Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1196: VĨNH VIỄN DƯỚI CHÂN TA

Những binh mã còn lại dưới sự chỉ huy của Lương Trình, đã hoàn thành nhiệm vụ bố phòng vào đêm trước.

Người Yến đánh giặc đều có một loại khí phách quyết tử, mà Tuyết Hải Quan bên này, bởi có Bá gia bọn họ, từ binh sĩ bình thường đến tướng lãnh, trên người tự nhiên cũng có một loại khí thế quyết tử như vậy.

Mọi người, người nên đào đất đào đất, người nên nấu nước nấu nước, người nên nghỉ tạm nghỉ tạm, rõ ràng rất có tiết tấu.

Phàm binh mã quân đội có thể không loạn trước khi lâm trận, đã xem như là binh sĩ có thể đánh rồi.

Nếu có thể lâm trận thong dong, đấy tuyệt đối là tinh nhuệ.

Chiến mã ở bốn phía, không ít người nghỉ ngơi dứt khoát nằm trên lưng ngựa.

Đợi đến khi vào đêm, cách hai canh giời, sẽ có hai ngàn kỵ binh xuất động, đi dọa bên ngoài Ương Sơn trại một chuyện, bắn tên, hò hét, thậm chí còn hát ca dao Man tộc hoang mạc.

Sau đó chính là thay ca.

Điều động binh mã, chiến mã giậm chân phát ra tiếng vang, không thể nói không lớn.

Binh sĩ nơi này đều biết cách ngủ an tường, bởi đại chiến sắp đến, mọi người đều rõ ràng phải giữ tinh lực.

Đến chiến mã cũng cần phải dự trữ nuôi mã lực, còn người kỳ thật càng phải vậy.

Mà loại buổi tối làm gián đoạn quấy rấy đối phương này, thật ra mục đích chủ yếu chính là phòng ngự quân coi giữ Ương Sơn trại dạ tập.

Đây là chính là chiêu tủ Trịnh bá gia thường xuyên dùng mới đầu lập nghiệp, cho nên trên phương diện phòng ngự có thể nói cực kỳ thận trọng.

Mà những Sở quân quân bảo quân trại khác, Lương Trình đã phái ra một nhánh kỵ binh gác cảnh giới, vẫn chưa gióng trống khua chiêng phòng bị.

Bởi dựa theo thời gian, lúc này binh mã Yến quân các lộ hẳn đã vào vị trí sắp xếp, binh đối binh, tướng đối tướng.

Còn cái gọi là “Khóa Long trận” của Sở quân kia, coi như tướng lãnh nào linh hoạt phái binh mã tới đây đánh lén một tay, chờ đến khi binh mã ra khỏi trại hoặc ra khỏi bảo, lập tức sẽ có một nhánh Yến quân đã đợi sẵn.

Rời khỏi tường vây quanh, người Sở tự nhiên phải dã chiến với người Yến, tuy nói sức chiến đấu binh mã Yến quân không đồng nhất, nhưng nói thế nào đây, trên phương diện dã chiến, mọi người tuyệt đối có niềm tin.

Trịnh bá gia ngủ một giấc ngon lành.

Bởi sau lần kém chút đi đời nhà ma kia, đến khi tiến vào Vương trướng, hậm hực trong lòng Trịnh bá gia đã tiêu tán hết rồi.

Kỳ thật tròng lòng hắn vốn làm một chút ra vẻ, có một loại nghịch phản đối với hành động quan tâm quá mức của ca ca đối với đệ đệ.

Lão Điền đã nói những lời kia, trong lòng Trịnh bá gia tự nhiên thống khoái.

Người không có tạp niệm, tự nhiên dễ ngủ.

Những Man binh và dã nhân này đều quen thuộc âm thanh ồn ào ầm ĩ này, cho nên dưới hoàn cảnh này, bọn họ vẫn có thể nghỉ ngơi như bình thường, đợi đến sáng sớm hôm sau, khi mọi người nhìn thấy Trịnh bá gia sảng khoái tinh thần ngồi kia, tất cả đều không thể không bội phục Bá gia nhà minh mới thật sự trấn định tự nhiên!

A Minh mang theo túi nước, một bên tưới một bên rót cho Trịnh bá gia rửa mặt.

Nước nơi này rất quý, bởi những giếng gần đây đều bị hạ độc rồi, ngay cả nước suối cũng không dám tùy tiện uống, cho nên mọi người đều uống túi nước đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Lương Trình cũng không phái người đi ra ngoài tìm nguồn nước làm gì, dù sao nếu nay đánh thắng, cái gì cũng có, còn đánh không thắng, vậy chỉ có thể quay đầu ngựa lại rút quân, không thể cho đại soái người Sở kia có cơ hội phản kích gì.

Cho nên trên dưới toàn quân chỉ có Trịnh bá gia mới có thể sử dụng nước bừa bãi lãng phí như vậy.

-Hô. . . Ngủ thật thoải mái!

-Há, ngày hôm qua ngủ sát vách ngươi, ta còn nghe được tiếng ngáy.

Kiếm Thánh một bên ăn bánh một bên uống nước, tức giận nói.

Hắn cũng kỳ quái, theo lý thuyết vị Bá gia này thường ngày sống ở Tuyết Hải Quan, cũng coi như sống trong nhung lụa, kết quả tối hôm qua lại ngáy.

-Ha ha ha.

Trịnh bá gia cười nói:

-Đừng nói, lần này mặc giáp trụ lên chiến trường ngủ thật thoải mái, ngủ thật say giấc.

Chiến trường là địa phương trực diện sinh tử, dưới hoàn cảnh này, muốn ngủ thoải mái gần như là chuyện không thể.

-Đêm mai không ngủ sát vách ngươi.

Kiếm Thánh nói.

Trịnh bá gia lập tức nói:

-Không được! Nếu ngài không ngủ gần ta, ta không an tâm ngáy!

Kiếm Thánh thở dài, uống một ngụm nước, lại cắn một miếng bánh.

Mà lúc này, tiếng kèn truyền đến.

Binh sĩ nhánh chóng kết thúc việc cá nhân, sửa sang lại giáp trụ, xoay người lên ngựa vào vị trí.

Phá trại. . . Sắp bắt đẩu rồi!

Ba ngàn kỵ binh dã nhân đằng trước.

Dã Nhân Vương và Tang Hổ cùng đi lên trước trận.

Hắn tay phải nắm đao, tay trái giơ cao cao lên, ngay sau đó, vết đao xẹt qua lòng bàn tay trái, để máu tươi dính trên trán.

Trong lúc nhất thời, hơn nữa kỵ binh dã nhân đều học theo Dã Nhân Vương, dùng đao xẹt qua lòng bàn tay, dùng máu tươi dí sát lên trán, nhóm dã nhân còn lại, chậm một bước, nhưng vẫn hoàn thành nghi thức.

-Sao trời ở trên, nhân danh sao trời, các ngươi chiến đấu không phải vì Thánh tộc, mà vì chính chúng ta, vì gia đình nhỏ của các ngươi.

Gương mặt Dã Nhân Vương lộ ra vẻ dữ tợn, quát:

đọc truyện inbox điện thoại 0͏8͏6͏5͏1͏0͏8͏2͏5͏1

-Sau trận chiến này, các ngươi có thể ăn đồ ăn giống bọn họ, uống nước sạch như bọn họ, mặc giáp trụ hoàn mỹ như bọn họ. Chúng ta sẽ được phân lều trại, nhà ở, bãi chăn nuôi của riêng mình, thậm chí có cả nô bộc của riêng mình!

Dã Nhân Vương dừng lại, nhìn tất cả gương mặt dã nhân ở đây một lần nói:

-Các ngươi sẽ trở thành nhóm thủ lĩnh mới. Các ngươi sẽ có được gia tộc, bộ lạc, nữ nhân! Tất cả đều dựa vào dao bầu trong tay các ngươi, dùng máu tươi thủ cấp địch nhân đổi lấy!

Các dũng sĩ Thánh tộc!

Từ khi ra đời đến nay, chúng ta không sợ gió lạnh, không sợ giá lạnh!

Các dũng sĩ Thánh tộc!

Sao trời một lần nữa cho chúng ta cơ hội.

Vì sao trời.

Vì tương lai.

-Hãy hướng địch nhân phía trước, phát tiết ra lửa giận của các ngươi!!!!!

Ngay từ đầu, khi Dã Nhân Vương dùng tiếng dã nhân kêu gọi những người kia, phía sau trên mặt những binh sĩ Man tộc kia đều mang theo thần sắc chế giễu.

Bọn họ xem thường dã nhân, thật sự xem thường.

Trong bọn họ có một bộ phận người từng đi theo Trịnh bá gia cướp đoạt Tuyết Hải Quan.

Còn đại bộ phận người sau khi đi vào Tuyết Hải Quan, cái khác không làm, chỉ biết đi đánh dã nhân trên cánh đồng tuyết.

Bọn họ thậm chí cảm thấy, Dã Nhân Vương nói những từ ngữ kia thật sự buồn cười.

Nhưng theo cảm xúc của Dã Nhân Vương không ngừng lên cao, biểu tình trên mặt nhóm dã nhân kia phát sinh biến hóa không ngừng.

Nhóm Man binh này đều thu liễm vẻ mặt hài hước kia, bắt đầu trở nên nghiêm túc.

Ánh mắt Kiếm Thánh nhìn về phía Cẩu Mạc Ly trước mặt.

Hắn nói với Trịnh bá gia:

-Ngươi chung quy vẫn thả hắn ra.

Trịnh bá gia lắc đầu, dẫm dẫm trên mặt đất, nói:

-Không, hắn vĩnh viễn đều dưới chân ta.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!