Bên dưới rất nhiều tướng quân đều cầm dưa hấu trong tay, dùng muỗng múc ăn.
Bên trong phủ tướng quân có hầm chứa đá, những quả dưa hấu này đều được ướp lạnh.
Trong rất nhiều tướng lãnh này, có người xuất thân từ thường dân gặm luôn lười dùng muỗng ăn, cũng có người xuất thân từ quý tộc, nhưng tất cả đều khiếp sợ quyền uy của Niên Nghiêu đại tướng quân, tất cả đều rất quy củ dùng phương thức ngoan ngoãn ăn dưa hấu.
-Bổn tướng quân biết, lúc trước các ngươi vẫn luôn cảm thấy bổn tướng quân khóa các ngươi không phê chuẩn các ngươi xuất chiến, thúc giục các ngươi vùi đầu xây công sự tu trại, ủy khuất các ngươi? Dày vò các ngươi?
Niên Nghiêu nói đến đây, thở dài, nói tiếp:
-Ai, nói như thế, Khuất Thiên Nam, Khuất trụ quốc, bản lĩnh của hắn và tinh nhuệ Thanh Loan quân không phải bàn đi, người ta còn phải dựa vào Ngọc Bàn thành thủ, chúng ta tốt nhất đừng chết vì sĩ diện, khổ thân. Phốc. . .
Niên Nghiêu tướng quân tiếp tục nói:
-Đương nhiên rồi, ai cảm thấy lão Niên ta làm nhục nước mất chủ quyền, ô quốc cách, sợ địch khiếp chiến, không cần vụng trộm viết tin cho Vương thượng, thật sự không cần. Lão Niên ta xác thật túng trước mặt Điền Vô Kính!
Niên Nghiêu tướng quân nói đến đây, nhìn tất cả đám tướng quân, nói tiếp:
-Nhưng các ngươi, nếu ai không túng, ai có can đảm, có thể đứng ra trước mặt ta, nói ra. Yên tâm, lão Niên ta sẽ không trách tội cách ngươi, ta sẽ kính trọng ngươi, buông dưa hấu lập tức khấu đầu trước ngươi.
Vì sao?
Bởi ngươi không phải loại người giống ta.
Có loại người để lão Niên ta bội phục.
Sau đó ta sẽ để binh mã bản bộ ngươi làm trung quân suất chiến, yên tâm, ta sẽ không để ngươi chịu chết, binh mã hai cánh ta để ngươi an bài, còn hậu quân tự ta sẽ áp trận cho ngươi.
-Ta sẽ tạo điều kiện cho ngươi hào phóng và thoải mái đánh với người Yến một hồi!
Chư vị tướng quân ở đây đều yên lặng nghe, thật ra không ai dám đứng lên nói hắn không túng để Niên Nghiêu tướng quân dập đầu.
Người Yến dã chiến bá đạo thế nào, bọn họ tự nhiên rõ, kỳ thật Đại Càn cũng có kỵ binh, một quốc gia lớn như vậy, muốn nuôi ngựa sao không làm được?
Nhưng vấn đề ở chỗ, kỵ binh Đại Sở chỉ là phụ trợ, mà chủ lực người Yến chính là kỵ binh.
Kỵ binh Tam Tấn đã từng không ai bì nổi chính bị Yến quân đánh tan tác rồi.
Sau khi nhập quan, đại quân dã nhân lấy kỵ binh làm chủ sắp sửa một lần nữa quật khởi, cũng bị người Yến đánh tan rồi.
Đủ loại chiến tích để mọi người đều ngán, đều tắt ngấm tâm tư dã chiến với người Yến.
Niên Nghiêu tướng quân lại lấy ra một miếng dưa to, một bên nhai một bên nói:
-Cho nên chúng ta trở lại chuyện chính, kỳ thật nguyên bản bổn tướng quân muốn tu sửa Ương Sơn trại thành lâu đài, nhưng thứ nhất khối lượng công trình quá lớn, thứ hai, Điền Vô Kính vẫn chưa cho tôi cơ hội này.
Niên Nghiêu nói đến đây, cười cười đắc ý nói:
-Có điều cái này cũng không sao, Ương Sơn trại này vốn là một mồi câu đặt bên trong, ta chờ Điền Vô Kính hắn tới mắc câu.
Khi nói đến hai chữ “Mắc câu” này, Niên Nghiêu tướng quân nhíu nhíu mày, vội vẫy vẫy tay nói:
-Không thể nói mắc câu, không thể nói mắc câu, tội lỗi tội lỗi, ngược lại sẽ thành gậy ông đập lưng ông, mời Tĩnh Nam Hầu hắn đến làm khách.
Có người sẽ luôn kiêng kỵ một chút gì đó.
Có một số người, có lẽ bất kính quỷ thần, nhưng thế gian, luôn có một ít người và chuyện để hắn bất kính.
Niên Nghiêu tướng quân theo bản năng cảm thấy dùng từ “Mồi câu” và “Mắc câu” để nói Điền Vô Kính, sẽ không tốt.
-Đại tướng quân, Điền Vô Kính kia sẽ mắc câu sao?
Một vị tướng lãnh hỏi.
Niên Nghiêu trực tiếp cầm cái muỗng, mắng:
-Nói gậy ông đập lưng ông.
-Phải, phải, mạt tướng biết tội, xin hỏi đại tướng quân, người Yến, thật sự sẽ tới sao? người Yến giỏi về dã chiến, cái này, chúng ta đều nhận, nhưng người Yến trước tiên muốn đánh hạ Ương Sơn trại mà nói, bên ngoài có rất nhiều quân trại, nhưng trực tiếp vừa ra đã muốn “Đóng cửa đánh chó”, người Yến hắn không sợ bị đại quân ta vây chết sao?
Niên Nghiêu lắc đầu, nói:
-Hắn là ai, hắn chính là Điền Vô Kính!
“. . .” Một đám tướng lãnh Sở Quốc.
Mặc kệ thế nào, hiện tại mọi người là quan hệ đối địch, đại quân người Yến bày bên ngoài đang muốn phạt Sở Quốc, Niên Nghiêu thân là đại soái, đánh giá chủ soái như vậy, thật sự. . . Có chút quá mức!
Nhưng Niên Nghiêu tướng quân lại không giác ngộ như vậy, ngược lại nói:
-Chuyện người khác không dám làm, Điền Vô Kính hắn dám, đường người khác không dám đi, Điền Vô Kính hắn dám.
Mấy năm nay, ta tu sửa nhiều quân bảo quân trại ngoài Trấn Nam quan nhiều như vậy, đã thành một thế, người Yến vô luận tấn công chỗ nào, quân ta đều có thể tiếp viện và hô ứng.
Điền Vô Kính hắn không có khả năng không nhìn thấy điểm này.
Mà Ương Sơn trại này lại ở trung ương, bốn phương thông suốt chính là căn nguyên, người Yến hắn không muốn chúng chịu khổ mà nói, biện pháp tốt nhất chính là một ngụm bắt lấy Ương Sơn trại.
Đến lúc đó, chúng ta chỉ có thể bị áp súc trở về Trấn Nam quan, nhìn người Yến bên ngoài từng bước từng bước nhổ gai trong mắt chúng ta.
-Đại tướng quân, mạt tướng thỉnh tăng quân cho Ương Sơn trại.
-Tăng binh? Tăng như thế nào? Ương Sơn trại lớn như vậy, gửi thêm vạn binh mã đến tự nhiên phát phì, đánh giặc không phải đánh như vậy. Hơn nữa, nếu đem trung quân áp lên. . .
Một tướng lãnh vuốt mông ngựa nói:
-Vậy người Yến sẽ không dám mắc câu.
-Đánh rắm, lão tử sợ Điền Vô Kính sẽ không quan tâm lao đến soái kỳ của lão tử!
“. . .” Một đám tướng lãnh Sở Quốc.
-Ta biết, các ngươi khả năng cảm thấy ta đang hủy diệt uy phong của bản thân, được, bổn tướng quân làm như vậy thì sao? Bổn tướng quân muốn nói cho các ngươi, trận này ta muốn đánh hẳn hoi, mọi người ngồi đây có không ít người xuất thân từ quý tộc, nhưng trên chiến trường, người Yến bọn hắn không nói cái gì quý tộc hay không quý tộc.
Niên Nghiêu nói đến đây, lên giọng:
-Trụ quốc, người Yến hắn cũng dám chém! Hoặc để cho Vương thượng bắt ta từ chức. Hoặc. . . Phải nghe theo ta! Chư vị yên tâm, Yến Quốc hắn đã áp lên tất cả, chúng ta ở chỗ này kiên trì một ngày, khoảng cách dân chúng Yến Quốc hắn lầm than đến khởi nghĩa vũ trang gần thêm một ngày!
Thắng bại một trận này cũng không thèm để ý cái được cái mất, mà đua chính là quốc lực!
Những lời này, bổn tướng quân nói rõ ràng với các ngươi biết. Ương Sơn trại trại, người Yến hắn dám lấy, bổn tướng quân dám chơi đến cùng với họ.
Nhưng bổn tướng quân vẫn cảm thấy, người Yến hắn vẫn muốn bắt, người Yến hẳn không trì hoãn không nổi, tính cả điều động toàn bộ quốc lực cũng không chống đỡ lâu lắm.
-Theo nhận thức của bổn tướng đối với Điền Vô Kính. . . Tám phần trở lên, hắn sẽ xuống tay với Ương Sơn trại trước!
-Vậy tướng quân, tại sao chúng ta lại muốn “Đóng cửa đánh chó”, chúng ta. . .
-Hồ đồ, Ương Sơn trại cần thiết phải bảo vệ, nếu không người Yến sẽ nhẹ nhàng thong dong hơn nhiều, cái này không được, mặc khác, lúc trước bổn tướng quân nói muốn thủ là chính, cái này không xung đột với “Đóng cửa đánh chó”.
Bởi nếu trận này có đánh lớn cũng vì thủ tốt hơn.
Mọi người chớ nên ủ rũ!
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .