Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1206: KHÔNG ĐỔI ĐƯỢC SỰ THẬT

Sau này hắn trở thành người nói chuyện trên cánh đồng tuyết, hắn lại đem Tang Hổ an bài vào vị trí Đại hiến tế tiếp dẫn giả của cánh đồng tuyết.

Hắn đem dã nhân trong bùn lầy chỉnh hợp lại, lần lượt đánh bại quân đội Tư Đồ gia, đánh hạ Tuyết Hải Quan, thậm chí đánh bại Yến quân trên Vọng Giang.

Cánh đồng tuyết có Dã Nhân Vương là thứ gì, cánh đồng tuyết không có Dã Nhân Vương là thứ gì?

Huynh đệ Tư Đồ Nghị thật sự là đồ ngốc sao, tại sao bọn họ chắc chắn cho rằng Dã Nhân Vương sẽ trở thành cẩu dưới chân bọn hắn?

Bởi tư duy mấy trăm năm cố định kia để bọn họ không cho rằng dã nhân có thể đứng lên, thậm chí có thể uy hiếp họ.

Nhưng hắn vẫn bại, thua trước mặt Tĩnh Nam Hầu.

Nhưng nói thật, nếu không phải Trịnh bá gia thành công đánh lén Tuyết Hải Quan, ngăn chặn đường lui dã nhân, Dã Nhân Vương không cần thiết quyết chiến, hắn đại khái có thể thong dong chu toàn với Tĩnh Nam Hầu.

Theo tính cách và tư duy của hắn, đại khái cuối cùng vẫn sẽ thoát lui, Khuất Thiên Nam tại Ngọc Bàn thành đại khái vẫn sẽ bị bán đi.

Sau đó hắn sẽ trở lại cánh đồng tuyết, tiếp tục chỉnh hợp những bộ tộc dã nhân khác chưa thần phục, một bên tiêu hóa chiến lợi phẩm, một bên thành lập một cơ quan tối cao của Dã Nhân Vương trên cánh đồng tuyết.

Đến lúc đó, dã nhân trên cánh đồng tuyết dưới hắn dẫn dắt có thể từng bước từng bước lột xác thành một Man tộc hoang mạc mới.

Ngươi thử nghĩ lại xem, Tuyết Hải Quan chỉ có hai vạn binh mã có dám kêu “Kê cao gối ngủ” không?

Không có mười vạn quân trú đóng, có thể kiên định bảo vệ tòa đại môn thông hướng bắc cánh đồng tuyết này?

Khi nói đến đây, người mù cười nói:

Các ngươi nói xem, Dã Nhân Vương này có giống một con gián từ tầng dưới chót giao tranh lên không?

Không có tiền không gia thế, từng bước một dựa vào bản thân nỗ lực, giao tranh, thật vất vả đi lên, sắp thành công, kết quả, đụng phải. . .

Lúc này, Phiền Lực một bên tiếp lời nói:

-Ma Vương!

. . .

Trịnh bá gia đi đến trước mặt Dã Nhân Vương, nhìn thi thể Tang Hổ.

Cẩu Mạc Ly đình chỉ ngâm nga, ngẩng đầu, nhìn Trịnh bá gia, sau đó vẻ tiêu điều trên mắt biến mất, thay vào đó chính là nịnh nọt và nhiệt tình.

Hắn quỳ sát về phía Trịnh bá gia, hô:

-Bá gia, cẩu tử ta không phụ kỳ vọng của ngài, cẩu tử ta giúp ngài đánh hạ Ương Sơn trại, cẩu tử ta, vẫn hữu dụng, đúng không?

Nói xong, hắn mang theo ánh mắt hồn nhiên nhìn Trịnh bá gia.

Trịnh bá gia kéo một thi thể người Sở, ngồi lên, nhìn Dã Nhân Vương, duỗi tay chỉ thi thể Tang Hổ, nói:

-Đã chết?

-Có thể chết trận vì Bá gia, đã là phúc phận tám đời nhà hắn, là phúc khí của hắn, ha ha!

Đây là công phu dẻo mồm của Dã Nhân Vương.

Nhưng khi Trịnh bá gia đối mặt với Dã Nhân Vương, hắn vẫn luôn có ưu thế mang tính áp đảo.

Nếu có nhiều Tang Hổ, Trịnh bá gia không xong rồi.

Dã Nhân Vương nghe vậy, duỗi tay vỗ vỗ bụng thi thể Tang Hổ, nói:

-Bá gia, ngài sớm nói là được, ta sớm cho hắn ăn ít thuốc độc, chết sạch sẽ! Cẩu tử biết Bá gia ngài sợ nhất là người phiền toái, cẩu tử ta sẽ tận lực giúp ngài giải quyết những phiền toái này.

-Mệt sao?

Trịnh bá gia hỏi.

-Đánh thắng rồi cớ sao lại mệt! Trận này, chúng ta thắng nhanh chóng, dứt khoát, nhanh nhẹn, xinh xinh đẹp đẹp. Đợi đến khi áp giải đám tù binh kia về, trăm vạn đại quân đáp đài trận này, Bá gia ngài có thể nói không chê vào đâu được!

-Ta hỏi ngươi, mệt sao?

-Bá gia, không mệt, thật sự không mệt.

-Nhưng ta thấy bộ dáng hiện tại này của ngươi, cảm thấy rất mệt.

-Bá gia. . .

Trịnh bá gia nói:

-Ngươi biết không, mỗi lần ngươi ở trước mặt ta, tự xưng cẩu tử, nô bộc, chà đạp bản thân, trong lòng ta lại cảm thấy không thoải mái.

-Để Bá gia ngài nhìn thấy bộ dáng trước kia của ngài sao?

Dã Nhân Vương cẩn thận hỏi.

Trịnh bá gia lắc đầu nói:

-Kỳ thật trước kia ta cũng nịnh nọt, sớm nhất khi đối mặt với quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ kia, ta cũng sẽ nói hay nói tốt, khi gặp Lục hoàng tử Đại Yến, ta cũng sẽ nịnh nọt, khi gặp được Hứa Văn Tổ Hổ Đầu thành kia, ta cũng sẽ nói tốt, khi gặp được Tĩnh Nam Hầu, ta cũng sẽ nói lời hay tiếng ngọt.

Trịnh bá gia dừng một chút, hơi trầm ngâm nói tiếp:

-Khi ngươi gặp người có thân phận và địa vị cao hơn ta, ta sẽ phụ họa cho bọn họ, nói chung giúp bọn họ cảm thấy thoải mái, cảm thấy vui vẻ. Bởi luôn có thứ phía trên khiến ngươi phải cúi đầu, bởi người đó có thể quyết định cuộc sống của ngươi, thậm chí có thể quyết định sinh tử của ngươi. Cúi đầu là hành động bình thường, không tính là chuyện kỳ quái gì.

-Vậy, Bá gia ngài vừa mới. . .

-Sách, nhưng ta, chưa bao giờ làm giống như ngươi, cúi đầu là cúi đầu, nhưng cúi đến mức ấn đầu đâm xuống đất như ngươi, ta thật sự không làm được, cũng không muốn làm.

Nói xong, Trịnh bá gia duỗi tay lấy một quả quýt trong túi ra.

Đây là quả quýt trước khi xuất phát người mù đưa cho hắn, Trịnh bá gia vẫn chưa ăn, hiện tại nó đã hơi héo.

Trịnh bá gia lột quả quýt, nói:

-Nịnh bọn họ cao hứng để cuộc sống của ngươi tốt hơn một chút, nhưng nói câu thật lòng, trong lòng ta vẫn có một ranh giới, một khi qua ranh giới này, ta sẽ. . .

-Bá gia ngài sẽ như thế nào?

-Ta sẽ bật! Nếu thật sự không làm gì được, ta sẽ mang theo mấy tên thủ hạ, tìm một chỗ yên lặng, mở khách điếm, sống một cuộc sống mới.

Dã Nhân Vương há miệng thở dốc, sau đó cười cười.

Trịnh bá gia chú ý biểu tình của Cẩu Mạc Ly, nói:

-Ngươi muốn nói cái gì?

-Cẩu tử muốn nói, Bá gia, ngài hẳn chưa bao giờ trải qua cuộc sống thiếu một ngụm sữa đặc sẽ chết đói trong gió lạnh đi?

Trịnh bá gia trầm mặc.

Đời trước tuy mẹ hắn mất sớm, cha hắn thì chuyên làm lái xe, cuộc sống không được viên mãn lắm, trên phương diện ăn uống không được tinh xảo, nhưng thật sự chưa bao giờ trải qua loại cuộc sống khốn đốn kia.

Tính đến thời điểm cha hắn uống nhiều rượu mắc bệnh chết qua đời, cũng để lại số tiền đủ để hắn học hết đại học.

Điều không thoải mái duy nhất chính là, đại khái khi lớp họp phụ huynh, nhưng cái này thật sự không tính là cái gì.

Đễn nỗi đời này, khi vừa mới tỉnh đã có bảy vị Ma Vương vờn quanh.

Khả năng ban đầu bọn họ coi khinh hắn, mang theo vẻ cao ngạo, nhưng trên phương diện mặt mũi, lại không có trở ngại gì, đã mua một sản nghiệp ửu lầu, bên người còn có nha hoàn hầu hạ.

Làm người hai đời, kỳ thật hắn vẫn chưa từng trải qua cái gì. . . Làm người gian khổ.

Những lời này của Cẩu Mạc Ly có ý là, Bá gia, ngài chưa bao giờ trải qua cuộc sống bị đạp xuống vũng bùn ra sức ngẩng đầu, chỉ để hít thở một chút không khí.

Cho nên. . . Mới có loại ý tưởng này.

Trịnh bá gia dùng mu bàn tay chống cái trán, nhẹ nhàng gõ gõ, nói:

-Đúng vậy, ngươi nói đúng, ta xác thực có chút “Đứng nói chuyện, không thấy eo đau”.

-Thuộc hạ. . . Đáng chết.

-A, ngươi cứ nói chuyện bình thường như vậy kỳ thật khá tốt, ngươi cúi đầu khom lưng, vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh. . . Đem đầu nhét cứt ngựa trước mặt ta, đều khong thể thay đổi sự thật, ngươi là Dã Nhân Vương.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!