Trịnh bá gia híp híp mắt, tiếp tục nghe.
-Đến nỗi thương vong Bá gia lo lắng, Bá gia cứ yên tâm, chuyện người chết này chỉ cần dã nhân chết là được. Tang Hổ và một ngàn dũng sĩ dưới trướng hắn đều là tinh nhuệ, lại tuyển chọn hai ngàn từ trong nhóm nô bộc dã nhân ra nữa hỗ trợ.
Cẩu Mạc Ly bắt đầu lên kế hoạch:
-Khi đánh trận, ba ngàn dũng sĩ dã nhân đi trước mở đường, quyết tử. Quân trại người Sở hắn kiên cố thế nào, người chỉ huy quân trận có tinh diệu thế nào, ba ngàn dũng sĩ dùng thân thể huyết nhục cũng có thể mở ra một lỗ hổng hổng lớn. Khi đó, Bá gia suất lĩnh bản bộ từ lỗ hổng này phá hàng rào dễ như trở bàn tay.
-Ba ngàn?
Trịnh bá gia động tâm.
Nguyên nhân chính là bởi Trịnh bá gia đã trải chiến trường rất nhiều lần mới hiểu được, bất luận nhánh quân đội nào khi bị trọng thương rất khó tránh khỏi tan tác.
Phân loại tinh nhuệ quân đội có tiêu chuẩn rất lớn quyết định bởi tỉ lệ khả năng thừa nhận thương vong.
Ba năm trước đây, biên quân Càn Quốc rất dễ sụp đổ.
Trịnh bá gia không cho rằng Sở Quốc sau ba năm chuẩn bị có thể nát như vậy.
-Bá gia yên tâm, thuộc hạ ta không dám nhận cái khác, riêng bản lĩnh lừa dã nhân chịu chết trên cánh đồng tuyết đương thời, tuyệt đối không có người nào siêu việt thuộc hạ. Mặt khác, không phải thuộc hạ có tâm tư, mà chỉ cần Bá gia cho thuộc hạ đủ thời gian, số lượng không chỉ là ba ngàn, mà là bốn ngàn, năm ngàn, sáu ngàn. . .
Dã Nhân Vương nói đến đây, cố ý nhấn giọng:
-Thậm chí chỉ cần Bá gia ra lệnh một tiếng, bản bộ có thể bất động, thuộc hạ một người lãnh thân binh tính mười mất không còn một, tính dùng răng cắn cũng phải gặm xuống Ương Sơn trại kia cho Bá gia.
Nhớ trước đây, Dã Nhân Vương chính là dựa vào bổn sự này, để cho dã nhân chia thành năm bè bảy mảng có thể chọi cứng Tư Đồ gia, đánh thắng Yến quân trên Vọng Giang một lần.
Kỳ thật ngay trận chiến bị Tĩnh Nam Vương đánh bại kia, đại quân dã nhân dưới trướng Dã Nhân Vương trên phương diện dũng khí và khí thế không hề thua kém, khi xung phong, dũng sĩ các bộ kỳ thật đều ôm chí quyết tử.
Thời đại vũ khí lạnh lên ngôi, dũng khí có khả năng kích phát ra sức chiến đấu, tuyệt đối không thấp.
Nhưng đen đủi chính hắn gặp phải hai nhánh quân đội tinh nhuệ không thua kém gì trên phương diện dũng khí và khí thế, hơn nữa trên phương diện tố chất và năng lực đều trên cơ đại quân dã nhân của hắn, cuối cùng Tĩnh Nam Vương dựa vào phương thức chọi cứng này đánh tan đại quân dã nhân.
-Giá trị sao?
Trịnh bá gia bỗng nhiên mở miệng hỏi.
Những nô bộc binh dã nhân này, Trịnh bá gia không đau lòng, đồng thời, hắn cũng biết, Dã Nhân Vương cũng không đau lòng.
Nhưng Trịnh bá gia rõ ràng hơn, những “Tử kỵ” có thể làn thứ hai võ trang lên này tuyệt đối trung thành với Dã Nhân Vương, bản thân Dã Nhân Vương cũng cực kỳ đau lòng.
Dã Nhân Vương từng nói qua, thế hệ dã nhân có lý tưởng nhất có khát vọng nhất đã bị chôn vùi, hiện tại trên cánh đồng tuyết chỉ còn những người có ánh mắt thiển cận.
Nhưng nói thế nào đây, thế sự vô đối, cánh đồng tuyết lớn như vậy, hắn vẫn còn cơ hội đông sơn tái khởi.
Trịnh bá gia không tin Dã Nhân Vương đã hoàn toàn quy phụ.
Nói như vậy, Dã Nhân Vương đã không phải Dã Nhân Vương nữa.
-Bá gia, đau lòng thật, nhưng, đáng giá!
Nói xong, Dã Nhân Vương cười cười, nói:
-Thuộc hạ từng nói chuyện với vị đại tướng Man tộc Kim Thuật Khả dưới trướng của ngài, lần đó Bắc tiên sinh cũng ở đó. Thuộc hạ biết người Man tộc trong mắt Bá gia ngài không hơn kém dã nhân bao nhiêu.
Trịnh bá gia không tỏ ý kiến.
-Con người luôn có một cái “Thân sơ viễn cận”, thượng vị giả càng phải có cái này, cho người thân cận chỗ tốt, ưu đãi. Nếu không sẽ không ai ủng hộ ngươi nữa. Điều hiện tại thuộc hạ phải làm chính là dùng mệnh dã nhân đổi lấy sự tán thành của Bá gia.
-Tán thành?
-Thuộc hạ tin tưởng, sau khi trả giá đủ nhiều, nói chúng có thể khiến Bá gia coi dã nhân chúng ta như người một nhà.
-Cái này, Bổn Bá không dám đảm bảo.
-Nhưng Bá gia ngài lại làm vậy, bên trong binh mã của Bá gia ngài có cực ít người Yến, người Tấn Man nhân rất nhiều, văn nhân thích kêu cái giáo dục không phân nòi giống, nhưng thuộc hạ xem ra, ngài mới thật sự giáo dục không phân nòi giống.
Trịnh bá gia nói:
-Người Yến dưới trướng ta ít bởi nguyên nhân nào, ngươi hẳn rõ ràng.
-Đó là nhân, nhân chỉ là một điểm, quả cũng là một điểm, nhưng giữa mối quan hệ nhân quả lại có một cái tuyến rất dài, đây là lời lừa trọc Phật môn thích giảng.
-Ngươi, đi xuống chuẩn bị đi.
Trịnh bá gia vẫy vẫy tay.
-Thuộc hạ, tạ Bá gia.
Dã Nhân Vương không đi xuống, mà mở miệng nói:
-Bá gia, còn có một việc.
-Nói.
-Lần này hướng trận, vạn chúng chú mục, lấy dã nhân làm tiên phong diệt trại, trong mắt những tướng lãnh khác, đây là điều bình thường, bọn họ chỉ bội phục ngài giỏi sử dụng khuyển mã.
Dã Nhân Vương nói đến, nhấn giọng:
-Nhưng! Có một một người, phỏng chừng không giấu được, Bá gia ngài tốt nhất nên trước tiên nói với hắn.
-Ta đã biết.
-Vậy, thuộc hạ cáo lui.
Nói cáo lui, nhưng Cẩu Mạc Ly lại không đi xuống.
Trịnh Phàm nhìn hắn.
Hắn cũng đang nhìn Trịnh Phàm.
Cẩu Mạc Ly chỉ chỉ phía sau, nói:
-Thuộc hạ muốn đi nói chuyện với dã nhân khác.
-Đi.
-Thuộc hạ thật sự muốn đi?
-Ngươi không muỗn đi?
-Không, không, chỉ là, hạnh phúc tới quá đột nhiên, thuộc hạ bỗng nhiên cảm thấy, có chút không chân thật.
-Vậy không đi.
-Đừng đừng đừng, thuộc hạ biết sai, thuộc hạ biết sai rồi. Bá gia, nói thật thật lòng, ngài cũng thật yên tâm. Ngài sẽ không sợ đến ngày diệt trại kia, thuộc hạ phát sinh biến cố gì sao?
Trịnh bá gia hừ lạnh nói:
-Ngươi, dạo này thích nói nhiều? Hay bỗng nhiên cảm thấy, sống hơi chán?
Dã Nhân Vương cười trừ, nói:
-Thuộc hạ chỉ muốn đùa với Bá gia ngài một chút, chỉ đùa một chút thôi.
Trịnh bá gia nói:
-Ngày diệt trại kia, trăm vạn đại quân áp trận, cho ngươi ba ngàn kỵ binh dã nhân, ngươi có thể làm cái gì? Trên chiến trường phản loạn, bắt ta đưa cho người Sở? Ngươi nói thử xem, ngươi bắt ta đưa cho người Sở, ngươi chết hay ta chết?
Rốt cuộc hắn đích thị là phò mã Sở Quốc.
Khi hắn đi Yến Kinh, Nhiếp Chính Vương còn phái Cảnh Nhân Lễ tới Tuyết Hải Quan tặng trang phục cho công chúa và phò mã.
-Hắc hắc hắc.
Dã Nhân Vương nở nụ cười.
Hắn dứng dậy nói:
-Người Sở này, đúng là tạo nghiệp.
Nói xong, Cẩu Mạc Ly phẩy phẩy quần áo một chút, nói:
-Bá gia, ngài cứ chờ đi, cẩu tử, nhất định không để ngài thất vọng.
. . .
Sau khi Cẩu Mạc Ly rời đi không bao lâu, Lương Trình đã đến nơi này, phía sau còn có A Minh và Kiếm Thánh.
-Không phải chờ đến buổi tối sao?
Trịnh Phàm hỏi.
Vốn dĩ đêm nay hẳn mới đi tiền tuyến kiểm tra địch tình, rốt cuộc muốn tiêu diệt Ương Sơn trại chính là đột nhiên tập kích, nếu nói đến tác dụng chỉ trong thời gian có hạn, tự nhiên không thể để ngươi đến chỗ đó, sau đó lại chậm rãi tìm kiếm nhược điểm của đối phương được.
Trên cơ bản, sau khi bôn tập đến chỗ đó, dọn dẹp một chút, gặm chút lương khô, súc mã lực, bắt đầu xung phong.
Biến hóa trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, trì hoãn lâu một cái chính là khinh nhờn đối với sự an toàn của bản thân.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .