- Sát!!!!!
Dã Nhân Vương đã quên bản thân hắn xung phong tuyến đầu từ khi nào.
Ngay từ đầu khi mới dựng nghiệp, bản thân hắn đều tự mình xông lên trước, kéo sĩ khí, nhưng sau này theo cơ nghiệp không ngừng mà mở rộng, binh mã dưới trướng không ngừng tăng lên, để khi hắn chỉ huy tác chiến càng ngày “Bình Dã Bá hóa”.
Hắn càng thích làm, chính là ở mặt sau chỉ huy, nắm toàn bộ đại cục.
Nhưng lúc này đây, hắn không có biện pháp, hắn nhất định phải đứng lên tuyến đầu.
Lúc trước, người Sở bỗng nhiên bắn ra cự nỏ, làm trong lòng Dã Nhân Vương cũng lộp bộp một chút, một cây cự tiễn gần như bắn ngang qua hắn, nguyên bản kỵ sĩ dã nhân cùng xung phong lên với hắn, thân thể trực tiếp bị nỏ tiễn xuyên thấu, máu tươi bắn lên tóc và lưng của Dã Nhân Vương, nhơm nhớm.
Nhưng cũng may, bản thân Dã Nhân Vương đã thành công để nhóm kỵ binh dã nhân nay tạm thời quên đi sinh tử, bắt đầu không màng tất cả, cho nên thế xung phong vẫn chưa bị ngăn trở.
Chẳng sợ phía trước. . . Là trường mâu chói lọi.
Nhưng kỵ binh dã nhân vẫn như cũ tiếp tục thúc giục chiến mã dưới háng hướng về trường mâu, chủ động đụng vào!
Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!!!!!!!!!!
Trường mâu thủ tầng thứ nhất không thối lui.
Trường mâu trong tay bọn họ đâm vào chiến mã dã nhân, hoặc dứt khoát chọc kỵ binh dã nhân ngã xuống dưới.
Nhưng chiến mã mang theo lực quán tính khổng lồ, sẽ trong khoảng khắc bẻ gãy trường mâu, thân thể đập tới.
Trường mâu thủ tự nhiên sẽ lấy thân thể tiêu hao tuyến đầu.
Nhưng mà, kỵ sĩ dã nhân bên kia căn bản không sợ cái này, đồng chí phía trước ngã ngựa, cũng không ảnh hưởng bọn họ thúc giục chiến mã tiếp tục vọt tới trước.
Thuẫn bài thủ và đao phủ thủ mai phục đằng sau, đợi sau khi Yến quân và trường mâu thủ tuyến đầu tiếp xúc, đang chuẩn bị rời tấm chắn trận tiến lên chém giết, lại phát hiện đám người kia căn bản không muốn sống.
Bởi kỵ binh Yến quân căn bản không phải tới tác chiến, mà đi tìm cái chết!!!
Bọn họ thúc giục chiến mã làm lơ người bên cạnh, trực tiếp coi bản thân như đạn pháo thịt, đâm vào tấm chắn trận của người Sở.
Một ít kỵ sĩ dã nhân có thuật cưỡi ngựa cao, thậm chí thể để chiến mã lấy đà nhảy một bước trước, lướt qua tấm chắn nhảy về phía sau.
Tiếng va chạm, hết đợt này đến đợt khác, cực kỳ dày đặc!
Muộn Minh Nghĩa đứng trên tòa nhà hình tháp sau khi thấy được màn này, miệng há to, đây không phải hắn cố ý biểu diễn, cũng không phả biểu hiện của hắn quá khoa trương, hiện tại vẻ mặt này của hắn. . . Thật giống với tâm cảnh của hắn.
Diễn biến của trận chiến này từ lúc bắt đầu đến bây giờ, quất từng cái roi vào người hắn!
Sao có thể!
Sao có thể như vậy!
Trong lòng Muộn Minh Nghĩa không ngừng lặp lại và rít gào những lời này.
Phải biết rằng, những kỵ binh đang xung phong kia, khi bọn hắn đem bản thân và chiến mã như bao cát đâm đầu về phía trước, trong lòng bọn họ kỳ thật đã rõ ràng, bản thân sẽ cửu tử vô sinh!
Bởi loại va chạm này sẽ khiến bọn họ lâm vào đám Sở nhân kia, nhưng cái này không quan trọng, bởi không cần người Sở tới giết, chính bọn họ rất có thể đã bị trọng thương, tàm phế, thậm chí. . . Trực tiếp bị chết dưới va chạm kia.
Nhưng ảnh hưởng bọn hắn tạo thành thật sự quá lớn!
Đầu tiên chỉ cần vận khí không kém, mã sóc trên cơ bản có thể móc hai đến ba binh sĩ người Sở, tiếp theo sẽ lôi đám binh sĩ người Sở kia theo va chạm với chiến mã, phá ra một khu vực nhỏ.
Mà hơn một ngàn, hai ngàn kỵ binh dã nhân cứ như vậy liên tục nện xuống, nguyên bản quân trận người Sở kiên cố không gì phá nổi kia như quân bài, như lúa mạch bị thu hoạch, từng mảnh từng mảnh ngã quỵ xuống, hai cánh không ngừng tách ra, trung quân và hậu quân không tự chủ lui về phía sau.
Cái này như đánh trứng gà, dùng tay chọc thẳng vào lòng đỏ trứng gà.
Cộng thêm nguyên nhân có sáu cự nỏ trong trung quân, khiến vùng trung tâm người Sở bị công phá, thậm không chờ nhóm kỵ binh dưới Kim Thuật Khả dẫn dắt phía sau xông lên, nhóm kỵ binh dã nhân đầu tiên đã đánh ra một lỗ hổng trong trung quân Sở quân.
Nói cách khác, bọn họ không chỉ tạo ra lỗ hổng mà còn thành công chọc thẳng vào!
Điều này mang ý nghĩa, Sở quân muốn vận chuyển hoặc điều động lại quân trận căn bản không thể nào.
Tọa kỵ Dã Nhân Vương cũng nhảy cao lên, vượt qua thuẫn bài thủ.
Bởi kỹ thuật cưỡi ngựa của Dã Nhân Vương rất mạnh, cho nên hắn an toàn dừng trên mặt đất.
Nhưng rất nhanh một tên đao phủ giơ rìu bổ tới.
Ong!
Một cây đao rất nhanh chặt đứt tay tên đao phủ này, Tang Hổ đã kịp thời đuổi tới, một chân đá bay tên đao thủ kia.
Ngay sau đó, Tang Hổ quay đầu nhìn về phía Dã Nhân Vương, khóe miệng lộ ra ý cười.
Dã Nhân Vương tìm được đường sống trong chỗ chết, cũng đang chuẩn bị cười, lại thấy Tang Hổ bỗng nhiên chống đao, quỳ một gối nằm trước mặt hắn.
Ánh mắt Cẩu Mạc Ly dời xuống.
Hắn thấy trên bụng Tang Hổ còn có một đoạn trường mâu.
Bộ phận còn lại bị chính hắn chặt đứt.
Tang Hổ tự nhiên là một cao thủ, nhưng bên trong thiên quân vạn mã, cao thủ chỉ là một con kiến lớn hơn những con kiến khác mà thôi.
Nhưng ngay cả như vậy, Tang Hổ vẫn như cũ mở miệng nói:
-Vương, ta bảo hộ ngươi.
Dã Nhân Vương lập tức hô to:
-Vậy ngươi mau đứng lên, trước khi chết thay ta giết thêm vài người khác.
-Hắc hắc.
. . .
-Như thế nào?
Trịnh bá gia nhìn về phía Kiếm Thánh.
-Vẫn so với lúc trước dưới chân Tuyết Hải Quan?
Kiếm Thánh hỏi ngược lại.
-Đúng vậy.
-Nị, không muốn so.
-Vậy cũng thật không phối hợp.
Trịnh bá gia lắc đầu, thở dài, nói:
-Thật lâu trước kia, kỳ thật ta cho rằng, kỵ binh xung phong nên đâm đầu thẳng vào quân đội đối phương.
Đây là ấn tượng đời trước bởi xem quá nhiều tác phẩm điện ảnh.
-Sao đó ta mới biết được, kỵ binh không nên dùng như vậy, ta từng đi cùng Trấn Bắc quân nam hạ Càn Quốc, người Càn kỳ thật cũng am hiểu quân trận. Lúc ấy, Trấn Bắc quân phần ngoài tập kích quấy rối, áp súc, đe doạ, một chút, đi từng bước một, làm người Càn xuất hiện xu thế đổ vỡ, sau đó đâm một đao thật mạnh phá tan bọn họ!
Trịnh bá gia nói đến đây, tổng kết một câu:
-Bộ binh trước mặt kỵ binh, vốn như sơn dương đợi làm thịt. Trên cơ bản sẽ không trực tiếp đâm, ngươi biết tại sao không?
Kiếm Thánh lắc đầu.
-Bởi kỵ binh rất quý, bởi không có lời, nhưng, cái này chỉ là vấn đề phí tổn, trên thực tế trực tiếp đâm đầu, trực tiếp phá, hiệu quả sẽ phi thường tốt! Ví dụ như hiện tại, hiệu quả sẽ rất tốt. Ba ngàn kỵ binh dã nhân này trên cơ bản sẽ mười không còn một, nhưng trận này lại đơn giản hơn nhiều rồi!
Nói xong, Trịnh bá gia bắt đầu xách động Tì Hưu dưới háng đi về phía trước.
Kiếm Thánh hiếu kỳ nói:
-Nếu trận này sắp xong rồi, ngươi còn muốn tiến lên?
-Nếu tình hình không tốt, lâm vào ác chiến, ta phải tiến lên ủng hộ sĩ khí.
-Nhưng hiện tại, ta nhìn ra cục diện đã rất tốt rồi. Ta đây càng muốn đi lên chơi.
Kiếm Thánh bừng tỉnh, nói:
-Cũng đúng.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia bắt đầu đi về phía trước.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .