Ai!
Cẩu Mạc Ly không hiểu được từ “Harem” này.
Nhưng trên cánh đồng tuyết có một loại yêu thú không có năng lực gì, gọi là Cầm thử, thích cất trữ những đồ vật sáng lóng lánh, cho nên không ít người dựa vào tìm hang ổ của Cầm thử thường thường có thể phát hiện một ít vàng bạc, vận khí tốt một chút có thể phát hiện ra mạch khoáng vàng bạc.
Cho nên Cẩu Mạc Ly xem ra, trên phương diện thích sắc đẹp, Bình Dã Bá chính là Cầm thử.
Trịnh bá gia vẫy vẫy tay, ý bảo Phiền Lực đi xuống.
Phiền Lực cộc lốc cười, đi xuống, để Cẩu Mạc Ly ở soái trướng.
Cẩu Mạc Ly lập tức uốn gối:
-Thuộc hạ thỉnh an Bá gia, Bá gia phúc khang.
Trịnh Phàm nói qua, chờ khi phạt Sở sẽ giải khóa cho hắn.
Điều này mang ý nghĩa Dã Nhân Vương hắn sẽ trở thành một thủ hạ của Trịnh Phàm.
Lời này Trịnh Phàm có thể quên, Cẩu Mạc Ly lại thời khắc ghi nhớ.
-Đứng lên đi.
-Tạ Bá gia.
Cẩu Mạc Ly đứng dậy, cười cười, nói:
-Bá gia không vui, chính bởi vì Ương Sơn trại này?
-Ngươi cũng biết?
-Lúc trước Bắc tiên sinh nói qua một lần với thuộc hạ, Bá gia, có một chuyện để thuộc hạ khó hiểu, rõ ràng đây là chuyện cực tốt, tại sao Bá gia lại buồn bực không vui?
Dã Nhân Vương dừng một chút, cười nói tiếp:
-Trăm vạn đại quân vì ngài đáp đài, ngài một người đơn ca, tấm tắc, so với việc ngài đi kinh thành được hoàng tử dẫn ngựa Thái Tử tiếp giá, tuyệt đối chỉ có hơn chứ không kém.
Trịnh bá gia gục mí mắt xuống một chút.
-Bá gia đang lo lắng bộ hạ bị hao tổn?
Thân người Trịnh bá gia hơi nhích về phía sau, đôi tay giao nhau ở bụng, không nói chuyện, xem như cam chịu.
Quân đội trong Ương Sơn trại không nhiều bởi nói chỉ là một quân trại, nghe ý của Tĩnh Nam Vương, người Sở cố ý đặt nó ở đây xem người Yến bọn hắn có dám ăn không?
Nhưng nói ít kỳ thật cũng không ít, nơi này có tận tám ngàn binh sĩ đóng quân.
Cụ thể thế nào phải xem hôm nay hắn và Lương Trình đến đó mới biết được.
Nhưng tóm lại, chiến lực không yếu, ít nhất, không phải loại Càn binh cặn bã ba năm trước đây có thể so sánh.
Hướng trại cần chú ý cái tác dụng trong thời gian hạn định và tốc độ.
Đại quân Điền Vô Kính áp trận, dựa theo Lương Trình tính, nhiều nhất chỉ có thể chống hai ngày.
Ương Sơn trại dù sao cũng là trung tâm hệ thống quân bảo, Niên Nghiêu cũng không phải người thường, sau hai ngày cũng đủ để hắn điều binh khiển tướng, sắp xếp lại cục diện.
Cho nên Trịnh bá gia chỉ có thờ gian hai ngày đánh hạ Ương Sơn trại.
Cho nên Tĩnh Nam Vương mới cố ý chọn, lấy một nhánh “Dũng quân” làm việc này.
Nhưng, việc này cũng mang ý nghĩa sẽ thương vong cực lớn, so với lần trước tử thủ Tuyết Hải Quan còn nặng hơn nhiều, bởi lần này hắn là chủ công.
Cẩu Mạc Ly có chút kinh ngạc, bởi hắn thật sự không hiểu mạch máu não của Bình Dã Bá.
Chuyện tốt người khác cầu cũng không được, thế nào sau khi rơi xuống tay ngươi, ngươi lại ủ rũ như vậy?
Nếu cố ý khoe mẽ bán ủy khuất còn chưa tính, nhưng Cẩu Mạc Ly rõ ràng bản thân hắn chưa đủ tư cách làm Bình Dã Bá phải làm bộ làm tịch trước mặt.
-Nếu Bá gia không muốn, tại sao phải nhận làm chuyện này?
Cẩu Mạc Ly hỏi.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Bổn Bá vốn không muốn nhận làm chuyện này, là Tĩnh Nam Vương bắt Bổn Bá phải nhận.
Cẩu Mạc Ly hít sâu một hơi, cảm khái nios:
-Tĩnh Nam Vương thật tốt.
-Cái này ta biết.
Đây là chuyện tốt, xác thật là chuyện tốt.
