Quốc chiến mới mở ra trước mắt, nhưng giao phong chiến sự chân chính kỳ thật đã diễn ra từ lâu rồi.
Xác thực mà nói, sau khi trục xuất dã nhân, khi soái kỳ của Điền Vô Kính dời đến Phụng Tân thành, giao chiến đã bắt đầu rồi.
Chẳng qua trước hai năm, Yến Quốc chưa trấn an xong Tam Tấn, hơn nữa chưa chuẩn bị mở ra chiến sự, Điền Vô Kính cũng không tập kết đại quân, cho nên hắn chỉ có thể cam chịu nhìn người Sở dựa vào Trấn Nam quan xây dựng công trình quân sự.
Nhưng hết lần này đến lần khác đều trong tầm mắt của Điền Vô Kính, hắn đều sử dụng lực lượng cần thiết quấy nhiều người Sở.
Tỷ như Ương Sơn trại này, mấy lần người Sở muốn tu sửa đều bị phá hoại, tỷ như đầu năm người Sở mở rộng phạm vi tu sửa, lần thứ hai căng vùng phòng ngự ra, lại bị Điền Vô Kính điều binh áp súc trở về.
Ngươi có thể tu sửa tường xây quanh, ngươi có thể gia cố công sự, ngươi có thể tăng cường phòng ngự.
Nhưng tất cả phải trong hạn độ của ta.
Nếu không. . . Đừng có trách!
Một câu “Hiểu rồi” của Lý Phú Thắng, ngược lại không nói cho có lệ, mà thật sự. . . Bội phục đến không lời nào để nói.
Thời hắn còn trẻ vẫn đi theo Trấn Bắc Hầu đánh giặc, nhưng nói thế nào đây, Trấn Bắc Hầu phủ kinh doanh trăm năm, thời gian trăm năm này, Trấn Bắc quân vẫn luôn đi lên đỉnh, mà Vương Đình Man tộc hoang mạc vẫn luôn xuống đỉnh, đây rõ ràng là trạng thái ta cường địch yếu.
Cảm giác đánh giặc ở Bắc Phong quận so với cảm giác đi theo Điền Vô Kính đánh giặc này. . . Hoàn toàn bất đồng!
Cục diện phức tạp đến đâu, Điền Vô Kính đều có thể tiên liệu trước.
Đối Lý Phú Thắng mà nói, cái này khá tốt, không cần động não, chỉ cần tìm cơ hội tận tình giết chóc là được.
Mà lúc này, Trịnh bá gia cũng suy nghĩ cẩn thận vì sao đáp án tham khảo Lương Trình cấp cho hắn, lại không phù hợp với Điền Vô Kính.
Bởi Lương Trình liên hệ với bản thân Tuyết Hải Quan, Tuyết Hải Quan dựa vào rất nhiều nô bộc binh dã nhân, nếu không mang đi tiêu hao còn lãng phí lương thực, tự nhiên phải làm đâu chắc đầu có lời nhất, đến nỗi cái gì vấn đề hậu cần của Đại Yến, áp lực của Đại Yến, Lương Trình căn bản không để bụng, cũng không phải trong phạm vi suy xét của hắn.
Điểm xuất phát bất đồng, cấp ra đáp án, tự nhiên cũng bất đồng.
Trần Dương vào lúc này mở miệng nói:
-Vương gia, nếu quân ta trước tiên muốn lây Ương Sơn trại, người Sở động binh vây quanh, lại mượn hệ thống quân trại quân bảo bên ngoài, rất dễ dàng vây quân ta, tạo thành “Khốn long cục”.
Đến lúc đó, thế mạnh kỵ binh của người Yến ta sẽ bị triệt tiêu.
Thử nghĩ một chút, chủ lực Yến quân bị nhốt bên trong hệ thống quân trại đã thiết trí sẵn của người Sở, kết quả chờ đợi người Yến chính là kết cục phân cách và bị bao vây.
Dưới loại tình hình này, phương trận và bộ binh của người Yến ngược lại có thể phát huy lớn nhất.
Điền Vô Kính lại chỉ chỉ vào bản đồ trước mặt, nói:
-Bản Vương không để bọn họ tu sửa thành quân bảo chỗ này, cũng bởi cho bọn họ một cơ hội vây khóa chúng ta.
Hai quân đối chọi, lúc đầu, sĩ khí hai bên tất nhiên đều đỉnh phong. Đại Yến ta huy động lực lượng cả nước phạt Sở Quốc, tập kết binh mã dân phu đã thành thế.
Sở Quốc đối mặt với đại quân ta, trước có nỗi sỉ nhục ở Ngọc Bàn thành, nay có nhục bị binh mã Đại Yến ta đứng trước cửa nhà chửi, kỳ thật trong lòng có một cỗ uất khí.
Nếu mọi người đều tức giận, dù sao cũng phải tìm cơ hội bính một chút.
Bọn họ muốn khóa long, long khu quá lớn, mới dễ dàng bị khóa.
Cho nên Bổn Vương quyết ý lấy binh mã một đường xâm nhập, tóm lấy Ương Sơn trại!
Những binh mã còn lại sẽ phân ra mười ba lộ, tất cả đều bố trí bên ngoài, một đường nhìn chằm chằm một bảo, một đường nhìn chằm chằm một trại.
Sở quân quân bảo nào dám ra, đánh cho Bổn Vương.
Bổn Vương tự mình dẫn Tĩnh Nam quân làm trung quân, trực diện đến bắc đại môn Trấn Nam quan, nếu Sở quân Trấn Nam quan dám suất binh, Bổn Vương trực tiếp đánh!
Chủ soái người Sở không phải muốn cho Bổn Vương “Gậy ông đập lưng ông” sao?
Vậy Bổn Vương cho hắn biết thế nào là “Giọng khách át giọng chủ”.
Bổn Vương muốn khi dễ hắn, không có thành trì quân trại làm dựa vào, chém giết dã chiến, người Sở hắn không phải đối thủ của Thiết kỵ Đại Yến và kỵ sĩ Tam Tấn!
Đây chính là trận chiến phạt Sở Quốc đầu tiên.
Bổn Vương và chư vị tướng lãnh ở đây đều áp trận, chỉ đáp đài cho nhánh quân đội thâm nhập kia.
Nếu nhánh binh mã này thắng lợi gặm nát Ương Sơn trại, vậy kết quả người Sở dành hai năm xây dựng hệ thống quân trại quân bảo quanh Trấn Nam quan sẽ bị phá hơn nửa.
-Tuy chỉ phá một trại, nhưng lại có thể đả thương nặng sĩ khí Sở quân, sau khi những quân trại khác bị cắt đứt liên hệ, tự nhiên như lục bình không rễ, nhất định sẽ bị nhỏ dần dần.
Ánh mắt Điền Vô Kính nhìn bốn phía xung quanh, nói:
-Một trận chiến này, Bổn Vương muốn cho chủ soái người Sở đối diện, muốn cho Sở quân đối diện, muốn cho vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia rõ ràng một chuyện! Nếu Bổn Vương tới, Niên Nghiêu hắn, Nhiếp Chính Vương hắn, Sở Quốc hắn. . . Chỉ có nước bị đánh!
Điền Vô Kính duỗi tay chỉ về phía bắc, nơi đó là quân trại Yến quân, mặt trên cắm cờ xí binh mã các lộ.
-Ai nguyện thay Bổn Vương đem cờ xí cắm lên trên Ương Sơn trại, người nào đoạt được nhất định sẽ đạt được đệ nhất công phạt Sở!
Trong lúc nhất thời, trong Vương trướng này, chư vị tướng lãnh đều xúc động chụp tay lên ngực.
Đây là vinh quang thế nào!
Toàn bộ đại quân phạt Sở đều đáp đài cho hắn, xem hắn biểu diễn, nếu chiến thắng, tự nhiên chứng minh chiến lực của hắn trong các bộ… Đệ nhất!
Cái này không đơn giản là chuyện thanh danh, mà sau này bổ sung chiến hậu trên phương diện tiếp viện binh ngạch tự nhiên sẽ ưu tiên nhánh quân đội có thể đánh nhất kia.
Đối với cá nhân chủ tướng, đối với binh sĩ nhánh quân đội này, chính là một hồi tạo hóa!
-Vương gia, mạt tướng nguyện ý, không phá trại này thề không làm người!
-Vương gia, mạt tướng nguyện vì Vương gia đi đầu, bắt lấy Ương Sơn trại!
-Mạt tướng nguyện ý, mong Vương gia thành toàn!
-Mạt tướng tất đem hết toàn lực, không phụ Vương gia kỳ vọng cao!
-Mạt tướng. . .
Đây là ưu thế Điền Vô Kính nắm giữ soái ấn, mị lực cá nhân của hắn có thể để nhóm quân đầu lĩnh này không quan tâm hao tổn bản bộ, bởi mọi người đều rõ ràng, chỉ cần lấy được quân công, tự nhiên thu hoạch sẽ thu được lớn hơn nhiều.
Riêng điểm này mọi người không phải lăn tăn bởi từ trước đến nay, Tĩnh Nam Vương vẫn luôn thưởng phạt phân minh.
Nếu tư cách của chủ soái không đủ phục chúng, loại trận này rất khó đánh, bởi mọi người đều lo lắng có phải ngươi cố ý làm tiêu hao bản bộ của ta?
Nhìn một màn chư vị tướng lĩnh sốt ruột cầu chiến, Trịnh bá gia cảm thấy vui mừng sâu sắc!
Nhìn Lý Phú Thắng thỉnh chiến, nhìn La Lăng thỉnh chiến, nhìn Trần Dương cũng thỉnh chiến, lại nhìn Cung Vọng cũng muốn thỉnh chiến. . .
Tốt, rất tốt!
Đại Yến ta thật may mắn khi có các ngươi!
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .