Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1187: BIẾN KHÔNG THÀNH CÓ

Trịnh bá gia yên lặng mà cúi đầu, cẩn thận nhìn bản đồ này, vẻ mặt ngưng trọng, phảng phất cái bản đồ này có ma lực lớn lao, hấp dẫn hắn thật sâu.

Chê cười!

Của cải hắn vất vả tích góp đâu dễ phá!

Người mù lâu lâu mở họp, thu thập nhân tâm, mỗi ngày Tứ Nương đều vội vàng làm việc, Lương Trình dãi gió dầm mưa thao luyện binh mã. . .

Một mình thâm nhập, đánh quân trại người ta, cái này không phải tao ngộ tranh tài đấu tranh anh dũng.

Khi Trịnh bá gia ở Càn Quốc đánh không ít quân trại, nói thế nào đây, coi như Cấm quân sức chiến đầu bằng cọng bún khi có quân trại dựa vào cũng có thể gây ra thương vong và phiền toái không nhỏ đối với Trấn Bắc quân.

Không đi, không đi!

Kiên quyết không đi!

Lão tử còn kéo mấy vạn nô bộc dã nhân chuẩn bị làm pháo hôi, lão tử không muốn lấy quân đội bản bộ làm tiêu hao phẩm.

Hơn nữa, ta thiếu thanh danh sao?

Chiến công. . . Ta thiếu sao?

Ngày mai ta vẫn chưa muốn tạo phản, vội vàng như vậy làm gì?

Hơn nữa nói chung hải cho anh em khác có cơ hội thể hiện mới đúng, không phải sao?

Không thể mãi một mình ăn mảnh, ảnh hưởng không tốt.

Trong lòng Trịnh bá gia suy nghĩ như vậy, tục nhìn chằm chằm bản đồ, thường thường hơi hơi gật đầu, như ngẫm lại lời vừa rồ Tĩnh Nam Vương nói.

Thậm chí, Trịnh bá gia còn không nhìn về phía Điền Vô Kính bên kia, hắn không dám nhìn, không thể nhìn.

Nhưng mà, ngay sau đó, đối mặt với chư vị tướng lãnh thỉnh chiến, Điền Vô Kính lại mở miệng nói:

-Đáng tiếc, các ngươi, đã tới chậm.

Trịnh bá gia đang nhìn bàn đồ đột nhiên trừng mắt, một cỗ dự cảm bất tường ập vào trong lòng.

-Tuần trước Bình Dã Bá Trịnh Phàm đã dâng cho Bổn Vương tấu thư quân nghị, hắn kiến nghị cho Bổn Vương hai đề nghị, một cái chính là lời trước đó hắn nói, còn một cái chính là lời Bổn Vương nói.

“. . .” Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm xoay đầu, rốt cuộc đem ánh mắt từ bản đồ dịch đi, nhìn về phía Điền Vô Kính.

Không phải, ca ca, ngươi không thể như vậy.

Không, ngươi không thể làm vậy!

-Lúc ấy, Bình Dã Bá cho rằng đệ nhị tấu chương khả năng sẽ bị Bổn Vương cảm thấy quá mức cấp tiến. Nhưng Bổn Vương lại cho rằng, thâm hợp ngô ý, tướng sĩ Đại Yến ta mặc kệ thế nào cũng không thể ném đi hào khí tranh phong.

Điền Vô Kính lại nhìn đám tướng quân một vòng, nói tiếp:

-Bình Dã Bá tự dâng tấu thư cho Bổn Vương, bộ hạ hắn chính là cường quân đương thời, được xưng là Thiết kỵ Tuyết Hải Quan, nguyện đi đầu cho Bổn Vương, khai hỏa tên tuổi Tuyết Hải Thiết kỵ. Hắn nói chờ sau khi hắn bắt lấy Ương Sơn trại, chư vị còn lại có thể lấy cuốn “Công thành lược” của hắn chậm rãi học hỏi và nghiên cứu.

Ánh mắt đám tướng lĩnh đều nhìn về phía Trịnh bá gia.

Trịnh bá gia tiếp tục nhìn chằm chằm Tĩnh Nam Vương.

Cảnh tượng chúng tướng phẫn nộ nhìn về phía Trịnh bá gia không hề xuất hiện, chẳng sợ Trịnh bá gia đưa “Công thành lược” cho bọn họ không khác gì coi họ là đồ tôn.

Nhưng phẫn nộ cũng vô dụng, bởi người ta xác thật cao ngạo, vô cùng cao ngạo.

Nhưng người ta xác thật có vốn liếng kiêu ngạo.

Nhưng ánh mắt mọi người thật ủy khuất, biết ngươi có thể đánh giặc, biết ngươi lợi hại, cũng biết ngươi được Tĩnh Nam Vương coi trọng, càng là đệ tử chân truyền của Điền Vô Kính.

Nhưng…

Nhưng Bình Dã Bá ngươi có thể để lại chút mặt mũi cho chúng ta được không?

Sau đó, mọi người phát hiện ánh mắt của Trịnh bá gia tự nhiên so với mọi người càng nặng hơn.

Lập tức, Trịnh bá gia một không làm, nếu đã làm tất phải làm đến cùng.

Hắn lập tức quỳ sát xuống, nói:

-Vương gia, mạt tướng cảm thấy Công Tôn Chí tướng quân cùng Cung Vọng tướng quân đều. . .

-Chuẩn, mặt đông chỉ có ba bộ các ngươi, Bổn Vương ra lệnh bọn họ trong trận chiến này chịu sự chỉ đạo của ngươi.

“. . .” Trịnh Phàm.

-Mạt tướng lĩnh mệnh!

-Mạt tướng lĩnh mệnh!

Công Tôn Chí cùng Cung Vọng lập tức quỳ sát xuống dưới nhận lệnh.

-Vương gia, mạt tướng cảm thấy bản thân. . .

Ánh mắt Tĩnh Nam Vương ngưng một cái, cất cao giọng nói:

-Được, Bổn Vương biết ngươi vẫn luôn có tự tin lớn lao, người làm tướng tự nhiên phải có khí phách này.

“. . .” Trịnh Phàm.

-Tổng binh Tuyết Hải Quan Đại Thành quốc tướng quân Bình Dã Bá Trịnh Phàm, nghe lệnh!

Trịnh bá gia há miệng thở dốc.

Cảm giác quen thuộc kia lại tới!

Mỗi lần đều như thế này.

Nhiều lần đều như thế này!

Trịnh bá gia cắn chặt răng, cắn chặt răng:

-Có mạt tướng!

-Bổn Vương mệnh lệnh bản bộ ngươi bắt lấy Ương Sơn trại. Thắng, Bổn Vương cho ngươi đệ nhất công phạt Sở Quốc lần này.

Điền Vô Kính nói đến đây, nhấn giọng nói:

-Bại, không cần thiết trở lại nữa, trực tiếp đến hỏi người Sở, hỏi bọn họ một chút, xem còn thu nhận phò mã Sở Quốc danh chính ngôn thuận như ngươi không?

-Mạt tướng. . . Tuân mệnh.

. . .

Quân nghị kết thúc, các bộ đều nhận được quân lệnh của Tĩnh Nam Vương.

Bắt đầu sáng sớm hôm sau, binh mã Yến quân các lộ đều bắt đầu chuẩn bị điều động.

Lương Trình nói qua, quan văn thích giảng một câu “Trị đại quốc như nấu tiểu tiên”, nhưng trên thực tế, việc binh gia, càng phải như thế.

Điều động đại quân vốn không phải chuyện trong một sớm một chiều có thể hoàn thành, đặc biệt binh mã các bộ còn có mục tiêu đối ứng, ngược lại còn phải chú ý tính tuần tự, tất nhiên không thể vội vàng được.

Yến quân bên này động, Sở quân bên kia kỳ thật cũng không nhàn rỗi, không nói chuyện Niên Nghiêu ra lệnh binh mã nhận lệnh, các quân bảo quân trại các bộ cũng tự động triển khai theo kế hoạch chung.

Tĩnh Nam Vương nói không sai, đây là một đài tuồng, rất nhiều người đều đang chuẩn bị cho ngươi.

Binh mã Yến Sở hai nước tụ tập lại đây, tính thêm dân phu và phụ binh, nói đây là trận chiến trăm vạn quân cũng không khoa trương chút nào, đặt trong sử sách cũng không tốn ít giấy mực.

Mà làm con hát sắp lên đài xướng, tâm tình mấy ngày nay của Trịnh bá gia lại không hề dễ chịu gì.

Chuyện này hắn đã giao cho Lương Trình, Lương Trình sẽ phụ trách an bài cùng với chế định quy hoạch, Trịnh bá gia yêu cầu làm, chính là phát tiết hờn dỗi này cho người khác.

Lúc này, màn soái trướng bị xốc lên, Phiền Lực nắm tay Dã Nhân Vương tiến vào.

Một nam tử tháp sắt, một người có dáng người thon gầy không cao, bọn họ không coi ai ra gì nắm tay, từ ngoại doanh xuống ngựa, một đường đi đến soái trướng.

Phiền Lực không để bụng cái nhìn của người khác, hắn chỉ biết chủ thượng phân phó hắn cần trông coi Cẩu Mạc Ly.

Cẩu Mạc Ly tất nhiên càng không để bụng cái này, nếu không rõ ràng điều kiện này, nếu thật sự có thể, hắn thật ra nguyện ý nhiễm một ít không khí Tấn phong này.

Ân!

Tốt xấu hắn cũng từng là Dã Nhân Vương, luận thân phận và địa vị đâu có kém Thái Hậu Tấn Quốc kia?

Nhưng đáng tiếc, vị Bình Dã Bá này không phải loại người kia.

Trong phủ bá tước còn có vị Phong tiên sinh kia, ngay cả Cẩu Mạc Ly hắn nhìn thấy cũng phải co rụt cổ lại.

Phụ nữ bình thường lợi hại đến đâu cũng chỉ đấu tranh trong hậu trạch, nhưng Cẩu Mạc Ly rõ ràng, vị Phong tiên sinh kia kỳ thật có thể đứng ngay hàng và sòng phẳng với cả Bình Dã Bá.

Đến nỗi vị công chúa và Liễu cô nương kia. . .

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!