Nhìn bộ dáng những tướng lãnh khác trong Vương trướng vỗ ngực muốn nhận có thể thấy rõ, đây tuyệt đối là chuyện tốt.
Nhưng Trịnh bá gia không muốn nhận chuyện tốt này.
Khi quân nghị, hắn chẳng lẽ không biết nếu hắn mở miệng thỉnh chiến, Tĩnh Nam Vương đại khái sẽ đem việc này giao cho hắn, nhưng hắn căn bản không muốn.
Cái này không phải làm ra vẻ, cũng không phải làm bộ làm tịch.
Đáy nhà hắn mỏng, hơn nữa hắn không muốn binh mã bộ hạ của hắn chịu chết.
Ngay cả những tướng lãnh xuất thân từ Tĩnh Nam quân kia khả năng sẽ do dự một chút, nhưng binh mã hắn lãnh ít nhất, ngược lại đều là thân binh doanh.
Những của cải này mất chút nào Trịnh bá gia đau lòng chút nấy, lần này đi diệt trại kia, chẳng phải sẽ mất hơn phân nửa?
Nói trắng ra là, đây không phải trò chơi chiến lược đời trước, hao binh tổn tướng có thể thay thế liên tục.
Những binh sĩ này, những tiêu hộ này trong mắt Trịnh bá gia không phải số liệu gì, mà chính là người sống sờ sờ.
Ngày thường Trịnh bá gia thích cải trang vi hành đi dạo trong Tuyết Hải Quan, thích cảm giác và không khí sinh hoạt nơi hắn quản lý.
Tại sao Kiếm Thánh thích Tuyết Hải Quan, không phải bầu không khí sinh hoạt nơi này hấp dẫn sao?
Cái này không phải không thể nhẫn tâm, Trịnh bá gia cũng hiểu được đạo lý “Nhất tướng nên công, chết vạn người”, nhưng hắn không phải chuẩn bị mấy vạn dã nhân làm pháo hôi đi tiêu hao sao, còn không phải để binh sĩ dưới trướng công thành chết ít đi sao?
Nhưng nề hà, hắn đã không muốn lên tiếng, Điền Vô Kính cố tình chơi nhất chiêu “Từ không thành có”.
Cơ hội lập công lớn, Điền Vô Kính trực tiếp ném cho hắn, đây là việc yêu quý và nâng đỡ đối với hắn, cái này Trịnh bá gia hiểu.
Nhưng hài tử đối với việc cha mẹ đánh “Tốt cho ngươi” còn mang tâm lý phản nghịch, huống chi Trịnh bá gia là một tướng quân?
Giống phương pháp của Lương Trình khác với phương pháp của Điền Vô Kính.
Điểm xuất pháp của hai người bất đồng, tự nhiên nhu cầu bản thân bất đồng, cho nên phương hướng tất nhiên sẽ không giống nhau.
Đánh giặc có thể chết người, nhưng sau khi chết trở lại Tuyết Hải Quan, mọi nhà đều mặc đồ tang, vui vẻ sao?
Tuy nói một trận này can hệ đến sinh tồn sau này của Tuyết Hải Quan, nhưng một trận chiến này, Lý Phú Thắng cũng có thể đánh, dòng chính Tĩnh Nam quân dưới trướng Tĩnh Nam Hầu cũng có thể đánh.
-Bá gia, ngài thật nhân hậu.
Cẩu Mạc Ly nói.
Lời này không phải làm bộ.
Có một nói một, Cẩu Mạc Ly xem ra, vị trước mặt này xác thật xứng với một câu tàn nhẫn độc ác, nhưng trên phương diện đối đãi với người một nhà, hắn xác thật nhân từ.
-Quân lệnh đã hạ xuống, lúc này so đo cái này cũng không có ý nghĩa gì, lòng ta không thoải mái là chuyện của ta, gọi ngươi đến đây tự nhiên có chuyện muốn nói với ngươi.
Cẩu Mạc Ly cười, thận trọng như hắn, sao có thể nhìn không ra ý tưởng của Trịnh bá gia, lập tức nói thẳng:
-Bá gia yên tâm, dã nhân ta nguyện ý đi đầu.
-A.
Trịnh bá gia cười một tiếng, chờ màn kế tiếp.
-Lần này diệt Ương Sơn trại, binh mã Bá gia mang theo không nên quá nhiều, mang quá nhiều mà nói, thứ nhất không tiện, thứ hai dễ bị khóa lại. Để người Sở đối diện cảm thấy dễ ăn, lại lo lắng mất đi toàn bộ răng, chỉ có thể nhìn Yến quân dưới sự suất lĩnh của Tĩnh Nam Vương, nhìn Bá gia ngài công thành.
Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:
-Cục diện tốt nhất đại khái để người Sở cảm thấy, binh mã Bá gia ngài so với quân coi giữ Ương Sơn trại không phải nhiều, để người Sở có thể cảm nhận bảo vệ được.
Cẩu Mạc Ly dừng một chút tiếp tục nói:
-Cho nên, lần này xuất chinh, Bá gia chỉ cần mang theo một vạn là đủ.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .