Lúc này mới bao lâu, hắn đã xây dựng ra nhiều công trình quân sự như vậy.
Giữa các quân bảo lớn lớn nhỏ nhỏ này, mơ hồ có một loại cảm giác “Hợp tung thành thế”.
Nếu không phải đầu năm Tĩnh Nam Vương khởi binh dọn dẹp một chút, bằng không cho vị Niên Nghiêu tướng quân kia thời gian vài năm, hắn thật sự xây dựng Trấn Nam quan thành một tòa trường thành mất!
Lúc này đám tướng lãnh đều không lên tiếng nhìn bản đồ, nguyên bản một ít người đằng sau, lúc này cũng bất chấp lễ nghĩa, bắt đầu bước chân về phía trước để nhìn rõ hơn.
Kỳ thật Tĩnh Nam Vương đã sớm phái người chuyển bản đồ giấy cho các bộ rồi, nhưng đại bộ phận người có thể xem đại khái đối với bản đồ quân sự, khẳng định không thể nào trực tiếp và trực quan hơn so với loại bản đồ này.
Thật lâu sau, đợi chư vị tướng lãnh đều xem xong, Điền Vô Kính mới mở miệng nói:
-Trịnh Phàm, ngươi nói một chút xem, trận này nên đánh thế nào?
Mọi người đều hướng ánh mắt về phía Bình Dã Bá.
Bọn họ tự chiến tán thành chiến công của Bình Dã Bá, huống chi lúc trước Bình Dã Bá còn phân phát cuốn sách công thành chiến cho bọn họ.
Điều này mang ý nghĩa, vị Bình Dã Bá này là người thạo nghề trong công thành chiến.
Đương nhiên ngồi bàn đầu, xác suất được lão sư gọi đến rất lớn.
Cũng may, Trịnh bá gia sớm chuẩn bị từ trước.
Người ngoài nghĩ Tĩnh Nam Vương rất thần bí rất khủng bố, nhưng làm người thân cận nhất, Trịnh bá gia cũng không dám sờ râu hổ, nhưng dám đếm có bao nhiêu sợi.
Trịnh bá gia đứng dậy, nói:
-Vương gia, mạt tướng cho rằng đầu tiên nên gạt bỏ cánh chim bên ngoài Trấn Nam quan của Sở nhân, từng bước từng bước một ép Sở nhân co sát lại Trấn Nam quan. Hơn nữa quân ta không giỏi công thành chiến, cũng vừa lúc nhân cơ hội này rèn luyện năng lực công thành một chút. Sau đó lại chờ cơ hội!
Lý Phú Thắng diễn vai phụ nói:
-Cơ hội gì?
Trịnh bá gia tiến lên, duỗi tay chỉ chỉ Trấn Nam quan, nói:
-Khi Sở nhân chỉ còn lại tòa hùng quan Trấn Nam quan này, tự nhiên tòa hùng quan này không thể ngăn nổi Thiết kỵ Đại Yến ta. Khi đó quân ta lưu một bộ phận chủ lực nhìn chằm chằm Sở nhân ở Trấn Nam quan, những quân lộ còn lại yểm trợ vòng qua Trấn Nam quan, tiến thẳng vào Thượng Cốc quận Sở Quốc, tạo áp lực cho triều đình Sở nhân, sau đó lại để triều đình Sở nhân tạo áp lực ngược cho Trấn Nam quan.
Lương Trình từng phổ cập kiến thức này cho Trịnh bá gia thông qua ví dụ lịch sử, nói năm đó Hậu Kim chơi bài này đối với nhà Minh, trước tiên phá vỡ hệ thống bảo vệ xung quanh, sau đó áp súc không gian biên phong của quân đội nhà Minh.
Sau đó mỗi năm tìm một vài địa phương nhập biên, đánh nhổ cỏ linh tinh, để chủ lực nhà Minh kia phải lao ra dã chiến, Hậu Kim ỷ vào chiến lực ăn luôn quân Minh dám ra nghênh chiến, cuối cùng dần dần đào rỗng hệ thống phòng ngự phương bắc của nhà Minh.
Chiến tranh kỳ thật không thể nào thoát khỏi vấn đề chính trị.
Trịnh bá gia đối với đáp án này rất vừa lòng, bởi rốt cuộc đây chính là đáp án tham khảo Lương Trình đưa ra.
Chưa nói đủ kinh diễm, nhưng đây rốt cuộc là công thành chiến, đại quân ngươi làm thế nào kinh diễm được?
Đây tuyệt đối cần cẩn trọng.
Sau khi chư vị tướng công nghe xong, ai đấy cũng đều sôi nổi gật đầu, làm đâu chắc đấy, chậm rãi bào mòn, chậm rãi tiêu diệt.
Bởi bản thân tướng lãnh ở đây đều phải đặt dấu chấm hỏi đối với năng lực công thành, tự nhiên theo kế sách này mọi người sẽ có một thời gian giảm xóc luyện binh.
Tuy nói phương thức luyện binh này khẳng định tiêu hao nhân mạng rất lớn, nhưng nói thế nào đây, phương công thành vẫn nắm ưu thế chủ động và ưu thế tâm lý.
Nhưng mà, Điền Vô Kính ngồi trên ghế soái lại lắc lắc đầu.
Trịnh bá gia nhất thời lâm vào nghi hoặc.
Ân?
Đáp án tham khảo lỗi?
Không nên chứ!
Điền Vô Kính từ ghế soái đi xuống, nhìn bản đồ dưới chân nói:
-Quân bảo của Sở nhân thật ra hô ứng, tiếp viện cho nhau, phối hợp tác chiến cho nhau. Coi như quân ta có thể vây lên tấn công, cũng rất khó vây quanh tất cả bọn họ. Chậm rãi đánh đối với quân ta mà nói xác thực là chiến lược đúng đắn, nhưng đối với Sở nhân mà nói, cũng là cục diện vui nhất bọn họ muốn thấy.
Đề nghị. . . Bị phủ quyết?
Trịnh bá gia thật ra không suy tư theo ý nghĩa của Điền Vô Kính, rốt cuộc nên làm gì bây giờ, mà hắn đang suy nghĩ đáp án của Lương Trình thế méo nào lại sai được?
Không nên?
Theo lý thuyết, bản lĩnh Lương Trình mang binh đánh giặc, sẽ không kém hơn lão Điền chứ?
Đối với năng lực Ma Vương dưới trướng, Trịnh bá gia từ trước đến nay đều vô cùng tự tin.
Nhậm Quyên mở miệng nói:
-Vương gia nói phải, Sở nhân không dám dã chiến đối với quân ta, ý nghĩ ban đầu của bọn họ vốn dựa vào hệ thống quân bảo quân trại kia tiêu hao và ràng buộc chúng ta. Nói đến cùng, đều học làm xiếc với Càn nhân.
Sở nhân không phải học Càn nhân.
Mà phương pháp lấy yếu kháng mạnh phải dùng biện pháp từng bước một tiêu hao từng bước ngăn chặn này, đặc biệt là thời đại này, quốc gia thiếu chiến mã muốn chống cự binh đoàn kỵ binh tấn công, chỉ có thể dựa vào tường thành triệt tiêu ưu thế của đối phương.
Lý Phú Thắng cũng mở miệng nói:
-Đúng vậy, lần này đại quân ta xuất chinh điều động rất nhiều binh mã, nhưng binh mã Sở nhân cũng không ít hơn chúng ta, ta ở hoang mạc đánh giặc, nói câu không sợ mọi người chê cười, ta phải chờ đến khi nam hạ công Càn Quốc, ta mới chân chính ý thức được muốn đánh hạ thành trì khó thế nào. Nếu không lúc trước ta đã sớm bắt vị quan gia Càn Quốc kia tới Yến Kinh, để hắn hầu trà cho Bệ Hạ chúng ta rồi.
-Ha ha ha ha. . .
-Ha ha ha ha. . .
-Ha ha ha ha. . .
Đám tướng lãnh đều cười to.
Trịnh bá gia không cười, mà tiếp tục dòng suy nghĩ.
Điền Vô Kính đi về phía trước một bước, trong lúc nhất thời, toàn trường lần thứ hai yên lặng.
-Những quân bảo quân trại này của Sở nhân giống Ngọc Bàn thành, đều có thể tiếp tế và đền bù cho nhau.
Thời đại này không có lý thuyết giải thích về phòng ngự thọc sâu, nhưng tuyệt đối có ý này, nói ví dụ đơn giản, Ất Bính bảo sẽ phái ra viện binh, viện binh có thể tập kích ngươi, cũng có thể đủ trực tiếp vọt vào thành đi vận chuyển và tuyển bộ binh lính.
Nhưng nếu ngươi vây quanh gắt gao, vận dụng càng nhiều binh mã tiêu hao càng nhiều tinh lực, ngược lại đừng nghĩ có viện binh tới cứu, Sở nhân sẽ hoàn toàn từ bỏ, để tòa cô thành kia cho ngươi.
Ngươi chậm rãi đánh, ngươi chậm rãi bị tiêu hao.
Có vết xe đổ của Thanh Loan quân tại Ngọc Bàn thành, lần này Sở nhân tất nhiên chuẩn bị đầy đủ lương thực.
Mà giống lời của Tĩnh Nam Vương, nếu áp dụng chiến thuật kia thật sự tiêu hao phí tổn quân sự khi Yến quân công thành lên rất nhiều.
Điền Vô Kính duỗi tay, chỉ chỉ trung tâm quân bảo quân trại, đây cũng chính là Ương Sơn trại được đánh dấu, nói:
-Bổn Vương muốn đánh hạ Ương Sơn trại này!
. . .
-Bổn tướng quân, đoán Điền Vô Kính hắn sẽ trước tiên công Ương Sơn trại ta, đoạn căn nguyên của chúng ta!
Trong phủ Trấn Nam quan soái, Niên Nghiêu ngồi trên ngạch cửa nói.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .