Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1190: XUẤT CHIẾN

Lương Trình trả lời nói:

-Chủ thượng, bắt đầu từ hôm nay, Yến quân các lộ đều tăng cường lượng lớn thám báo, hiện tại đã hoàn toàn ngăn chặn kỵ binh gác của người Sở. Chúng ta thừa dịp vào lúc này ngụy trang thành kỵ binh gác tiến vào, tự nhiên thích hợp nhất. Mặt khác, chờ trời tối thật, hiệu quả chưa chắc đã tốt bởi tầm nhìn hạn chế.

-Được rồi, giúp ta mặc giáp.

Hai thân vệ tiến lên, giúp Trịnh Phàm mặc giáp.

Khi mặc giáp, Trịnh Phàm nhìn thoáng qua Kiếm Thánh, thấy tên này vẫn mặc áo dài bình thường, nói:

-Đao kiếm không có mắt.

Đây nhắc Kiếm Thánh mặc giáp.

Kiếm Thánh nói:

-Hành động không được thuận tiện.

Trịnh bá gia lại nói:

-Ta sợ bị phát hiện.

Kiếm Thánh không lời nào để nói, chỉ có thể để đám thân vệ giúp hắn mặc giáp.

-Bá gia, thuộc hạ dắt Tỳ Hưu tới.

Một thân vệ nói.

-Rất tốt, ngày mai ngươi không cần tới nơi này, đi chuồng ngựa chuyên môn phụ trách chải lông cho Tỳ Hưu.

“. . .” Thân vệ.

. . .

Đội ngũ “Kỵ binh gác” xuất phát.

Bên người Trịnh bá gia có Lương Trình, A Minh cùng Kiếm Thánh, cộng thêm mười thân vệ.

Nhân số nhiều sẽ dễ bị phát hiện, đội ngũ kỵ binh gác bình thường cũng có số lượng tương tự như vậy.

Sau giờ ngọ, ánh mặt trời có vẻ hơi âm trầm.

Khi mọi người giục ngựa tiến lên, Trịnh bá gia thường thường ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

-Nhìn bầu trời này, khả năng sắp mưa rồi.

Công thành vào ngày mưa kỳ thật không ảnh hưởng lớn, bởi rất nhiều khí giới công thành không sợ cái gì khác ngoài lửa.

Những ngày mưa hoặc sau cơn mưa diệt trại, khó khăn càng lớn hơn, rốt cuộc khi công thành không dùng được chiến mã, mà khi phá trại vẫn cần sử dụng mã lực.

Thử nghĩ một chút, ngoài quân trại đều là một mảnh lầy lội, vó ngựa rơi vào rất khó rút ra, làm thế nào đi nữa?

Coi như xuống ngựa bộ chiến, binh sĩ cũng phải dựa vào chân đi đường, tự nhiên sẽ hạn chế năng lực hoạt động cực lớn, khi gia tốc xung phong sẽ tiêu hao khí lực rất lớn.

Lương Trình mở miệng nói:

-Chủ thượng, nhìn hướng gió ngày hôm nay, hẳn đêm nay sẽ mưa.

Trịnh bá gia lắc đầu, cái này gọi là gì? Họa vô đơn chí.

Mọi người tiếp tục một đường thâm nhập, có khi sẽ có một ít quân thám báo của người Sở đi qua, chẳng qua ban đầu người Sở còn muốn lợi dụng vài thủ đoạn vặn tranh tài với người Yến, sau đó lại phát hiện kỵ binh gác của người Yến vô cùng lợi hại, sau khi giao chiến vài hiệp, người Sở lựa chọn rút binh.

Cho nên, khi đám người Trịnh bá gia đi qua những quân bảo kia, chỉ nghe xa xa âm thanh la ó từ bên kia, thật ra chưa từng xuất hiện tình huống binh mã người Sở từ bên trong quân bảo tới ngăn chặn.

Nhưng tổng thể cho người ta cảm giác người Sở tuyệt đối không phải người Càn có thể so sánh, bọn họ rõ ràng càng ngày càng nghiêm túc, đây không phải phòng ngự tiêu cực.

Đợi đến trước hoàng hôn, Trịnh bá gia rốt cuộc đi đến bên ngoài Ương Sơn trại.

Sau chính mắt nhìn thấy, Trịnh bá gia mới phát hiện, Ương Sơn trại chiếm diện tích, cực lớn.

Nơi này rất lớn không phải chỉ thể lượng hay trú binh nhiều hay lớn, mà nơi này càng giống như một công trình đang thi công.

Dùng từ ngữ trước đây của Trịnh bá gia để hình dung, nơi này giống một khu vực xây dựng cao ốc trùm lại.

Có thể thấy được, người Sở vốn tính toán xây dựng một tòa quân bảo quy mô cực lớn, nền đã được xây xong, nhưng công trình cuối cùng vẫn phải đình công.

Dưới tình huống bắt đắc dĩ, hiện tại Ương Sơn trại chỉ có thể xây dựng vội vã.

Nơi này không tính là một ngọn núi, chỉ có thể tính là một gò đất, có độ dốc, cũng có độ dày, hàng rào dựa vào thế đất xây dựng lên, sườn tây chính là “Cao ốc trùm mền”, sườn bắc bởi trực diện vị trí chiến tranh nên cách xa có thể nhìn thấy từng hàng từng hàng công cự.

Hàng rào quân trại cũng được tu sửa cực kỳ nghiêm mật, để Trịnh bá gia nhìn thấy đã cảm thấy đau đầu.

Đoàn người tiếp tục tiến lên, từ sườn đông vòng qua sườn núi, lúc này xa xa có thể nhìn thấy trong hàng rào có một cỗ kỵ binh xuất động, đến cửa doanh.

Hẳn người trên tháp canh của quân trại đã sớm phát hiện đoàn người này, nhưng bởi khoảng cách quá xa, vô luận tuy kích hay xua đuổi đều lãng khí lực, cho nên kỵ binh trong quân trạ kia vẫn chưa xuất kích, nhưng nếu đoán người của Trịnh bá gia tiến gần thêm một chút thì khác.

-Từ nơi này tấn công mà nói, sẽ thế nào?

Trịnh bá gia hỏi Lương Trình.

Lương Trình lắc đầu, nói:

-Chủ thượng, kỳ thật vô luận từ phương hướng nào chủ công, cũng không có gì khác nhau, so sánh một chút mà nói, tốt nhất cứ chính diện xử lý sẽ thích hợp hơn.

Chủ thượng nhìn xem, sườn tây trại này có hệ thống quân bảo dựa vào, tương đương với mượn một bức tường, từ nơi đó tấn công, thực sự không dễ.

Mà sườn đông này cũng chính là bên chúng ta đang đối diện này, ngoại doanh, trung doanh, nội doanh, người Sở đều bố trí ba đạo phòng tuyến, không chỉ hàng rào chỗ này, thuộc hạ có thể đảm bảo ở giữa sẽ có rất nhiều chiến hào và bẫy rập đang chờ.

-Nếu quân ta từ mặt này tấn công qua, quân tiên phong coi như thật sự có thể đánh bạc hết thảy, cũng khó có thể xé mở được ba đạo phòng tuyến này, mà một khi quân tiên phong không thu được hiệu quả, hậu quân tất nhiên phải cho người tới điền vào hố, đây triệt để biến thành tiêu hao chiến.

-Vậy từ sau lưng vòng qua, khẳng định cũng không được rồi.

Trịnh bá gia nói.

Nhìn như từ chỗ cao xuống phía dưới xác thực có ưu thế, thế nhưng trên tính khả thi kỳ thật cũng không lớn.

Đầu tiên khi ngươi công kích, ngươi còn phải đi lên trước, coi như cưỡi ngựa, sau khi đi lên cũng tiêu hao mã lực cực lớn, mặt khác, thiếu khoảng cách lấy đà, kỵ binh tính dựa vào ưu thế đánh sâu căn bản cũng không có biện pháp phát huy ra.

Đương nhiên, khi thật sự khai chiến, khẳng định sẽ có một đội kỵ binh chạy đến chỗ đó tuần tra quấy rầy một chút, phân tán lực chú ý của quân coi giữ.

-Cho nên chỉ có thể đánh từ chính diện?

Trịnh Phàm hỏi.

-Đúng vậy, chủ thượng, chính diện thoạt nhìn là nơi phòng thủ nghiên ngặt nhất kỳ thật cũng là nơi yết ớt nhất, bởi toàn Ương Sơn trại này không chỉ phụ trách phòng thủ, nó còn có công năng trung chuyển binh mã các lộ, chủ thượng nhìn cửa trại bên kia. Mở ba cái tự nhiên giúp thời gian trung chuyển binh mã có thể rút ngắn thêm một chút, nâng cao hiệu suất.

Kỳ thật loại quân trại này này, nếu được bố trí tại những nơi núi non trùng điệp sẽ đem lại hiệu quả tốt hơn, nhưng trên bình nguyên, chẳng sợ trước mắt tòa quân trại này xây dựng trên sườn núi lùn, ngươi muốn nói nó kiên cố thế nào thật ra chưa cần nói tới.

Dưới tiền đề đủ khí cụ công thành, coi như quân địch không chết, những công sự phòng ngự kia tất bị hao mòn hết.

Nếu thật muốn luận tính phòng thủ, phải nhắc đến quân bảo và thành trì, tác dụng chủ yếu của quân trại chỉ là một nơi dựa vào, hoặc đóng quân hoặc phòng bị địch nhân đánh lén.

Thời gian chiến tranh, phương phòng thủ sẽ mượn quân trại lập thành trận, tiến hành chiến đầu tiêu hao.

Cho nên, từ xưa đến nay, vẫn chưa nghe nói có trận công thành chiến nào đánh nửa năm hoặc một năm rốt cuộc mới phá được một toàn quân trại.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!