Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1208: TIN TƯỞNG

Áp súc không gian là chuyện kỵ binh nên làm, nhưng Niên Nghiêu không dám để kỵ binh người Sở cực kỳ quý giá đi làm chuyện này.

Đổi làm tướng lãnh Yến Quốc khác, có lẽ khả năng sẽ làm như vậy, nhưng ai bảo chủ soái đối điện lại là Điền Vô Kính cơ chứ!

Niên Nghiêu rõ ràng, hắn dám phái ra, Điền Vô Kính dám ăn hết.

Kỵ binh người Sở vốn không nhiều lắm, trong thời gian chiến tranh này càng cần thời gian để bọn hắn tiến hành phối hợp tác chiến với nhau, nếu cứ ngu ngốc lao ra dã chiến với người Yến, Niên Nghiêu thật sự đầu óc bị nhiễm nước.

Nhưng mà, Yến quân đã tới đây, nếu ngươi không làm cái gì, cũng không thích hợp.

Bản thân hắn sùng bái vị Tĩnh Nam Vương người Yến kia là một chuyện, nhưng thật sự bị dọa đến cuộn tròn, không dám làm động tác gì, vậy sẽ đả kích không nhỏ đối với sĩ khí quân sĩ.

Người Yến có thể tự biên tự diễn cái gì Thiết kỵ Đại Yến vô địch dã chiến, thậm chí Tuyết Hải Quan bên kia từng truyền ra câu “Thiết kỵ bất mãn vạn, mãn vạn không thể địch”.

Nhưng ngươi làm đối thủ, tuyệt đối không thể nghĩ vậy.

Nếu ngươi nghĩ vậy, vậy trong tiềm thức binh sĩ phía dưới cũng nghĩ vậy.

Phòng ngự chiến là phòng ngự chiến không giả, nhưng phòng ngự, là vì tiêu hao khí huyết đối thủ, tùy thời mà động!

Nếu thật sự biến thành loại cặn bã như người Càn kia, vậy còn chơi cái rắm?

Cho nên, Niên Nghiêu đại tướng quân cần thiết phải xuất binh.

Nhưng binh đã ra, đến sau khi xuất binh làm thế nào, ân. . . Có rất nhiều chỗ cần phải suy nghĩ.

Binh mã hai đại trại tiến lên, nói là xuất kích không bằng nói là tiễn khách.

Kỵ binh giữa trận làm phối hợp tác chiến, vững vàng áp phía trước.

Mà cửa bắc Trấn Nam quan, từ đầu đến cuối vẫn không hề mở ra.

Vương kỳ Tĩnh Nam Vương vẫn đứng nơi đó như cũ, trong lúc nhất thời lại có ý vị “Chủ khách thay đổi”.

Niên đại tướng quân đứng trên thành lâu, trong mắt, tràn đầy tơ máu.

Tơ máu, không phải bởi khẩn trương, mà hai ngày không ngủ, tự nhiên có chút dày vò, nhưng hiện tại đầu óc hắn vẫn thanh tỉnh như cũ.

Bố cục và mưu tính của người Yến, hắn đã nhìn ra.

Hắn vốn bố trí một cái túi tiền, kết quả Tĩnh Nam Vương ném vào một cái đinh.

Cái gọi là đánh cờ trên chiến trường, kỳ thật đôi khi xấp xỉ du hiệp giang hồ luận võ, đơn giản là gặp chiêu phá chiêu, nhân tiện bắt lấy cơ hội, đánh bại đối phương.

Niên Nghiêu biết Điền Vô Kính suất quân tới nơi này muốn làm cái gì, đối phương rõ ràng không phải thật sự tới công thành, Trấn Nam quan thành cao uy nghiêm, há có thể dựa vào vó ngựa đi lên?

Nhưng lúc này kỳ thật càng nguy hiểm hơn, bởi ngươi cho rằng người ta không phải thật sự tới công thành chỉ tới áp trận, nhưng cẩn thận, bởi rất có thể ngươi sẽ tạo điều kiện cho người ta từ diễn thành thật.

Nhưng hiện tại binh mã các lộ trong các quân trại quân bảo vào lúc này đều bị Yến quân các lộ “Nhìn”, cho nên hắn chỉ có thể số lượng binh mã có hạn, muốn ứng đối cũng có chút bó tay bó chân.

Có điều, sau khi binh mã chậm rãi rời khỏi đây, từng đạo quân lệnh đã từ Niên đại tướng quân hạ lệnh, binh mã hậu doanh rất nhanh nhận được lệnh.

Mặt khác binh mã mặt bắc cũng sẽ trong thời gian nửa ngày hoàn thành một vòng điều chỉnh mới.

Đến lúc đó, binh mã người Yến phân tán bên ngoài, Sở quân hoàn toàn có thể hình thành ưu thế nguyên vẹn.

Ương Sơn trại kia có thể ăn xong nhánh Yến quân kia đi.

Thậm chí Điền Vô Kính dưới Trấn Nam quan, Niên Nghiêu cũng có can đảm tiến lên bao ra sủi cảo.

Mà bất đồng với hình ảnh Sở quân hai trại chậm rãi áp về phía trước, Yến quân bên này trừ bỏ một bộ phận thám báo, đại quân kỳ thật vẫn trong trạng thái nghỉ ngơi.

Đại quân vốn nhanh chóng lao đến, vốn tiêu hao mã lực, tự nhiên cần nắm chặt thời gian nuôi trữ và phục hồi.

Ngay cả đầu Tỳ Hưu của Điền Vô Kính kia cũng quỳ rạp trên mặt đất, để cái bụng ra phơi nắng.

Mà bản thân Điền Vô Kính thì ngồi một chỗ trên mặt đất.

Người Sở nơm nớp lo sợ và tỉ mỉ bố cục, vào lúc này xem ra, rất có một loại vứt mị nhãn cho người mù.

. . .

Cách Tây Sơn bảo về hướng nam hai mươi dặm, Cung Vọng đang chậm rãi kiềm chết một nhánh Sở quân.

Nhánh Sở quân kia khí thế vô song, giáp trụ chỉnh tề, vừa thấy đã biết đây không phải tư binh quý tộc người Sở, mà là Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở.

Bọn họ đi từ Tây Sơn bảo ra, đối mặt nhánh binh mã này, Cung Vọng không trực tiếp hạ lệnh tới đánh lén, bởi đối phương đã sớm làm ra chuẩn bị rồi.

Cung Vọng nhớ rõ, khi quân nghị Tĩnh Nam Vương từng nói qua, Ương Sơn trại chính là miếng mồi người Sở bày ra.

Cho nên nhánh Sở quân trước mắt này hẳn là cái kẹp, đợi con mồi vào bẫy để tiêu diệt.

Hai nhánh quân đội cứ như vậy, ngươi phía trước ta phía sau, thoạt nhìn an tường không có việc gì, nhưng thật ra cách xa đối đầu.

Nguyên nhân xuất hiện tình huống này cũng bởi các bộ quân khác đều nhìn chằm chằm và đề phòng cho nhau, không có biện pháp gây áp lực và tiến hành phối hợp tác chiến từ những mặt khác.

Cuối cùng người Sở hành quân, người Yến hộ tống, đều đang gia tốc cho nhau.

-Tướng quân, thám mã vừa mới báo, Đông Sơn bảo bên kia, cũng có Sở quân ra, nhánh binh mã của Công Tôn Chí kia cũng giống chúng ta đều chặn lại.

Phó tướng Lâm Hủ báo.

-Ân.

Cung Vọng gật gật đầu.

-Tướng quân, Ương Sơn trại bên kia, đã hơn một ngày rồi vẫn chưa có kết quả gì.

Lâm Hủ có chút lo lắng.

-Gấp cái gì, rốt cuộc là Bình Dã Bá, chẳng lẽ còn sẽ có cái gì ngoài ý muốn.

-Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

-Sẽ không có vạn nhất.

Cung Vọng tựa hồ rất có tin tưởng.

-Có một số người sinh ra đã được chú định đứng trên cao chịu người người kính ngưỡng, Tĩnh Nam Vương là loại người này, vị Bình Dã Bá kia, cũng là loại người này. Loại người này càng thử thách hắn, hắn càng phát huy chói sáng, tuyệt đối không có trường hợp kia.

-Tướng quân, trước kia ngài đâu nói chuyện như vậy.

-Trước khi khai chiến, Tĩnh Nam Vương đã đã đem bộ ta và bộ của Công Tôn Chí giao cho vị Bình Dã Bá kia quản lý rồi, dù sao cũng phải mong đợi tính huống tốt nhất chứ?

-Chỉ là, mạt tướng không cảm thấy tướng quân vui khi làm thủ hạ dưới chân người khác.

Hiện tại đại quân đang trên đường tiến lên, người bên cạnh Cung Vọng đều là thân vệ tuyệt đối tin cậy, cho nên khi nói chuyện sẽ không câu thúc nhiều.

-Không phải vậy, mà đại thế chính là thế, người Yến trên cao, người Tấn ta tự nhiên phải xuống, hiện tại Tam Tấn này chính là của người Yến, người Tấn ta muốn đứng đầu. . . Rất khó.

Ngay cả bổn tướng quân cũng phải nhờ di trạch của Tiên Hoàng mới có thể tiếp tục lấy thân phận người Tấn này đảm đương một phía.

Cho nên lần phạt Sở này cực kỳ mấu chốt.

Hiện tại người Tấn trước mặt người Yến thấp hơn một đầu, đây là chuyện không có biện pháp, nhưng chỉ cần phá Trấn Nam quan, quân tiên phong vào Sở Quốc, coi như không diệt được Sở Quốc, nhưng ít ra, dưới người Tấn ta vẫn có một dúm người Sở, người Tấn ta tự nhiên không phải hạng chót nhất.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!