Muộn Minh Nghĩa sực nhớ đến cái gì, vội nói:
-Nga, đúng rồi, người tới.
-Tướng quân.
-Tướng quân, lúc trước không phải báo sườn đông có xuất hiện binh mã do thám của người Sở sao, họ đã đi chưa?
-Bẩm tướng quân, vẫn chưa, Từ phó tướng đang chuẩn bị xin chỉ thị tướng quân có nên phía một đội kỵ binh đuổi đi không?
-Phản ứng với đám ruồi bọ kia làm gì, không lý do lãng phí sức lực.
Nói xong, Muộn Minh Nghĩa chỉ chỉ đầu thạch cơ kia nói:
-Gọi thủ công tới, để bổn tướng quân và Cảnh huynh mở mắt.
Cảnh Nhân Lễ nói:
-Cái này không thích hợp đi?
-Có cái gì thích hợp không thích hợp, chung quy là chơi chơi thôi, thứ đồ chơi này ở chỗ ta, ta còn ngại nó chiếm nhiều diện tích, coi như thật sự xảy ra khai chiến, thứ đồ chơi này chắc không mang lại tác dụng gì nhiều.
Hệ thống phòng ngự không đủ sâu, chờ khi địch nhân vọt tới, đầu thạch cơ này thứ nhất khó bắn gần, thứ hai mạnh mẽ bắn ngược lại giúp địch nhân có thêm chỗ trốn.
Cảnh Nhân Lễ cười nói:
-Nhưng có thể đánh trúng sao?
-Trừ phi thám mã của người Yến thật sự đen, nếu không đại khái sẽ không bắn trúng, nhưng hù dọa bọn họ một hồi cũng tốt, ha ha.
. . .
-Thật sự phải dùng đất điền hố?
Trịnh bá gia vẫn đang rối rắm vấn đề này.
Tuy câu cửa miệng nói trêu trêu như vậy, nhưng ngươi dùng biện pháp này để Trịnh bá gia cảm thấy không quen thuộc.
-Chủ thượng, dùng biện pháp này, nhưng không cần lấp đầy toàn bộ, chỉ cần lấp một khối khu vực để chiến mã tăng tốc là được.
-Được rồi, ngươi cảm thấy được thì làm.
-Chủ thượng, trong quân trại bên kia có động tĩnh.
A Minh chỉ chỉ phía trước nói.
Động tĩnh tự nhiên có, hiện tại vị trí đoàn người Trịnh bá gia vừa lúc ở lưng chừng sườn núi, cũng coi như từ trên cao nhìn xuống, cho nên có thể thấy tương đối rõ tình uống bên trong.
-Người Sở đang làm cái gì, kéo đầu thạch cơ sao?
A Minh nói:
-Nhìn dáng vẻ, muốn đánh chúng ta?
Cái gì gọi là lấy pháo bắn muỗi, có thể giải thích thông qua hành động này.
Đầu thạch cơ tốt đến đâu cùng lắm bắn từ trong thành ra ngoài thành, rất khó bắn trúng một vị trí chính xác, hơn nữa còn dưới khoảng cách xa như vậy, nằm mơ đi.
Lương Trình cũng mở miệng nói:
-Cái này nếu có thể bắn chúng ta mới có quỷ. . .
Trịnh bá gia lập tức trừng hướng Lương Trình, chỉ chỉ hắn và A Minh, nói:
-Chẳng lẽ trong lòng các ngươi không biết các ngươi là thứ gì đây?
Nói xong, Trịnh bá gia lập tức phất tay hạ lệnh nói:
-Lùi!
Nói xong, Trịnh bá gia là người đầu tiên giục ngựa chạy, mọi người dưới trướng đồng loạt đuổi theo.
Còn vận may, Trịnh bá gia cảm giác vận khí của hắn không có cái gì đáng tin cả, có thể nhìn từ số lần A Minh bị thương đoán ra.
Bởi vết thương trên người A Minh hơn phân nửa đều đỡ cho hắn.
Cái loại “Thiên tuyển chi tử” bách chiến bất tử này, rốt cuộc có tồn tại hay không, Trịnh bá gia tin tưởng có, nhưng thật xin lỗi, hắn tựa hồ không thuộc về loại người này.
Không phải hắn nghĩ lung tung, mà sự thật nói cho hắn, Thần may mắn không chiếu cố hắn, hơn nữa rất thích nhìn hắn “Chết nửa đường”.
-Ong!
Đầu thạch cơ Ương Sơn trại bắn ra.
Một hòn đá thật lớn bắn lên không trung, sau đó đi theo quỹ đạo hình parabol, rơi xuống phía dưới.
Trịnh bá gia đầu tàu gương mẫu, chạy trước.
Một nhóm thân vệ ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Ngay sau đó, A Minh và Lương Trình ngẩng đầu nhìn trời.
Chỉ thấy khố đá kia gào thét đi qua đỉnh đầu bọn hắn, lao thẳng đến chủ thượng nhà bọn hắn đã lao về phía trước rất xa.
Lúc này Kiếm Thánh đang cưỡi ngựa quả thật tức giận đến bật cười, mắng:
-Hắn tự nhiên biết trước như vậy!
Hắn thật sự có thể rõ ràng biết được bản thân sẽ xui xẻ như vậy.
Hơn nữa, trên thực tế, hắn thật đúng xui xẻo như vậy!
Nói chung hắn mặt dạn mày dày đi cầu Kiếm Thánh cùng hắn lên chiến trường cũng không phải thật sự sợ chết, mà hắn thật sự dễ dàng chết!
Rốt cuộc hắn thế nào sống đến bây giờ, lập được nhiều quân công như vậy trên chiến trường?
-Tản ra!
Kiếm Thánh quát khẽ một tiếng.
Thân hình từ trên lưng ngựa bắn lên, lập tức bay về phía Trịnh bá gia đang giục ngựa chạy như điên kia.
Trịnh bá gia cũng nghe thấy tiếng rít truyền đến từ phía sau, vừa quay đầu lại nhìn, đồng tử lập tức co rụt lại.
Ong!
Lúc này Ma Hoàn trong ngực bỗng nhiên khởi động.
Trước đây nó thường bay ra đánh lén người khác, lúc này đây, Ma Hoàn trực tiếp đánh về phía lão tử.
Đông!
Một cái búa tạ nện vào ngực Trịnh bá gia, Trịnh bá gia bị trực tiếp đánh bay xuống ngựa, chiến mã tiếp tục lao đầu về phía trước.
Phanh!
Cự thạch rơi xuống, trực tiếp đánh chiến mã Trịnh bá gia thành thịt nát, ngay sau đó cự thạch rơi xuống đất bị vỡ vụn, bắn ra mảnh vỡ về bốn phía.
Cũng may lúc này Kiếm Thánh xuất hiện trước người Trịnh bá gia.
Long Uyên kiếm bay múa ra quang ảnh rành mạch, khiến tất cả đá vụn bay về phía Trịnh bá gia biến thành bột mịn.
Trịnh bá gia che ngựa lại.
-Khụ khụ. . .
Hộc ra một ngụm máu tươi, Ma Hoàn đập có điểm tàn nhẫn, lực đạo hơi lớn.
Mọi người đều sợ hãi vây lại đây, A Minh tiến lên, nâng Trịnh Phàm lên.
Những người khác đều hai mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời, thật không biết nói cái gì cho phải.
Nhưng thật ra Trịnh bá gia, sau khi trải qua một phen tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng thật ra đạt được một chút cảm giác sung sướng, nói:
-Cũng may không mang Tỳ Hưu ra.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia nhìn lướt qua Ương Sơn trại trong màn mưa kia.
. . .
Trên tòa nhà hình tháp kia.
Muộn Minh Nghĩa và Cảnh Nhân Lễ đứng phía trên.
-Đánh trúng sao, thấy bộ dáng thế nào giống như đánh trúng đây?
Cảnh Nhân Lễ một bên nhìn xung quanh một bên nói, bởi vì khoảng cách quá xa, cộng thêm trời mưa cản trở tầm mắt, cho nên nhìn không được rõ ràng.
Muộn Minh Nghĩa thật ra có vẻ tiêu sái hơn nhiều, nói:
-Chờ lát nữa mưa ngừng lại phái người đến kiểm tra là được, dù sao bắn trúng chỉ là đám tiểu miêu, không đặt lên mặt bàn được, Cảnh huynh, ngươi không thể nào nói ta lập công giết chết hai ba tên lính quèn với Niên Nghiêu đại tướng quân đi?
. . .
Trong quân trại Tuyết Hải Quan.
Người mù vừa từ chỗ Dã Nhân Vương đi ra, Dã Nhân Vương đang chọn người trong đám nô bộc dã nhân.
Khi trở lại phụ cận soái trướng, người mù thấy một tên giáp sĩ một bên chải lông cho Tỳ Hưu một bên khóc, lệ rơi đầy mặt.
Mà Tỳ Hưu vẫn đang thoải mái không ngừng phát ra tiềng phì phì trong mũi.
-Làm sao vậy? Bá gia đâu, rời doanh sao?
Tên kia giáp sĩ lập tức đứng dậy hướng người mù hành lễ.
-Bắc tiên sinh, Bá gia đã đi ra ngoài rồi.
-Nga, vậy ngươi khóc cái gì?
-Tiểu nhân hỏi Bá gia một câu, sau khi rời doanh có dắt Tỳ Hưu ra không, Bá gia, Bá gia, Bá gia bèn khai trừ tiểu nhân khỏi thân vệ doanh, để tiểu nhân đến đây chải lông ngựa.
-Nga.
Người mù gật gật đầu.
Hắn nói với tên thân vệ này:
-Chải chuốt cho tốt.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .