Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1202: SAI LẦM NHỎ GÂY HỐI HẬN LỚN

Kiếm Thánh thở phào một hơi, nói:

-Trên phương diện thối thúc người ta chịu chết, ngươi không hề kém hơn hắn.

-Đau lòng?

-Đâu có.

-Không đau lòng thì tốt.

-Đối với dã nhân vẫn luôn phải làm như vậy sao?

-Vẫn luôn để bọn họ làm chuyện đi chịu chết này?

-Phải.

Trịnh bá gia gật gật đầu.

-Vẫn luôn sao?

Kiếm Thánh hỏi.

-Cũng không nhất định.

-Tới khi nào mới thôi.

-Đến khi ngươi cảm thấy đau lòng mới thôi.

Kiếm Thánh trầm mặc một chút, nói:

-Cho nên câu kia của ta rất đúng.

-Câu nào?

-Ở chỗ trên chuyện để khác đi chịu chết, ngươi không hề kém hơn hắn.

. . .

Sau khi Lương Trình ra lệnh một tiếng, trận chiến phá trại. . . Bắt đầu rồi!

Hàng đầu tiên không phải kỵ binh dã nhân mà là hai ngàn Tuyết Hải kỵ binh dưới Kha Nham Đông Ca suất lĩnh.

Sau khi hai ngàn kỵ này xung phong lên một khoảng cách, giơ cung cài tên, tiến hành bắn.

Ngay sau đó, hơn phân nửa trực tiếp xuống ngựa, một tay cầm thuẫn một tay cầm đao tiến lên, đỡ tên bắn từ bên trong Ương Sơn trại bắn ra, bắt đầu dọn dẹp trướng ngại vật bên ngoài Ương Sơn trại kia.

Cũng may, bởi đại quân tới đột nhiên, cộng thêm việc Yến quân vẫn luôn tập kích quấy rối, làm cho bên ngoài Ương Sơn trại vẫn chưa có cơ hội bố trí gì thêm nhiều.

Cho nên sau khi trả một ít thương vong mở đường, lại dùng dây thừng kéo hàng rào ra sạch sẽ.

Sau một tiếng gọi ầm ĩ, Dã Nhân Vương múa may Vương kỳ da sói, suất lĩnh ba ngàn kỵ binh dã nhân phía sau bắt đầu xung phong!

Lần này xung phong, không có đường lui, chỉ có tiến về phía trước, tiến về phía trước, lại tiến về phía trước!

Vở kịch lớn, đến rồi!

Trịnh bá gia một bên duỗi tay sờ lông mao Tỳ Hưu, một bên mở miệng nói:

-Tối hôm qua tập kích quấy rối, đào đất, hôm nay đẩy mạnh lấp hố, bao gồm cả hành động lúc trước Kha Nham Đông Ca dẫn người xuống ngựa dọn chướng ngại vật trên đường, tất cả đều làm nền. . . Cho Cẩu Mạc Ly!

Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:

-Rất sinh động, cũng rất hình tượng.

-Sợ ngươi không nghe rõ.

-Cảm ơn.

Trịnh bá gia cười ha ha hai tiếng, nói:

-Phá trận kỳ thật giống quăng chén, xem, kỳ thật chính là hành động lần này. Ba ngàn kỵ binh dã nhân này dưới sự dẫn dắt của Cẩu Mạc Ly chỉ cần có thể phá một lỗ hổng trong quân trận Sở quân, quân trại này trên cơ bản có thể bắt được rồi.

-Nếu không thể đâm mở?

-Không đâm mở vậy chỉ có thể chậm rãi ma sát bào mòn, tất cả mã sóc quân ta đều giao cho ba ngàn kỵ binh dã nhân này, binh mã còn lại không còn mã sóc, coi như muốn hướng trận lần nữa cũng rất khó vọt lên.

Trịnh bá gia dừng lại, bổ sung tiếp:

-Hơn nữa, loại quân trận này tồn tại sợ nhất chính là để đối phương đánh ra khí thế, đánh thuận tay. Ngay từ đâu phải hung hăng đánh cho bọn hắn một côn nằm liệt. Đây là cơ hội ta cho Cẩu Mạc Ly, phải xem biểu hiện của chính hắn thôi!

. . .

-Dự. . . Khởi!

Thịch thịch thịch thịch!!!!!

Tiếng trống trận không ngừng vang lên, ý nghĩa mệnh lệnh không ngừng được hạ xuống.

Trường mâu thủ hàng phía trước đang giơ trường mâu trong tay lên, sau đó từ vị trí trung quân bắt đầu lui về phía hai cánh, sáu đài cự nỏ đều bị đẩy về phía trước.

Lúc trước Muộn Minh Nghĩa lại phát hiện ra một sự kiện sai lầm.

Đó chính là khi Yến quân chỉnh quân, hắn trừ bỏ hạ lệnh binh sĩ chống lại Yến quân tập kích quấy rối từ hai cánh, tất cả còn lại đều phụ thuộc về quân trận.

Nhưng mà, sau khi người Yến chỉnh quân, thế nhưng lại xuống ngựa dọn dẹp.

Không chỉ chướng ngại vật trên đường bị dọn sạch, bản thân hàng rào hai sườn đều bị hạ xuống không ít.

Mà bản thân trong trận, tuy rằng vẫn luôn dùng mũi tên tiến hành xạ kích và bắn bị thương không ít giáp sĩ người Yến, nhưng vẫn chưa thể ngăn cản người Yến hoàn thành nhiệm vụ.

Tuy rằng còn ba mặt tường còn lại, nhưng cửa chính đã bị người Yến cạo sạch sẽ, khi kỵ binh người Yến chân chính xung phong, bản thân hệ thống phòng thủ trước mặt này tựa hồ không có gì khác so với đối mặt người Yến dã chiến.

Trong lòng Muộn Minh Nghĩa hơi hoảng, bởi hắn phát hiện bản thân phạm hơi nhiều sai lầm từ hôm qua đến giờ.

Người Yến vẫn luôn làm việc đâu vào đấy, bản thân hắn thì hối hận “Đâu vào đấy”.

Hắn hiểu nguyên nhân ở chỗ nào, ở chỗ khi hắn và Bạch Bồ binh tiêu diệt đạo phỉ ở Trường Khê quận, tuy bách chiến bách thắng, nhưng nói thật, hải tặc nơi nào có dũng khí tiến công Bạch Bồ binh?

Coi như đánh lén, có chút phòng bị, hải tặc cũng từ bỏ.

Quan trọng nhất chính là, hải tặc tính có ngựa, làm gì có chiến mã sắc bén như vậy?

Nguyên nhân sai lầm ở chỗ, hắn không có kinh nghiệm.

Nhưng hiện tại hắn đang đối mặt sự thật, đối mặt với Yến quân tìm lỗi, riêng học phí này có thể nào để hắn không thể không hoảng hốt?

Cũng may, sau giá cự nỏ kia để cho hắn niềm an ủi cực lớn.

-Cử. . . Bắn!

-Cử. . . Bắn!

-Cử. . . Bắn!

Người bắn nỏ trong quân trận vẫn tiếp tục bắn, phía trước kỵ binh người Yến xung phong liều chết đến, thỉnh thoảng lại có người ngã ngựa.

Sáu cự nỏ đã lên dây xong, dưới Muộn Minh Nghĩa ra lệnh một tiếng.

Cùng bắn!

Oang!!!

Cự nỏ bắn ra nỏ tiễn, giống như trường mâu, vẽ ra lục đạo lưu quang, trực tiếp bay vào phương trận kỵ binh người Yến.

Lập tức, trong nhóm kỵ binh người Yến xung phong xuất hiện sáu đạo huyết vụ, mỗi một cây nỏ đêu xuyên thấu bốn năm kỵ binh dã nhân, như que kẹo hồ lô.

Lực sát thương và hiệu quả của cự nỏ để người Sở rất hài lòng.

Nhưng mà, để Muộn Minh Nghĩa kinh ngạc chính là, cự nỏ mang lại sát thương rất lớn vẫn chưa cản nổi thế xung phong của kỵ binh người Yến.

Bọn họ căn bản không xuất hiện hoảng loạn, thậm chí tình nguyện dẫm đạp lên đồng chí té ngựa, không hề giảm tốc độ xuống.

Bọn họ thoạt nhìn hoàn toàn không e ngại tử vong, không e ngại nỏ tiễn, tiếp tục vọt về nơi này.

Hơn nữa, Muộn Minh Nghĩa phát hiện, nhóm kỵ binh người Yến đang xung phong đầu tiên này tuy cầm binh khí xịn xò mã xóc, nhưng hơn phân nửa người trong số họ chỉ mặc áo giáp da, nửa còn lại thậm chí mặc áo da dê!

Đây tuyệt đối không phải chính quân người Yến.

Đây rõ ràng là. . . Dã nhân, là nô bộc binh.

Nhưng nhóm nô bộc binh này lại hùng tráng thấy chết không sờn như vậy!

Đúng bởi không thể cản trở bọn họ, khi sáu cự nỏ mới một lần nữa lắp tên, vó ngựa hàng trước nhất của Yến quân đã đến rồi!

Không có bùn lầy, không có chướng ngại vật, tự nhiên để cho tốc độ Yến quân xung phong so với dự đoán nhanh hơn rất nhiều.

Đặc biệt là việc quân đội Yến quân dũng mãnh không sợ chết.

Cái này để Muộn Minh Nghĩa lần nữa phát hiện bản thân hắn lại phạm vào một sai lầm nghiêm trọng nhất từ trước đến nay!

Hắn đặt quân ở trung ương, vì thế không tiếc đẩy hai cánh kề sát trung quân ra, nhưng sau một vòng phóng ra mũi tên, người Yến tới quá nhanh, không đợi bọn hắn lần thứ hai phóng ra cự nỏ gây sát thương, kỵ binh Yến quân đã đâm về phía trường mâu binh bên nảy rồi!

Lúc này cự nỏ bắn không được, không bắn cũng không được, nếu cố phóng tự nhiên giết chết binh sĩ bên ta đang ngăn cản trước, nếu không bắn mà nói, sáu cự nỏ đặt trung ương này sẽ vô dụng, hơn nữa tạo ra một lỗ hổng ngay giữa trung tâm quân trận.

Hơn nữa vị trí này chính là vị trí người Yến hướng trận!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!