Kỳ ngộ của người ta đôi khi thật sự nói không chừng, thậm chí không nói được.
Nếu sau khi Trịnh bá gia thấy đầu thạch cơ kia được Ương Sơn trại lôi ra không chạy, mà tự nhiên đứng tại chỗ, có lẽ khối cự thạch kia sẽ không đập về phía hắn.
Nếu Cảnh Nhân Lễ không chú ý đến hai đầu thạch cơ kia, Muộn Minh Nghĩa sẽ không vận dụng thứ đồ chơi này bắn đám người do thám của người Yến kia.
Nếu Kiếm Thánh không ở bên ngoài Trịnh bá gia, Trịnh bá gia rất có thể bị Ma Hoàn túm xuống ngựa, nhưng đại khái sẽ đá vụn tạc nửa mất nửa cái đầu.
Tóm lại, chỉ sai một ly.
Trên bàn Tĩnh Nam Vương sẽ xuất hiện tấu chương Bình Dã Bá Đại Yến chết trận.
Trịnh bá gia không phải chưa từng hoài nghi qua, tại sao số phận hắn trên chiến trường lại kém như vậy?
Khi Diêu Tử Chiêm từng ở Thịnh Nhạc thành, từng nói với Trịnh bá gia, dùng phương phá xem khí vận của hắn, hắn nói sát khí trên thân Trịnh bá gia quá nặng, khả năng bất lợi đối với vận thế.
Lúc Lúc ấy, Trịnh bá gia còn cảm thấy Diêu Tử Chiêm đây nói giỡn.
Hiện tại ngẫm lại, cũng không phải không có nguyên do?
Một đầu cương thi, một đầu quỷ hút máu, người mù cũng là người chết đi sống lại, trên ngực còn có một đầu Cửu Thế Oán Anh bên người, đội hình này cũng quá xa hoa đi.
Gác trên người thường, đã sớm chết bất đắc kỳ tử vô số lần.
Nhưng đây là chuyện không có biện pháp, bởi không có bọn họ, Trịnh bá gia cảm thấy hắn đã chết bất đắc kỳ tử vô số lần khác.
Cuối cùng, sau khi tìm được đường sống trong chỗ chết, Trịnh bá gia từ địa bàn người Sở không về quân trại trước mà tiến thẳng đến Vương trướng, cũng là nơi Tĩnh Nam Vương ở.
Lần này hiếm thấy Trịnh bá gia bị thân binh Vương gia ngăn cản.
-Bá gia, Vương gia đang gặp Chuyển vận sử phía sau.
Chức quan Chuyển vận sử này ở Đại Yến, bình thường phụ trách vận chuyển thuế phú thuế ruộng, mà trong thời gian chiến tranh, trực tiếp biến thành đội hình quân đội.
-Vị Chuyển vận sử nào?
Trịnh bá gia hỏi.
Có không ít Chuyển vận sử, các nơi đều có Chuyển vận sử.
-Bá gia nói đùa, Chuyển vận sử khác có thể tiến vào lều lớn Vương gia chúng ta sao, đây tất nhiên là Chuyển vận sử Dĩnh Đô rồi.
Chuyển vận sử Dĩnh Đô là người phụ trách cung cấp lương thảo và quân giới lớn nhất lần này, đây không phải chỉ chức quan này lớn bao nhiêu, mà Dĩnh Đô chính là trạm trung chuyển lớn nhất phụ trách trong chiến tranh lần này.
Có điều, sau khi Trịnh bá gia nghe thấy tin tức này, nghĩ đây hẳn là Tôn Lương tới?
Tôn Lương tất nhiên con thứ hai của Tôn Hữu Đạo.
-Bổn Vương không muốn nghe ngươi có gì khó xử, Bổn Vương cần chính là quân giới và lương thảo áp tải đến đây không thể quá hạn, không thể thiếu, nếu có vấn đề, sẽ trảm ngươi trước! Đừng nói là ngươi, ngay cả phụ thân ngươi hay Thành thân vương đứng trước mặt Bổn Vương, Bổn Vương, cũng nói lời này.
Điền Vô Kính dừng một chút, nhấn giọng:
-Dưới quân lệnh Bổn Vương, người dám chống, giết không tha!
-Phải, Vương gia, ti chức hiểu được, ti chức hiểu được.
Có thể nhìn ra, Tôn Lương bị Điền Vô Kính dọa sợ không nhẹ.
Trịnh bá gia biết, lão Điền đánh giặc cực kỳ quan trọng hậu cần và quân tư.
Ba năm trước đây khi tam quốc đại chiến, Hứa mập mạp gánh trách nhiệm nặng nề, để hắn gầy đi trông thấy, nhưng Hứa Văn Tổ thật sự là người có năng lực, mạnh mẽ gánh hết.
Sau đó khi Tĩnh Nam Vương viễn chinh cánh đồng tuyết, được Thịnh Nhạc thành phụ trách hậu cần, người mù và Tứ Nương an bài, tiếp viện hậu cần không xảy ra vấn đề gì.
Khi Vọng Giang đại chiến, Dĩnh Đô đều phải gánh vách hậu cần lương thảo và quân giới, ngay lúc đó soái trướng ở ngay bên ngoài Dĩnh Đô, người hơi chậm trễ một chút, trực tiếp bị chém đầu, những người từ chức quan, lập tức tịch thu tài sản và giết cả nhà.
Nguyên bản Dĩnh Đô bởi chiến loạn đã tổn hại hệ thống quan liêu kia của Tư Đồ gia, sau khi lấy máu những thủ lĩnh kia bôi trơn, hệ thống lập tức vận chuyển hiệu suất cao lên, chính loại hiệu suất cao này được trả phí bằng đầu người.
Nguyên nhân Tôn Hữu Đạo có thể đẩy nhi tử hắn lên vị trí Chuyển vận sử, cũng bởi người tiền nhiệm đã bị chém đầu.
-Truyền quân nhu quan.
Tôn Lương rời khỏi soái trướng.
Thân vệ nói với Trịnh bá gia:
-Bá gia, hiện tại ngài đi vào. . .
-Chờ Vương gia truyền xong quân nhu quan đi, ta không vội, không vội.
Mà lúc này, Tôn Lương cũng thấy Trịnh bá gia.
Trong lúc nhất thời, Tôn Lương đang rớt nước mắt thấy Trịnh bá gia như gặp được thân nhân, đôi tay lập tức bắt lấy Trịnh bá gia.
Kỳ thật, huynh đệ Tôn gia có ấn tượng đối với Trịnh bá gia cực kém, đặc biệt Dĩnh Đô ngày đó, Trịnh bá gia trực tiếp mang binh vào Tôn gia xét nhà, càng khiến Tôn Lương sợ hãi.
Nhưng nói thế nào đây, hiện tại Tôn gia rốt cuộc cùng Trịnh bá gia xem như người cùng thuyền, khi vận chuyển thuế ruộng và quân nhu qua, Tôn Lương đều tự tay chỉ huy, đảm bảo hoàn toàn không hao tổn cho Tuyết Hải Quan.
Sau khi bị Tĩnh Nam Vương dọa sợ, Trịnh bá gia tự nhiên trở nên thân cận phá lệ.
Kỳ thật cũng làm khổ hắn, Trịnh bá gia rõ ràng, năng lực làm việc của Tôn Lương không tệ, nhưng trên mặt tính tình lại hơi yếu mềm.
Nhưng không có biện pháp nào khác, ca ca hắn là người tàn phế, trước mắt bị giam cầm được ra ngoài cửa, Tôn Hữu Đạo lại lớn tuổi, chỉ có thể để hắn chống đỡ bên ngoài.
-Việc vận chuyển lương thảo xảy ra vấn đề?
Trịnh bá gia hỏi.
Theo lý thuyết, không nên.
Chiến sự này còn không đấu võ chân chính, hai bên mới làm nóng cơ thể, trước mắt nếu việc vận chuyển quân nhu xảy ra vấn đề, trận này còn đánh cái rắm.
Đây chính là quốc chiến, tên như ý nghĩa, cần điều động toàn bộ sức mạnh của đất nước cho trận chiến này?
Huống chi Yến Hoàng đương đại dốc sức thi hành phạt Sở Quốc, hơn nữa bản lĩnh vơ vét kia của Tiểu lục tử, thế nào cũng không thể xuất hiện tình huống chưa đánh trận đã ác tắc hậu cần được.
-Bẩm Bá gia, quân giới lương thảo thật ra không thiếu, thiếu chính là thiếu dân phu, nay thượng du Vọng Giang đã có lũ rồi.
-Vỡ đê?
-Chưa từng.
-Chưa từng vỡ đê.
-Là, là, là. . .
Tôn Lương gần như khóc, đôi tay nắm chặt Trịnh bá gia:
-Bên trên vừa trưng tập dân phu vận chuyển quân giới lương thảo vừa phải trị đê, Dĩnh Đô ta, Dĩnh Đô ta đều khó. . .
-Còn muốn trị đê?
Sao năm nay có thể trị đê?
Vậy đánh giặc?
Phải biết rằng, việc tu bổ công trình trị thủy vốn là đại sự, tự nhiên tiêu hao sức dân và của cải không kể xiết, ngay cả trong thời gian thái bình, muốn sửa chữa hệ thống đê điều cần cả Hộ bộ triều đình chuẩn bị ứng tiền ra dự toán và an bài.
Bây giờ vừa muốn phạt Sở Quốc, vừa muốn trị đê?
Vậy, Ngũ hoàng tử kia chẳng phải đang thật sự làm việc?
Tôn Lương nặng nề gật đầu.
-Cho nên, ti chức mới cố ý lại đây, thỉnh cầu Vương gia, để chuyện vận chuyển lương thảo và quân giới chậm rãi một chút.
-Quân quốc đại sự, có thể nào dung hoãn?
Trịnh bá gia rõ ràng, chậm rãi trong lòng Tôn Lương tự nhiên không phải không mang đến, mà bởi dân phu không đủ, cho nên khi điều vận khó tránh khỏi sẽ xuất hiện sai lầm.
Cho nên hắn trước tiên yêu cầu Tĩnh Nam Vương buông lỏng, bởi một khi xuất hiện vấn đề, đầu hắn sẽ không giữ nổi nữa.
Nhưng thực hiển nhiên, hắn không thể thành công.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .