- Ngươi rất thông minh, việc người bình thường dùng hết mười phần lực còn chưa làm xong, người chỉ cần ra sáu phần lực có thể làm, để lại ba phần nhãn nhã, thừa một phần tử thưởng.
Trịnh bá gia yên lặng nghe.
-Kỳ thật ngươi đã hiểu, thậm chí ngươi có thể nói càng tốt càng thấu triệt hơn Bổn Vương, vậy trước tại sao thái độ lúc trước của ngươi lại như vậy?
-Trong lòng. . . Không được tự nhiên.
-Không được tự nhiên?
-Phải, không được tự nhiên, mạt tướng biết Vương gia đối với mạt tướng rất tốt, nhưng trong lòng mạt tướng cảm thấy không được tự nhiên, hơn nữa loại không được tự nhiên này lại không thể nói với người khác, chỉ có thể nói với Vương gia.
Trịnh bá gia thở phào một hơi, tiếp tục nói:
-Không sợ Vương gia ngài chê cười, đời này người tốt với mạt tướng không nhiều lắm. Cũng không biết từ khi nào, mạt tướng cảm thấy Vương gia như ca ca của mạt tướng, một ngày mang theo Lệ Tinh vào Vương trướng, khi Vương gia ngài bảo Lệ Tinh gọi ca ca, kỳ thật người thích nhất không phải nàng mà là mạt tướng.
Với dân gian, cho dù trong mắt bá tánh Đại Yến, Điền Vô Kính tự diệt cả nhà, không hề nghi ngờ là một tên đại ma đầu.
Cũng may vị đại ma đầu này luôn chinh chiến bên ngoài.
Ngay cả trong quân đội, quân sĩ cũng cảm thấy vô cùng kính sợ đối với vị Vương gia này.
Duy nhất chỉ có Trịnh bá gia là trường hợp đặc biệt.
Trường hợp đặc biệt ở chỗ trên người hắn có một loại tính chất khác biệt hẳn với thế giới này, thậm chí loại tính chất đặc biệt này tính cả hàng mẫu Ma Vương không thuộc về thế giới này, cũng không có.
Trong Vương trướng, lúc này chỉ có Tĩnh Nam Vương và Trịnh bá gia.
Điền Vô Kính mở miệng nói:
-Trịnh Phàm.
-Có.
-Một đời này của ta không được thoải mái.
-. . .
-Cho nên ta hi vọng ngươi có thể sống thoải mái.
-Ta. . . Đã hiểu.
Điền Vô Kính đứng lên, đi trở về ghế soái, ngồi xuống.
Trịnh bá gia trên người đã bị mồ hôi lạnh ướt đẫm, thân người hơi nhoáng lên, đứng dậy.
Trong lòng hắn không biết như thế nào.
Thoải mái.
Hô. . .
Thấy Điền Vô Kính lại ngồi trên ghế soái cầm tấu thư.
Trịnh bá gia hành lễ, chuẩn bị cáo lui.
Nhưng mới vừa xoay người, Trịnh bá gia mới nhớ tới chuyện lúc trước, kém chút quên.
Dã Nhân Vương đã nói qua, trận chiến diệt trại kia dùng kỵ binh dã nhân chịu chết đi đầu, người khác khả năng không nhìn ra cái gì, nhưng Điền Vô Kính từng chính diện đối đầu với Dã Nhân Vương, tất nhiên có thể có thể nhìn ra.
-Vương gia, mạt tướng, còn có một chuyện.
Điền Vô Kính nhìn tấu thư, mặt cũng chưa nâng, chỉ bình tĩnh nói:
-Nói.
-Bẩm, tên kia, tên Dã Nhân Vương kia, kỳ thật đang trong tay mạt tướng, còn kẻ đi vào kinh thành kia, kỳ thật là giả.
Điền Vô Kính khép cuốn tấu thư kia lại, cầm cuốn tấu thư khác, nói:
-Đã biết.
. . .
Trên giấy tờ phải tính toán lương thảo nhiều, dân phu nhiều, quân giới nhiều, quá nhiều việc cần phải mưu tính. . .
Nhưng kỳ thật người tướng lãnh lại không quan tâm nhiều như vậy.
Cuối cùng vẫn phải dùng đao thương chém giết ra quân công.
Trốn không thoát.
Trong quân trại Tuyết Hải Quan có hơn một vạn hai ngàn kỵ binh ra trại, trong đó có ba vạn kỵ binh dã nhân và Dã Nhân Vương từng quẩy nát Tam Tấn xuất hiện trong trận.
Ngoài ra, binh mã Kim Thuật Khả và Kha Nham Đông Ca làm hậu quân, ngược lại không phải Trịnh bá gia cố ý tiêu hao Man binh, mà bởi luận chiến lực, Man binh đều đang tin cậy nhất.
Đây là trận chiến đầu tiên phạt Sở, chỉ cho phép thắng không được bại!
Đội ngũ kỵ binh lao nhah như sấm bôn, sau khi vòng qua Đông Sơn bảo, một đường hướng nam, thẳng đến phía trước Trấn Nam quan, các quân trại quân bảo của người Sở.
Đầu tiên Đông Sơn bảo đốt khói báo động.
Đây không phải thám mã người Yến.
Đây là đại quân người Yến!
Ngay sau đó, tất cả đài báo hiệu của các quân bảo quân trại đều bốc cháy lên.
Đây cũng là dấu hiệu chính thức cho màn quốc chiến giữa hai đại quốc Yến Quốc và Sở Quốc, chính thức mở ra!
. . .
Trấn Nam quan, phủ tướng quân.
Niên Nghiêu tướng quân mặc một thân nhung trang đi ra thính đường, hỏi tên truyền tin binh quỳ rạp trên mặt đất:
-Người Yến điều bao nhiêu binh mã.
Khói báo động không chỉ có công năng báo động địch xuất hiện, màu sắc khói báo động thế nào cũng đồng thời truyền tải quy mô và trình độ của địch nhân.
-Bẩm đại tướng quân, phía trước truyền tin, Yến quân đi vào có hơn vạn kỵ.
-Vạn kỵ?
Niên Nghiêu đại tướng quân nhíu mày, duỗi tay đẩy người đang giúp hắn xử lý giáp trụ.
-Báo!!!
Truyền tin binh đợt thứ hai đến:
-Kỵ binh người Yến đến thẳng Trấn Nam quan ta!
-Đánh rắm Trấn Nam quan, bọn họ muốn đi Ương Sơn trại.
Niên Nghiêu cầm lấy bội đao, hạ lệnh:
-Kích trống, nghị sự thành lâu.
Thành lâu tất nhiên là thanh lâu phía bắc tường Trấn Nam quan.
Ở nơi đó, có thể nhìn thấy khói báo động rõ ràng, cũng có thể nhanh chóng quan sát biến hóa quân tình.
Đây là một bàn cờ.
Hắn ngồi phía nam, mà ngồi phía bắc chính là Điền Vô Kính.
Đánh cờ với đối thủ như vậy, Niên Nghiêu không dám có bất kỳ sợ chậm trễ nào.
. . .
Kỵ binh Tuyết Hải Quan một người song mã, cho nên chưa ngừng lại lúc nào, đến thẳng Ương Sơn trại.
Từ lúc khói báo động kia dâng lên, kỳ thật mang ý nghĩa chiến cuộc đã mở ra rồi, cho dù có Tĩnh Nam Vương suất đại quân các lộ áp trận, nhưng Trịnh bá gia cũng không dám chắc vị đại tướng quân bên kia đã bài trí gì chờ hắn.
Rốt cuộc, trước hoàng hôn, Ương Sơn trại đã xuất hiện trong tầm nhìn của đại quân.
Lương Trình tức khắc hạ lệnh, kỵ binh gác ngoại phóng, trái phải có một ngàn kỵ, binh mã còn lại, một nửa nghỉ tạm ăn cơm một nửa cầm lấy cái xẻng, bắt đầu đào đất.
Bao tải sớm được chuẩn bị, lấy từ quân nhu bên kia.
Lần này Trịnh bá gia cưỡi Tỳ Hưu xuất chinh.
Còn kim giáp, lại không mặt mũi mặc.
Nhưng Tỳ Hưu trước mặt binh mã các lộ thật đúng là ngượng ngùng để trong trại.
Lúc phá trại cần nhất chính là cổ súy võ dũng, Trịnh bá gia làm linh vật, càng có nhiệm vụ giúp binh sĩ ngưng tụ sĩ khí, tự nhiên cần thể hiện một chút.
Phía trước Ương Sơn trại vốn trũng, cho dù hôm nay đã tạnh mưa, nhưng nơi đó vẫn hình thành bãi lầy lội.
Trước tiên thu được khói báo động, hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy, cho nên binh mã Ương Sơn trại đã lập tức vận chuyển, toàn lực phòng ngự.
. . .
Muộn Minh Nghĩa đứng ở trên đài cao, không ngừng hạ đạt mệnh lệnh, phía dưới hàng loại binh sĩ bắt đầu vào vị trí.
Từ vị trí của hắn nhìn về phía bắc, chỉ có thể thấy một mảnh bóng đen, nhưng vấn đề này bóng đen này so với bọn hắn tưởng tượng ít hơn rất nhiều.
-Báo, Tây doanh xuất hiện Yến quân!
-Báo, Đông doanh xuất hiện Yến quân!
Muộn Minh Nghĩa lập tức nói:
-Phân pháo hai doanh đề phòng, Yến quân chỉ đánh nghi binh, không làm nên chuyện lớn.
-Nha!
-Nha!
Muộn Minh Nghĩa nói không sai, hai đội kỵ binh kia xác thật chỉ đánh nghi binh, chạy đi lên vòng qua mấy cái, nhân tiện bắn vài mũi tên, chào hỏi một cái.
Mà chính quân bên kia, binh sĩ đã ăn xong cơm bắt đầu đào hồ, tiếp tục đổ đất vào túi.
Túi đất đang được chất đống lên.
Trịnh bá gia bên này đã đi vào trại, nhắm mắt nghỉ tạm.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .