Trịnh bá gia nói tiếp:
-Khả năng đây là thói quen của ngươi, nhưng ta, thật sự không thích thói quen này của ngươi. Người có bản lĩnh, vẫn nên có chút cách điệu, ta vẫn luôn cho rằng như vậy.
Cẩu Mạc Ly có chút kích động gật gật đầu.
Hắn hiểu rõ, khi một người muốn ở chung với ngươi, mới có thể yêu cầu ngươi thay đổi một ít chỗ trên người ngươi làm hắn không thoải mái.
Nếu không, nếu tính toán tiếp tục ném ngươi vào lồng sắt làm ngơ, căn bản không cần để ý những chi tiết này.
-Ta biết ngươi không thích, cũng biết ngươi biến sắc, nhưng ta thật sự không thích kiểu kia.
Dã Nhân Vương quỳ sát xuống, nói:
-Bá gia, thuộc hạ chỉ. . . Chỉ là không hy vọng bọn họ. . . Không hy vọng bọn họ bị chết không giá trị. . . Cho nên mới. . .
Người đã chết rồi.
Để bọn họ chết một cách có giá trị nhất, có như vậy mới không cô phụ bọn họ chết trận.
Lúc này nói lời này, lộ cảm xúc và biểu lộ bất mãn mới là hành vi ngu xuẩn nhất.
Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ cờ xí bọc thi thể Tang Hổ kia, nói:
-Mặt cờ này làm quân kỳ đệ nhất trấn đi, Bổn Bá cho ngươi biên chế hai doanh.
Một doanh có năm tiêu, mỗi tiêu có ba trăm người, tổng cộng ba ngàn ngươi.
Dựa theo truyền thống của Tuyết Hải Quan, phàm người đi lính, vô luận Yến, Tấn, Man tộc đều đối xử bình đẳng.
-Tạ Bá gia lần nữa cho thuộc hạ cơ hội.
Trịnh bá gia duỗi tay, vỗ vỗ bả vai Dã Nhân Vương.
Dã Nhân Vương biết, đây là hành động lưu hành nhất tại Tuyết Hải Quan.
-Tuy nói ngươi xem như đã qua cửa ải của ta, thời gian chiến tranh công thành kế tiếp tự nhiên dã nhân cần chết thêm nhiều người khác. . . Chết đến khi trên dưới Tuyết Hải Quan, quân dân không lời nào để nói mới thôi. . . Ngươi, hiểu không?
Chỉ có dùng tử vong cống hiến đầy đủ, mới có thể loại trừ cảm xúc đối nghịch và phản cảm của quân dân Tuyết Hải Quan đối với trấn dã nhân binh này.
Đây là tạo nghiệt trước đây của dã nhân, hiện tại vẫn còn.
Lúc trước lời Trịnh bá gia nói với Kiếm Thánh, ý kỳ thật ở chỗ này.
Để tiếp nhận một trấn dã nhân binh này, tự nhiên cần trả đủ máu!
-Bá gia yên tâm, điểm này, thuộc hạ hiểu rồi, có những lời này của Bá gia, gần ba vạn tù binh dã nhân kia, thuộc hạ, có nắm chắc kích thích bọn họ chiến đầu quên mình.
-Ta yên tâm.
-Tạ Bá gia.
-Cố gắng làm việc, cơ hội đã cho ngươi rồi!
-Thuộc hạ, tất nhiên không phụ Bá gia kỳ vọng!
-Ân.
Lúc này, Phiền Lực dẫn theo Muộn Minh Nghĩa đã đi tới, đem Muộn Minh Nghĩa đặt trước người Trịnh bá gia.
Hai cái móc kia vẫn còn chưa gỡ xuống, cả người bị trói thành cái bánh trưng.
Trịnh bá gia nhìn hắn một cái, cười nói:
-Trước kia vẫn chưa từng đánh loại trận này đi.
Muộn Minh Nghĩa nghiêng về một phía hít khí lạnh một bên trả lời nói:
-Chưa. . . Từng.
Trước kia, đối thủ chủ yếu của Đằng binh giáp vốn là hải tặc bên cạnh đại trạch, đã rất nhiều năm rồi chưa từng đấu với quân chính quy, hơn nữa còn là quân chính quy lấy kỵ binh làm chủ.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Nhìn ra rồi thì tốt, lỗi của ngươi có thể viết ra sách, cảnh cáo hậu nhân.
-Ha ha. . . A. . .
Muộn Minh Nghĩa cười hai tiếng, nói:
-Người thắng làm vua, người thua làm giặc, bại bởi phò mã gia, ngược lại không tính bôi nhọ bản thân ta, xin phò mã gia cho ta một cái thống khoái.
-Ngược lại cũng được. Ngươi tên là gì, binh mã này nhà ai, hẳn không phải Cấm quân Hoàng tộc đi?
-Bẩm phò mã gia, ta gọi là Muộn Minh Nghĩa, là người Bạch gia, đây là Đằng binh giáp Trường Khê quận.
-Người nhà họ Bạch, họ Muộn?
-Phò mã gia ngài không phải cũng không mang họ Hùng sao?
Trịnh bá gia cười nói:
-Nga, ta đã hiểu, ngươi ở rể?
Muộn Minh Nghĩa do dự một chút, vẫn gật gật đầu, nói:
-Phải.
-Có thể lây thân phận con rể xuất chiến, xem ra Bạch gia rất coi trọng ngươi, có điều ngươi nói sai rồi, ta vốn cưới công chúa về nhà, tự nhiên không giống ngươi.
-Nếu phò mã gia nguyện ý quy phụ Đại Sở ta, Vương thượng tất nhiên sẽ cực kỳ hoan nghênh, vị trí Niên Nghiêu đại khái sẽ giao cho phò mã gia ngài.
-A?
Trịnh bá gia nở nụ cười, duỗi tay chỉ chỉ phía nam, nói:
-Ai da, ai da, lời này quá sai rồi, hiện tại thắng hay ngươi thắng đây?
-Phò mã gia, cầu ngài ban cho ta thống khoái.
-Không vội, không vội, kỳ thật, Muộn Minh Nghĩa, ngươi vốn có hi vọng thắng.
-Ta, thua, tâm phục khẩu phục, phương pháp dụng binh của phò mã gia đúng là trên ta rất nhiều.
Trịnh bá gia cười nói:
-Còn nhớ rõ trong quân trại ngươi còn có hai đầu thạch cơ.
-Ngày hôm trước bắn thử, thứ đồ kia thật vô dung, trước đó mấy hôm đã bắn chết một tên vô danh tiểu tốt, cũng bởi tên kia thật sự ăn ở kém, trời xa như vậy hơn nữa trời còn mưa, vẫn có thể bị bắn chết. Đời này ta chưa bao giờ gặp qua người xúi quẩy như vậy.
Trịnh bá gia trầm mặc.
Hắn không tức giận, chậm rãi nói:
-Con ngựa bị đập chết kia, lúc ấy ta đang cưỡi.
“. . .” Muộn Minh Nghĩa.
Sau khi kinh ngạc trong chốt lát, Muộn Minh Nghĩa bỗng nhiên nở nụ cười.
Cười, có nước mắt.
-Ha hả a, ha hả a, ha ha ha ha. . .
Trịnh bá gia nhìn thấy phía sau, thấy giáp sĩ bên mình đang áp giải người Sở đi ra ngoài, nhắc nhở Phiền Lực nói:
-Được rồi, A Lực, đưa hắn lên đường đi, ta có thể dọn dẹp, chuẩn bị trở về, đỡ phải trì hoãn thời gian lâu, không tốt.
Muộn Minh Nghĩa người này có thể giữ lại trước.
Thứ nhất hắn biết rất nhiều thông tin trong triều đình.
Thứ hai bắt sống tướng địch trở về, càng tiện lợi khoe khoang chiến quả.
-Được rồi, chủ thượng.
Phốc!
Phiền Lực xoay rìu, “Lộp bộp” một tiếng.
Đầu Muộn Minh Nghĩa rời khỏi thân hình, dứng trên mặt đất.
Trịnh bá gia đang chuẩn bị đứng dậy, nhìn thấy một màn này, ngây ngẩn cả người.
Hắn nhìn về phía Phiền Lực, nói:
-Ngươi đang làm cái gì?
Phiền Lực hơi mờ mịt gãi đầu, nói:
-Tiễn hắn lên đường!
“. . .” Trịnh Phàm.
. . .
Hai binh mã đại doanh đông tây Trấn Nam quan đã được xuất động.
Đầu tiên xuất động chính là hai kỵ binh đại doanh, có tầm một vạn, tuy Yến quân đang đứng ngoài, nhưng hai nhánh kỵ binh này không lựa chọn tiến đánh, mà phối hợp với bộ binh Sở quân tác chiến, bắt đầu chậm rãi đẩy mạnh lên.
Kỳ thật cách dùng kỵ binh đối với bất luận tướng lãnh có kinh nghiệm nào đều không xem như bí mật.
Đặc điểm chủ yếu này ở chỗ tính cơ động của kỵ binh vượt trội xa so với bộ binh.
Đại bộ phận thời gian, chỉ cần mở ra chiến trường, ngoại trừ trường hợp đặc biệt trọng giáp kỵ binh, kỵ binh đại khái sẽ ngoại phóng, hoặc che đậy chiến trường hoặc áp dụng chiến thuật vu hồi, nói chung sẽ rất tự do.
Mà hai nhánh kỵ binh Sở quân bên này, lại như bị trói buộc nơi đó, bị khóa bằng xiềng xích, căn bản không tự do.
Bởi chủ tướng và chủ soái của bọn họ cũng không dám để bọn họ tự do.
Dựa theo lẽ thường, ăn luôn một nhánh quân địch thâm nhập vào, hẳn trước tiên phải áp súc không gian, chặn đường lùi đối phương, cuối cùng để bọn họ không thể không quyết chiến với ngươi.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .