngược lại hỏi:

-Muốn ăn?

Chung Văn Đạo gật gật đầu, như hài tử, vươn tay muốn bắt lấy con gà nướng kia.

-Tay có sạch không?

Chung Văn Đạo lắc đầu.

-Vậy ta không thể cho ngươi ăn, ta đã sớm nói rồi, Tây Nam này vốn chướng khí độc trùng rất nhiều, mưa ướt quanh năm, trong quân trại cần phải sạch sẽ, nếu không sẽ dễ sinh bệnh, hơn nữa bệnh dễ lây truyền sang người khác. Văn Đạo, Văn Đạo, ta nói ngươi rất nhiều lần rồi, tại sao ngươi mãi không chịu để trong lòng?

-Tay, sạch sẽ rồi.

Chung Văn Đạo trả lời nói:

-Ta vừa mới đi từ trong nhà ra, không bẩn.

Ngay sau đó, Chung Văn Đạo lại bổ sung nói:

-Nghe ngươi phân phó, sau này trong quân trại Tây quân ta sẽ chú trọng sạch sẽ.

-Thưởng ngươi cái đùi gà.

Nam tử xé một cái đùi gà, đưa cho Chung Văn Đạo.

Chung Văn Đạo tiếp nhận đùi gà, không vội vã ăn, mà cười cười.

-Thế nào, ngươi muốn để dành lại cho đệ đệ ngươi sao? Ta nói, đứa em trai kia của ngươi cũng thật là, ca ca ban thưởng, mỗi lần hắn ăn không biết cảm ơn thật đúng là không biết xấu hổ.

Người kia dừng một chút, nói tiếp:

- Ca ca đích thật phải biết yêu quý đệ đệ, nhưng đệ đệ phải hiểu cảm ơn, nếu không. . . Sẽ dưỡng ra một đầu bạch nhãn lang.

(Chú thích: Bạch nhãn lang được hiểu là một danh từ riêng chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.)

Chung Văn Đạo hít hít cái mũi, lắc đầu, hô:

-Đại soái, Văn Đạo, Văn Đạo nhớ ngươi.

Nam tử nghe vậy, cười cười, buông con gà trong tay ra, nói:

-Nhớ ta làm chi, đừng nhớ đến ta, ta ở nơi đó cũng rất tự tại.

-Đại soái, đại soái, Tấn Quốc, Tấn Quốc không còn nữa rồi.

-Không còn thì không còn đi.

-Người Yến muốn đánh Sở Quốc.

-Đánh thì đánh đi.

-Đáng tiếc ngài không còn, nếu không chúng ta. . . Có thể bắc phạt!

Nam tử lại cười ha ha.

Hắn duỗi tay kéo ra đầu tóc, lộ ra sườn mặt, chỉ trên mặt, nói:

-Trông cậy vào ta, trông cậy vào ta cái gì, thấy rõ ràng, nhìn rõ ràng chưa? Ta chính là tặc.

Nam tử cười lớn, nói tiếp:

-Coi như trên triều đình, ở Xu Mật viện, trên đường Thượng Kinh, ta cũng có thể nhìn ra trong ánh mắt đám người kia. . . Sự khinh thường đối với ta. Văn Đạo, thế đạo này vốn không đúng, thật sự không đúng!

Nam tử nói như hét lên:

-Dựa vào cái gì đám văn nhân mở miệng ra chỉ biết ngâm thơ làm phú, miệng đầy đạo đức nhưng văn chương nghèo kiết hủ lậu có thể đứng trên đỉnh đầu chúng ta có thể diễu võ dương oai? Bọn họ dám đi ngâm thơ làm phú trước đao của người Yến sao? Bọn họ dám dùng văn chương giảng đạo đức với loạn dân Tây Nam sao?

Nam tử vừa nói vừa lắc đầu:

-Bọn họ không dám! Bọn họ thật sự không dám! Nhưng bọn họ lại dám ị phân trên đầu chúng ta! Dựa vào cái gì!

Nam tử càng nói càng kích động.

Đôi mắt Chung Văn Đạo cũng bắt đầu càng ngày càng phiếm hồng, hắn nắm chặt tay xuống, phụ họa nói:

-Đúng vậy, dựa vào cái gì, chúng ta bảo vệ cho bọn họ vinh hoa phú quý, bảo vệ cho bọn họ ca vũ thăng bình, bọn họ lại đè ép chúng ta như vậy chúng đều là một đám tiện nhân! Một đám giá áo túi cơm, một đám phế vật thùng cơm, một đám hỗn trướng, một đám súc sinh!

Dưới thành lâu, tuy nhóm thân vệ dựa theo phân phó không đi lên, nhưng vẫn yên lặng chờ trên bậc thang.

-Các ngươi nghe thấy không, đại soái chúng ta hình như đang mắng người?

-Ha ha, hẳn đại soái nằm trên gường lâu rồi, nghẹn đến mức hoảng, hiện tại thân thể tốt lên, muốn mắng chửi xả giận.

-Cũng phải, lâu như vậy không bị đại soái mắng, ta ngược lại cảm thấy không quen.

-Ngươi thật tiện!

Trên tường thành, Chung Văn Đạo mắng thống khoái, cũng mắng thoải mái.

Hắn nhìn nam tử trước mặt này, nói:

-Đại soái, nếu ngươi vẫn còn, thật sự tốt, thật sự tốt. Ba năm trước đây, ngươi không biết, bảy vạn người Yến, bảy vạn, bảy vạn, bảy vạn người Yến đã có thể đánh đến dưới thành Thượng Kinh chúng ta! Mẹ nhà nó! Đại Càn ta rốt cuộc làm sao vậy?

Chung Văn Đạo càng nói càng xúc động:

-Đại soái, nếu ngài còn ở, dựa theo lời lúc trước ngài căn dặn, chờ sau khi chúng ta bình định Tây Nam xong, nên đi lên phía bắc tìm người Yến tính sổ, giải quyết mối nhục trăm năm kia. Nếu ngài không đi. . . Không đến nỗi như bây giờ!

Cảm xúc nam tử kia đã bình tĩnh trở lại, duỗi tay vỗ vỗ lỗ châu mai, nói:

-Đi rồi cũng khá tốt, đỡ phải nghĩ nhiều, sau này lại nghe ít chuyện chướng khí mù mịt, trong lòng cũng có thể thoải mái hơn một chút.

-Đúng vậy, trong lòng ngài thoải mái, nhưng ta thì sao, ta thì sao?

-Văn Đạo, khổ ngươi.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!