Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1185: SẮP XẾP

- Thế địch mạnh ta tự nhiên tránh đi mũi nhọn, cái này không phải nhụt chí, lúc trước chịu ủy khuất, ta vẫn luôn chờ cơ hội lấy về! Lão Niên ta xuất thân từ gia nô, mọi người ngồi đây đều rõ ràng, lão Niên ta không đọc sách mấy năm, nhưng ta biết một đạo lý: Người cười đến cuối cùng, mới là người cười sướng nhất.

-Truyền lệnh!

Một đám tướng lĩnh ngồi trên mặt đất ăn dưa, lập tức buông dưa trong tay ra, ầm ầm đứng dậy nhận lệnh.

-Độc Cô Niệm, bổn tướng quân lệnh năm vạn binh mã Cấm quân của ngươi, vòng đến Tây Sơn đợi lệnh!

-Mạt tướng tuân lệnh!

-Tiêu Lâu, bổn tướng quân lệnh năm vạn binh mã Cấm quân của ngươi vòng đến Đông Sơn nhận lệnh.

-Mạt tướng tuân lệnh!

-Các quân các quân bảo quân trại còn lại, đều phát động binh mã, chuẩn bị kỹ càng cho ta.

Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở kỳ thật chính là lực lượng cơ động trong tay Niên Nghiêu có thể huy động nắm giữ Trấn Nam quan và hậu doanh.

Mà quân đội trong các bảo các trại cơ bản đều là tư binh các quý tộc.

Cái này ngược lại không phải cố ý tiêu hao lực lượng quý tộc, đối mặt với thế lớn của người Yến, các quý tộc Đại Sở bị Nhiếp Chính Vương gõ một cái tự nhiên phải răm rắp nghe theo.

Rốt cuộc Hoàng tộc Hùng thị nhiều nhất cắt đi cánh chim của bọn hắn, mà người Yến muốn diệt toàn gia bọn hắn.

Hơn nữa, bên ngoài quân bảo quân trại cũng không ai dám đi theo địch, rốt cuộc, nhà ai đi theo địch ai tác chiến bất lợi đều là việc để sau xử lý, việc trước mắt chính là cần liều mạng với người Yến.

Mà tuy lúc trước Niên Nghiêu nói hắn xuất thân từ gia nô, nhưng trong quân đội, không ai dám khinh thường và bất kính với hắn.

Thứ nhất, bởi chiến công hiển hách của Niên Nghiêu, người trong quân ngũ phục nhất chính là người có bản lĩnh.

Thứ hai, hắn dù sao cũng là gia nô Nhiếp Chính Vương, cũng chính là gia nô của Thiên tử, gia nô này với gia nô bình thường vẫn bất đồng.

Quan trọng nhất chính là, phía sau Nhiếp Chính Vương một bên ổn định cục diện, một bên ủng hộ gần như vô điều kiện đối với hắn.

Lần này thoạt nhìn chỉ vận dụng mười vạn Cấm quân, nhưng trong Trấn Nam quan còn có trung quân do Niên Nghiêu đích thân tọa trấn.

Đồng thời mười vạn Cấm quân Hoàng tộc tương đương cho đường sông rậm rạp này một cỗ nước chảy, một khi dẫn động chính là dẫn động toàn bộ quân đội tuyến đầu Trấn Nam quan, quy mô có thể nói vô cùng khủng bố.

-Đại tướng quân, mạt tướng thấy thời gian, sự phân bố quân trại của người Yến, thoạt nhìn không dễ chơi hiểm chiêu này.

Một vị tướng lãnh gọi là Trịnh Muộn mở miệng nói.

Hắn là tâm phúc ái tướng của Niên Nghiêu, được Niên Nghiêu một tay đề bạt lên, cho nên hắn dám đứng trước mặt Niên Nghiêu sau khi tuyên bố xong mệnh lệnh, nói ra suy đoán của bản thân.

Đồng thời, theo việc Bình Dã Bá Yến Quốc kia quật khởi, Trịnh Muộn cũng bị lấy ra, rất nhiều người đều hỏi qua hắn, có phải ngươi là họ hàng thân thích xa của Bình Dã Bá Yến Quốc kia không?

Quý tộc Sở Quốc san sát, cho nên rất thích kể chuyện truyền thừa dòng họ, Trịnh Muộn và vị Bình Dã Bá kia đều họ Trịnh, nói không chừng có quan hệ họ hàng đây?

Mỗi khi gặp được loại vấn đề này, Trịnh Muộn vẫn rất bất đắc dĩ, vị Bình Dã Bá Yến Quốc kia là người Bắc Phong quận, còn hắn là người Sở Quốc, hai người cách xa nhau hơn toàn bộ Tấn Quốc, sao có thể có liên hệ gì?

Đối mặt với câu hỏi của Trịnh Muộn, Niên Nghiêu đại tướng quân chỉ cười cười, nói:

-Là ngươi hiểu Điền Vô Kính hay bổn tướng quân ta hiểu Điền Vô Kính?

“. . .” Trịnh Muộn.

“. . .” Một đám tướng lãnh Sở Quốc.

Niên Nghiêu lại một lần nữa ngồi lên ngạch cửa, đôi tay đè ép xuống phía dưới.

Một các tướng lĩnh lập tức khoanh chân ngồi.

Niên Nghiêu đại tướng quân lại cầm lấy miếng dưa dở kia, một đám tướng lãnh cũng cầm lấy miếng dưa hấu ăn dở vừa nãy.

Niên Nghiêu trị quân nghiêm ngặt, có thể thấy được một chút.

Mấy đây không lâu trên thuyền hoa, Cảnh Nhân Lễ xuất thân là con cháu Cảnh thị, sau khi biết được đối phương là Niên Nghiêu, lập tức ngậm miệng.

Bởi ngay cả những tướng lãnh xuất thân từ quý tộc kia, rất nhiều người kỳ thật cũng rất sùng bái Niên Nghiêu, cũng bị Niên Nghiêu thu thập đến dễ bảo.

Xuất thân từ gia nô thượng vị, sao có thể không bản lĩnh?

Nói trắng ra là, hiện tại Đại Càn thiếu nhất chính là loại soái tài chính trực tráng niên vừa có quân công vừa có thủ đoạn như Niên Nghiêu này, Càn Quốc chỉ có thể dựa vào một ít lão tướng chống bề mặt, nếu trong tay quan gia Càn Quốc có một Niên Nghiêu, đánh giá đến nằm mơ cũng cười sướng đánh hắt xì.

-Điền Vô Kính dụng binh, thích dùng phương pháp chướng mắt nhất.

Ba năm trước đây, người Yến mượn đường Càn khai Tấn là thứ nhất.

Khi trục suất dã nhân, hắn lại đổi giáp trụ Tĩnh Nam quân Trấn Bắc quân với quân đội địa phương, dụ chủ lực dã nhân quyết chiến, đây là thứ hai.

Hiện tại người Yến đang xây dựng quân trại bên ngoài, muốn làm ra bộ dáng làm đâu chắc đấy, nhưng Điền Vô Kính rốt cuộc là Điền Vô Kính, hắn sẽ không thỏa mãn cứ như vậy đánh trận, bởi hắn phải suy xét áp lực Yến Quốc phía sau hắn.

Nếu người Yến không tới, coi như các huynh đệ thừa dịp cơ hội này hoạt động một chút, đỡ phải nghẹn họng trong doanh trại.

Nhưng bổn tướng quân vẫn cảm thấy, Điền Vô Kính hắn. . . Vẫn sẽ đến!

-Bổn tướng quân ngồi chỗ này. . . Chờ hắn!

. . .

-Bổn Vương cảm thấy, chủ soái Sở quân đối diện, hẳn sẽ ở Ương Sơn trại này chờ Bổn Vương.

Đôi tay Điền Vô Kính chắp sau lưng, đứng trước bản đồ, biểu tình bình tĩnh.

Lúc này, La Lăng mở miệng nói:

-Vương gia cho rằng, Ương Sơn trại chính là hạ bộ, điểm yếu mà người Sở cho chúng ta xem.

Điền Vô Kính lắc đầu nói:

-Đây vốn là vị trí cần hạ cờ, ví trị này nằm giữa quân trại các quân lộ người Sở, nơi này câu thông bốn phía, vốn là nơi rất quan trọng, chưa nói tới là hạ bộ.

Đây là vùng giao tranh binh gia.

Lý Phú Thắng nói:

-Vương gia, trước tiên diệt Ương Sơn trại, xác thật thu được nhiều chỗ tốt hơn, tương đương với đâm người Sở, để khí huyết không cách lưu thông khắp nơi. Nhưng mạt tướng cảm thấy người Sở sẽ không thể không rõ điểm này. Thả theo lý thuyết, Đông Sơn bảo và Tây Sơn bảo bên này, đều xây thành quân bảo, tại sao Ương Sơn trại này vẫn chỉ là quân trại?

Phương diện phòng ngự của quân bảo và quân trại tự nhiên chênh lệch rất lớn.

Đương nhiên tu sửa thành quân bảo không phải chuyện một sớm một chiều, trả một cái giá không giống nhau.

Ngay cả loại quốc gia giàu có khủng bố như Càn Quốc này, trừ bỏ Tam Biên cùng với một ít trọng trấn quốc nội, loại tiểu thành trì huyện thành bình thường này kỳ thật không được trang bị nhiều đồ vật quân sự, chỉ có một cái dàn giáo như vậy thôi, đẹp chứ không sài được.

Nhưng ở chỗ này, Niên Nghiêu đã tu sửa nhiều quân bảo như vậy, duy nhất lại bỏ qua vị trí Ương Sơn trại này, khiến người ta không thể tưởng tượng.

Điền Vô Kính gật gật đầu, nói:

-Hắn muốn xây, nhưng Bổn Vương không để hắn toại nguyện, trừ bỏ lần đầu năm kia, năm trước mỗi lần hắn xây dựng quân bảo ở vị trí Ương Sơn trại này, đều bị Bổn Vương phái binh mã đến phá vỡ.

Lý Phú Thắng chắp tay nói:

-Thuộc hạ hiểu rồi.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!