Khi mới gặp, Dã Nhân Vương bị hắn bắt lại, bị hắn bắt nhảy vũ điệu “Tiếp dẫn giả”, hiến tế.
Khi đó Dã Nhân Vương chính là tù binh.
Sau này hắn trở thành thủ hạ trung thành nhất của Dã Nhân Vương.
Tang Hổ không hiểu khái niệm vận mệnh là gì, nhưng có thể nắm sơ sơ.
Chỉ tiếc, khi hắn quay đầu lại nhìn, bầu trời này vẫn thế, nhưng mọi thứ đã quá khác rồi.
Đúng vậy, đã quá khác rồi!
-Bắn!
Trong Ương Sơn trại, Sở quân vẫn tiếp tục bắn.
Trên tòa nhà hình tháp kia, xuất hiện hai mũi tên bắn trúng cây cột, hai gã hộ vệ lập tức giơ thuẫn, che trước người Muộn Minh Nghĩa.
Công việc lấp đất của người Yến sắp hoàn thành rồi.
Kỳ thật dựa theo tình huống bình thường, tối hôm qua, Muộn Minh Nghĩa hẳn nên đào ra chiến hào trước cửa chính doanh trại.
Loại đồ vật như chiến hào khi đối mặt với kỵ binh thường thường đem lại hiệu quả tốt hơn nhiều so với chông sắt và hàng rào gỗ.
Khi địch nhân tập kích, Ương Sơn trại tạm thời mất đi công năng trung chuyển, sửa đổi toàn bộ để phòng ngự, cho nên hắn phải nhanh chóng lập kín, đền bù điểm yếu.
Nhưng nề hà, tối hôm qua hắn bị người Yến tập kích quấy rối cả một đêm.
Bởi khi người Yến đang đào đất lấp hố, hắn còn phái những thân vệ kia xem xét bốn phía.
Không phải không cơ hội động thủ, mà hắn quá cầu ổn.
Trước khi xuất chính, gia chủ Bạch gia cũng chính là bố vợ hắn đã không lựa chọn trưởng tử mà lựa chọn Muộn Minh Nghĩa hắn nắm giữ ấn soái Bạch Bồ quan suất chinh, cũng bởi coi trọng tính cẩn thận và cẩu ổn của hắn.
So với khát vọng giết địch kiếm quân công của anh vợ, hắn càng lọt vào pháp nhãn của cha vợ.
Nhưng vào lúc này, Muộn Minh Nghĩa lại có chút hối hận, hối hận lúc ấy bản thân đắc ý bởi hiện tại hắn đã ăn quả đắng vì quá ổn trọng rồi.
Người Yến dù bận vẫn ung dung làm từng bước, hoàn toàn dựa trên cơ sở ổn trọng.
Nếu tối hôm qua hắn làm một vài động tác, cục diện tuyệt đối sẽ không như bây giờ, chậm rãi bị người Yến dùng phương thức này giải quyết hoàn cảnh xấu.
Nhưng, Muộn Minh Nghĩa cảm thấy bản thân hắn không sai lầm lớn, bởi hắn thật sự không rõ, vì sao khói báo động đã đốt lên vài đạo rồi, tin kỵ cũng phái đi ròi, Yến quân đã đứng trước mặt cả một ngày một đêm như vậy.
Quân đội bạn.
Quân đội bạn đâu?
Rốt cuộc, sau khi bắn vài vòng mũi tên thăm hỏi, người Yến bắt đầu lui lại.
Công tác lấp đất đã kết thúc.
Nguyên bản một mảnh lầy lội trước mặt Ương Sơn trại, tuy rằng không thể hoàn mỹ lấp hết, nhưng đã đủ cho gần vạn chiến mã đạp qua, so với dân phu dùng búa gỗ nện xuống còn hiệu quả hơn.
Chiến cuộc hai bên đã lâm vào bình tĩnh trong thời gian ngắn ngủi.
Muộn Minh Nghĩa liếm liếm môi, dưới mệnh lệnh của hắn, trường mâu binh lần thứ hai tiến lên một lần nữa liệt trận, những tướng lĩnh bắt đầu đi xuống dặn dò binh sĩ dưới trướng.
Đằng binh giáp này đều xuất thân từ Bạch Bồ quân, đây đều không phải con cháu Bạch thị, nhưng trên cơ bản đều quan hệ họ hàng đồng hương.
Quân đội thế này thường thường không phải gu thống soái chân chính ưu thích, bởi bọn họ rất dễ kháng lệnh, nhưng đặt tại địa phương thỏa đáng, bọn họ có thể khởi phát tác dụng đặc biệt, đó chính là bọn họ sẽ rất cứng cỏi không dễ bị hỏng mất.
Màn chính chuẩn bị bắt đầu rồi.
Muộn Minh Nghĩa quay đầu lại, nhìn về phía sau.
Nguyên bản lúc trước nơi này đặt hai đầu thạch cơ, hôm nay đã bị dời đi, sau cơn mưa, hắn từng phái người đi kiểm tra, nghe nói đã đập chết một tên kỵ binh gác.
Tuy chỉ để lại một chiến mã đã tan xương nát thịt, nhưng ngựa đã bị đập chết, kỵ sĩ trên lưng ngựa có thể may mắn thoát khỏi?
Hẳn là thám mã người Yến đồng hành mang thi thể đối phương đi rồi.
Có điều, coi như vậy, Muộn Minh Nghĩa vẫn đem hai chiếc thạch cơ kia ra ngoài, đổi thành ba cái cự nỏ.
Hơn nữa trong trại này vốn có ba cái sẵn, bây giờ thành sáu cái.
Bởi Muộn Minh Nghĩa xem ra, cự nỏ càng thích hợp với hàng rào này hơn, hiệu suất bắn phá của thạch cơ rất thấp, hơn nữa bản thân bọn hắn vốn là phe thủ, thứ đồ kia mang lại tác dụng không lớn.
Nhưng cự nỏ lại đối quân trận đối phương đủ trở thành cơn ác mộng đối với bất luận quân trận địch nhân nào muốn phá trại.
Lúc trước khi người Yến lấp đất, hắn chịu đựng không sử dụng cự nỏ, tuy nói nếu sử dụng có thể tạo thành một ít thương vong đối với Yến quân, nhưng hắn vẫn quyết định chờ đến khi Yến quân thật sự xung phong tới đây mới dùng, để có thể khiến người Yến chấn động.
Ánh mắt Muộn Minh Nghĩa nhìn nơi xa, Yến quân đang một lần nữa kết trận.
Ngón tay hắn gắt gao bám chặt.
Đến đây đi.
Ta không tin.
Thiết kỵ người Yến các ngươi được xưng là vô địch, chẳng lẽ. . . Không sợ chết thật!
. . .
-Trên người đối phương mặc chính là đằng giáp, tại sao không dùng hỏa công?
Một bên, A Minh đang chờ đợi tiếp “Rượu” hỏi.
Kiếm Thánh có chút nghi hoặc nói:
-Hỏa công?
Trịnh bá gia cười nói:
-Hỏa công hữu dụng?
A Minh nói:
-Không phải nói Gia Cát Lượng dùng hỏa công diệt đằng binh giáp sao?
-Gia Cát Lượng là ai?
Kiếm Thánh hỏi.
-Chẳng lẽ là con cháu Gia Cát gia?
Họ Gia Cát này không tính phổ biến, nhưng không tính hiếm thấy.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Ngươi cho rằng dễ ăn như vậy?
-Thuộc hạ chỉ hỏi một chút.
-Loại đồ vật như đằng giáp này không dễ đốt như vậy, hơn nữa, đạo lý dễ hiểu như vậy, chẳng lẽ Sở quân bọn họ không hiểu? Nếu muốn phòng cháy, chỉ cần mặc thêm một lớp áo da cá là được.
Trịnh bá gia dừng một chút, giải thích tiếp:
-Gia Cát Lượng dùng hỏa công diệt đằng binh giáp vốn không ghi lại trên chính sử, mặt khác thực tế người bị lửa đốt chết kỳ thật là số ít. Hơn nữa, thật sự luận cần phòng cháy mà nói, giáp trụ chúng ta ngược lại càng ngại hỏa công hơn, bởi giáp sắt vốn dẫn nhiệt, lửa đốt lên giáp sắt có thể nướng binh sĩ thành BBQ!
-Nga, thì ra là thế.
Kiếm Thánh hơi hơi gật đầu, nghĩ thầm còn nhiều vấn đề như vậy, lập tức hỏi:
-Ta thấy hàng ngũ người Sở vẫn rất vững vàng, kết tiếp nên đánh thế nào?
Trịnh bá gia không trả lời, mà ánh mắt chuyển dời về phía hàng ngũ dã nhân phía trước kia.
Nâng tay lên, vung lên về phía trước.
Tên cầm cờ phía sau giao cột cờ cho đồng chí, bản thân lại nhấc lên một cái cột cờ mới, giục ngựa tiến lên.
-Bá gia ban cờ!
Cẩu Mạc Ly ngẩng đầu nhìn về phía mặt cờ được đưa đến kia, đó là Vương kỳ được chế tác từ Tuyết Lang kia do Tang Hổ mang đến, chẳng qua lúc trước cờ này bị Bá gia thu lại, hiện tại vật quy nguyên chủ.
-Thay ta cảm ơn Bá gia.
Cẩu Mạc Ly duỗi tay tiếp nhận Vương kỳ, giơ lên.
Phía sau, một đám kỵ binh dã nhân nhấc lên mã sóc trong tay, phát ra tiếng hét lớn.
Trước đây đã từng, dưới Vương kỳ này, Dã Nhân Vương tung hoành cánh đồng tuyết, chiêu nạp bộ tộc, cũng từng phá quan nhập Tam Tấn, càng chiến thắng mấy vạn Yến quân trên bờ sông Vọng Giang.
Trước mắt, tấm Vương kỳ này lần thứ hai rơi vào trong tay Cẩu Mạc Ly.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .