Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1204: CÔNG THÀNH

Mà lúc này, Kim Thuật Khả suất lĩnh nhóm kỵ binh thứ hai xung phong về phía trước, tiếp tục đâm sâu vào vết cắt dã nhân đã tạo ra.

Lúc trước chỉ là bấm móng tay xé mở miệng vết thương, hiện tại càng giống như một thanh dao găm hung hăng đâm vào sâu!

Quân trận người Sở hoàn toàn bị quấy rầy, nhóm binh sĩ người Sở bắt đầu lâm vào tình huống chiến đấu đơn lẻ, bọn họ muốn kết trận cũng không thể nào làm được.

Bọn họ đã không cách nào ngăn cản người Yến tiếp tục tiến vào quân trại, chỉ có thể theo bản năng chém giết kỵ binh người Yến trước mắt, hoặc phía sau bị người Yến phóng ngựa tới đây chém chết.

Vương kỳ Trịnh bá gia tiến vào phía trước Ương Sơn trại.

Nhóm kỵ binh thứ ba dưới Lương Trình suất lĩnh ũng nhảy vào bên trong Ương Sơn trại, nhưng Lương Trình lại chưa tiếp tục chỉ huy binh mã hướng vào trong, bởi nơi đó đã có lượng lớn kỵ binh rồi, tiếp tục đi vào chỉ thêm dầu vào củi lửa, không có ý nghĩa.

Cho nên, Lương Trình quyết đoán hạ lệnh binh chia làm hai đường.

Phân biệt nhằm phía cánh quân trận người Sở, sau khi gọt bỏ cánh người Sở, lại tiến hành vu hồi bao trọn gói.

Mà binh sĩ Tuyết Hải Quan vốn sung túc kinh nghiệm chiến trận, sau khi tách ra thành hai cánh.

Nếu phát hiện chỗ trống, bọn họ đi vào xung phong liều chết, nếu không phát hiện chỗ trống hoặc phát hiện đồng chí bị ngăn lại, sẽ bắn tên.

Danh hào Đằng binh giáp kỳ thật vẫn rất vang dội, đó là bởi bọn họ tại trong thủy trại Trường Khê quận đối mặt với hài tặc hung thần sát ác, càng thể nhanh nhẹn linh hoạt hành quân truy kích, cho nên mọi việc đều thuận lợi.

Nhưng khi đối mặt với kỵ binh Tuyết Hải Quan có trang bị giáp trụ hoàn mỹ, chênh lệch trang bị đã lập tức lộ ra.

Trang bị hai tặc. . . Kỳ thật, hài tặc từ lúc nào có đủ tiền trang bị đồ tốt?

Mà giáp trụ trên người binh sĩ Tuyết Hải Quan đều là của cải của Trịnh bá gia và nhóm Ma Vương dưới trướng tích góp lại đổ hết vào phường đúc rèn ra.

Nếu đằng giáp này mà dùng tốt, lúc trước toàn dân quân Tuyết Hải Quan sẽ làm nhiều đằng giáp, bớt nhiều tiền bớt việc!

Cho nên, sự thật chứng minh đạo lý tiền nào của nấy luôn đúng ở bất kỳ đâu.

Quân trận bị phá, khi cận chiến phát hiện giáp trụ đối phưng rõ ràng có lực phòng ngự tốt hơn, hơn nữa vô luận đối phương trên chiến mã hay xuống ngựa bộ chiến, năng lực chém giết đều hơn chứ không kém bọn hắn.

Lại đưa mắt liếc nhìn, phảng phất bốn phía đều là người Yến cưỡi ngựa chạy như bay.

Rốt cuộc nhánh Bạch Bồ binh này. . . Nát rồi!

Trên thực tế, bọn họ có thể chống đỡ đến bây giờ mới tan đã không dễ dàng, thậm chí cực kỳ ưu tú.

Đặt vào tình huống lúc trước khi nam hạ công Càn Quốc, khi quân trận người Càn đối mặt với vòng thứ nhất va chạm đại khái đã triệt để mất hết dũng khí, mà nhánh Bạch Bồ binh này vẫn còn kiên trì ác chiến hồi lâu.

Từ kinh hoảng, nhưng cắn răng kiên trì, lại không nhìn thấy hi vọng, ngay sau đó, tuyệt vọng, chết lặng, cuối cùng. . . Băng tàn.

Bắt đầu có binh sĩ bắt đầu ném binh khí xuống đầu hàng, bọn họ không phải không muốn chạy trốn, nhưng bây giờ bọn họ đang ở trong quân trại, cho nên bọn họ đều không thể chạy trốn.

Lúc này đây, Yến quân vẫn chưa dừng lại, thấy binh sĩ Sở quân ném binh khí xuống quỳ trên mặt đất không hề một đao chém giết, mà vòng qua tìm kiếm đối thủ dựa vào nơi hiểm yếu chống lại.

Mà một màn này càng khiến cho nhiều người Sở từ bỏ tiếp tục chống cự, lựa chọn đầu hàng.

Dưới tòa nhà hình tháp kia, mấy kỵ binh người Yến dùng móc khóa dính cửa lại, sau đó dùng ngựa kéo phá.

Trước khi tòa nhà hình tháp kia đổ, Muộn Minh Nghĩa đã nhảy xuống một bước trước.

Hắn muốn huy đao đi lên giết địch, hắn không muốn đầu hàng, cũng không muốn chạy trốn, rốt cuộc là người được Bạch gia ủy thác trọng trách, đã đến lúc này rồi, hắn vẫn muốn giữ cốt khí.

Chiến cuộc đã kết thúc rồi, hắn làm thống lĩnh kỳ thật đã vô lực xoay chuyển trời đất.

Thậm chí hắn còn lười nhác đi nhìn bốn phía xem có quân đội bạn đến chưa, mà nghĩ muốn trước khi chết, giết thêm mấy Yến cẩu.

Nhưng mà, tâm nguyện này của hắn lại không được người Yến thỏa mãn, có lẽ hắn chính là đại quan người Sở, cho nên kỵ binh bốn phía trực tiếp ném dây thừng ra bắt hắn lại.

Muộn Minh Nghĩa vận chuyển khí huyết, tránh thoát dây thừng, lại bị hai mũi tên bắn trúng.

Một mũi tên bắn trúng đầu gối, một mũi tên khá bắn trúng cánh tay phải của hắn, đúng tay nắm đao.

Ngay sau đó, một vòng dây thừng bay tới, trói hắn lại.

-A!

Muộn Minh Nghĩa phát ra giận dữ, tay trái bắt lấy dây thừng, đột nhiên kéo đối phương tới.

Tên kỵ sĩ kia bị túm ngã xuống ngựa, nhưng không đợi Muộn Minh Nghĩa kéo đối phương đến trước mặt, một dây thừng khác đã chụp lấy cổ hắn, kỵ binh xách động chiến mã lao tới, kéo Muộn Minh Nghĩa lê dài trên mặt đất.

Ngay sau đó, hai kỵ sĩ lao tới, đè hắn lại.

Trong đó có một người cầm khóa câu đâm vào xương tỳ bà, đây là sản phẩm trí tuệ của Tam Nhi, chuyên môn dùng để bắt giữ mục tiêu có võ công.

Muộn Minh Nghĩa bị khóa lại, bị chế phục thật sự nghẹn khuất.

Mà lúc này màn chém giết bên trong Ương Sơn trại đã kết thúc.

Trịnh bá gia cưỡi ngựa, bên trái A Minh bên phải Kiếm Thánh phía sau cầm cờ khoan thai đi tới.

Nguyên bản vị trí trước cửa Ương Sơn trại có thể nói thi thể khắp nơi, chồng chất thành vài tầng.

Xác chiến mã và thi thể binh sĩ hai bên, còn có không ít người bị thương, nằm trên mặt đất, phát ra từng tiếng kêu rên.

-Giữ người sống?

Kiếm Thánh hỏi.

-Trước mắt là thời điểm hết sức cần người.

Trịnh bá gia nói thêm:

-Ngày sau khi công thành, có thể để bọn họ mặc giáp trụ người Sở cầm cờ xí người Sở công thành, càng có thể làm tan rã quân tâm người Sở.

-Dơ bẩn.

Kiếm Thánh bình luận.

-Ý ngài là, hiện tại ta nên hạ lệnh giết chết toàn bộ là nhân từ?

Kiếm Thánh không trả lời.

Bởi hắn biết hắn không đấu mồm lại được vị này.

Phiền Lực một thân giáp sắt đi lên phía trước, thoạt nhìn có chút tịch mịch.

Trước đây khi công thành rút trại, hắn thường thường là chủ lực tiên phong, nhưng lần này kỵ binh dã nhân phát huy quá tốt, để Phiền Lực không có đất dụng võ.

Trời thì nóng, mặc giáp trụ cồng kềnh lâu như vậy, không duyên không cớ buồn.

-Đốt khói báo động.

Trịnh bá gia hạ lệnh với một tên thân vệ.

-Vâng!

Khói báo động có thể điều chế màu sắc, chỉ cần chọn nguyên liệu là được, riêng cái này Trịnh bá gia cũng mang theo.

Rất nhanh, ba ngọn khói màu đỏ bốc lên.

Đây là thông báo cho các nơi biết, chiến sự bên này đã kết thúc.

Trịnh bá gia ngồi trên Tỳ Hưu, duỗi cái eo lười, ánh mắt hơi ngưng lại.

Thương vong so với trong dự đoán ít hơn rất nhiều.

Nhưng nếu tình thương vong của dã nhân vào trong đó, đánh giá lần này thương vong không nhỏ, không dưới năm ngàn người.

Thương vong này bao gồm rất nhiều người bị trọng thương, hoặc tính phục hồi như cũ cũng khó có thể ngồi trở lại chiến mã, chỉ có thể xuất ngũ.

Nếu không có nhóm dã nhân tiên phong kia, lần này một vạn sáu chiến binh Tuyết Hải Quan lần này mang đến, sẽ phải thiệt hại mất một phần ba, hơn nữa đây chính là Man binh có sức chiến đấu mạnh nhất và trung thành nhất.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!