Nhưng cố tình, tòa Ương Sơn trại này lại có hiệu quả “Vẽ rồng điểm nhãn”.
Nó đứng nơi đó, nó rõ ràng đang khiêu khích ngươi, ngươi lại rất khó một hơi nuốt nó.
Nếu lần này nếu không có Tĩnh Nam Vương xuất đại quân áp trận, ngươi thậm chí không cơ hội tấn công nó.
Trừ phi một phát diệt nó luôn, bằng không chỉ cần trì hoãn một chút, quân bảo quân trại bốn phía bao gồm Trấn Nam quan sẽ điều động viện quân đến tiêu diệt ngươi.
-Cũng may, không để bọn hắn xây dựng ra một tòa quân bảo.
Trịnh bá gia cảm khái nói.
Nếu đây thật sự là một tòa quân bảo, muốn đánh lén tự nhiên cần tiêu hao rất lớn, trừ phi dưới trướng Trịnh bá gia, tất cả thủ hạ đều Phiền Lực hóa.
-Trận này chỉ cần đánh thủng một lỗ, bằng chiến lực của quân ta, dưới tình huống quân ta chiếm ưu thế, xuống ngựa bộ chiến tuyệt đối không thành vấn đề.
Binh mã Tuyết Hải Quan được Lương Trình tự tay huấn luyện, hắn tự nhiên rất tự tin.
-Ngươi không đau lòng?
Trịnh bá gia hỏi.
-Chủ thượng, nếu quyết ý muốn đánh, tự nhiên không thể nhắc đến chuyện đau lòng này.
-Vậy chúng ta đúng là không có tiếng nói chung.
Trịnh bá gia cười trêu chọc một chút, nhưng rất nhanh, hắn hơi lo lắng chỉ chỉ bầu trời nói:
-Ta thấy. . .
Lời còn chưa nói xong, một giọt nước mưa rơi trên mũi Trịnh bá gia.
-Trời mưa,
Trận mưa này tựa hồ ấp ủ từ lâu, ngay từ đầu chỉ hơi thưa thớt, ngay sau đó lại mưa như trút nước, tới, cũng rất kịp thời.
Địa thế trước Ương Sơn trại vốn trũng, sau trận mưa này, khẳng định sẽ biến thành vùng bùn lầy, cái này đối với kỵ binh người Yến tuyệt đối là ác mộng.
Người Càn sau tràng đại bại trăm năm trước kia, rút kinh nghiệm xương máu, không tiếc hao phí nhân lực vật lực cực lớn dẫn dòng nước song đến, để Càn giang thay đổi lộ tuyến, hình thành một đạo lá chắn thiên nhiên trước Thượng Kinh.
Thậm chí, còn ngang nhiên quảng bá làm vậy chính vì ngăn cản kỵ binh cường đại của người Yến.
Chẳng qua người Càn tương đối xui xẻo, trăm năm sau, người Yến lại thừa dịp mùa đông đánh tới, đi qua Biện hà kết băng trực tiếp đến dưới thành Thượng Kinh.
-Kỳ thật, khá tốt, chủ thượng, như vậy chờ khi chúng ta động thủ, người Sở sẽ không kịp phòng bị, bọn họ khả năng không lớn sẽ nghĩ chúng ta thừa dịp ngày mưa tấn công bất ngờ quân trại của bọn họ.
Trịnh bá gia nhìn về phía Lương Trình, nói:
-Ngươi đang an ủi ta?
-Không phải, chủ thượng.
-Vậy ngươi nói xem, phương thức giải quyết đống lầy lội này là gì?
-Khi hướng trận, mỗi người đều mang một túi đất đi là được, đổ vào vũng nước.
-Ha ha ha ha ha.
Trịnh bá gia nở nụ cười.
-Ha ha.
Lương Trình cũng nở nụ cười.
A Minh một bên trợn mắt.
Kiếm Thánh tiếp tục bất động như núi.
Sau khi cười một hồi lâu, Trịnh bá gia thấy Lương Trình không nói nữa, không cười, có chút kinh ngạc hỏi:
-Ngươi không phải đang nói giỡn?
. . .
Trong Ương Sơn trại.
Cảnh Nhân Lễ vừa mới tuyên đọc quân lệnh cho thủ tướng Ương Sơn trại Muộn Minh Nghĩa.
Bản thân Muộn Minh Nghĩa không phải xuất thân từ quý tộc, nhưng hắn lại là con rể Bạch gia.
Đất phong của Bạch gia nằm ở Trường Khê quận, tiếp giáp đại trạch, trong quận có không ít nhánh sông nhánh suối kéo dài từ đại trạch ra, trước tiên không đề cập tới việc Yêu thú quấy rầy, nơi này có rất nhiều hải tặc.
Tuy Bạch gia chỉ là Tam đẳng quý tộc, nhưng tổ tiên từng là nhất đẳng quý tộc, phụng lệnh Sở Hoàng, trấn áp và quét sạch hải tặc Trường Khê quận.
Bây giờ biến thành Tam đẳng tước bởi gia chủ Bạch gia đời trước từng phạm tội, bị hạ đẳng cấp quý tộc.
Nhiều năm như vậy, vẫn không thể quét sạch xong hải tặc, cái này ngược lại không phải nói Bạch gia bất lực, mà bởi bản thân đại trạch đầm lớn chính là nơi “Tàng ô tạp cấu” của Sở Quốc.
Đám du hiệp và lưu manh Sở Quốc thích nhất câu nói là: Ngươi dám chọc giận gia gia, gia gia bèn một đao xiên chết ngươi, sau đó lại đi đại trạch!
Cho nên, Trường Khê quận vốn không thiếu tội phạm mới tới, rất khó an bình, nhưng có Bạch gia và Bạch Bồ quân đóng giữ, thật ra vẫn có thể giữ mặt ngoài yên ổn.
Lúc này đây, Bạch gia xuất tám ngàn binh mã ra, tất cả đều là tinh nhuệ.
Thứ nhất hi vọng có thể hiệu lực cho đất nước.
Thứ hai, chính là khát vọng dựa vào trận đại chiến này thu được quân công, nâng dòng dõi gia tộc trở về thời hoàng kim.
-Muộn tướng quân, đại tướng quân mệnh lệnh, chính là như vậy, ngươi cần bảo vệ nơi này tốt, nhất định không thể sơ suất.
Muộn Minh Nghĩa cười cười, nói:
-Ta đương nhiên biết, rốt cuộc ta và Bạch Bồ quân chịu trách nhiệm chính nơi này.
-Lời này không thể nói như vậy.
-Nói thế nào cũng được, Muộn mỗ chỉ hy vọng đại tướng quân có thể nhớ rõ Bạch Bồ quân trả giá là được, cũng làm phiền Cảnh huynh trở về báo cho đại tướng quân, Bạch Bồ quân còn, Ương Sơn trại còn!
Muộn Minh Nghĩa dừng một chút, nói tiếp:
-Lúc trước khi được chọn nhập trú tòa quân trại này, Muộn mỗ không rõ ràng sẽ gặp tình huống như vậy, người Yến hắn không tới thì thôi, nếu tới, vậy để người Yến biết Bạch Bồ quân ta lợi hại thế nào!
-Muộn tướng quân cao thượng, Cảnh mỗ khâm phục.
-Không đến mức, không đến mức. Kỳ thật, Cảnh huynh, ngươi không cần thiết cố ý chạy tới đây một chuyến, mấy ngày nay kỵ binh gác người Yến rất hung hăng ngang ngược, khả năng sẽ bị nguy hiểm.
-Nếu đến vẫn phải đến, Cảnh mỗ trong quân không phải sống nhờ bộ môn nghề nghiệp chạy đi đưa tin sao, ha ha!
Cảnh gia chủ yếu mạnh trên phương diện văn giáo tại Sở Quốc, trong quân kỳ thật không có quá nhiều lực ảnh hưởng, lần này dưới Nhiếp Chính Vương động viên, Cảnh gia cũng không xây dựng chế độ tư binh mà cống hiến ra rất nhiêu nô bộc làm dân phu.
Cảnh Nhân Lễ xác định đi vào con đường quân ngũ này, phần lớn hải dựa vào bản thân.
Lúc này, ngoài quân trướng truyền đến tiếng mưa rơi.
Muộn Minh Nghĩa vén rèm lên cùng Cảnh Nhân Lễ đi ra ngoài.
Cảnh Nhân Lễ cười nói:
-Mưa này không nhỏ đâu.
Muộn Minh Nghĩa thở dài nói:
-Nhìn dáng vẻ, hẳn người Yến sẽ không tới đây, vó ngựa người Yến rơi vào trong đống bùn căn bản tiến không được lùi không xong.
-Lời này có lý.
-Cho nên, Muộn mỗ vẫn cảm thấy, người Yến tính có thể đánh vỡ Trấn Nam quan, chiến mã tiến vào đầm lớn Đại Sở ta cũng tuyệt đối không thể uy phong như trên Tấn địa.
-Lời này của Muộn tướng quân nói với ta còn tốt, chớ nói với người ngoài, bằng không ở Trấn Nam quan này không có chỗ dung thân đâu.
Muộn Minh Nghĩa biết nói lớ, xin lỗi, nói:
-Ta biết, ta biết.
Cảnh Nhân Lễ nhìn về phía sườn tây, phát hiện có hai đầu thạch cơ dừng chỗ đó, không khỏi cười nói:
-Muộn tướng công, nơi này thế nào lại có thứ này?
Theo lý thuyết, trong quân trại sẽ không bố trí thạch cơ.
-Lần trước ta vốn vận chuyển nó sang phía Tây Sơn bảo, nhưng trên đường hỏng mất, thợ thủ công mang nó về đây tu bổ, vừa lúc gặp người Yến tăng cường do thám, đang chuẩn bị vận chuyển về phía tây lại nản, để đây luôn.
-Ha ha, ta thật ra nghe nói vị Bình Dã Bá người Yến kia tựa hồ cũng am hiểu chế tạo khí cụ công thành, ngày xưa khi dã nhân công thành cũng từng dùng qua cái này.
-Người Yến chỉ học được một chút da lông thôi, không đủ đặt lên mặt bàn.
-Cũng phải.
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .