Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1209: KHÔNG TIẾC MỌI GIÁ

- Tiếp theo tâm nguyện thật sự của người Yến kỳ thật không phải phạt Sở Quốc mà là công Càn Quốc, lần này phạt Sở đã huy động sức mạnh toàn quốc, kỳ thật bởi Sở Quốc không diệt, Tấn địa khó bình, phạt Sở cũng vì bảo vệ Tấn địa.

-Bảo vệ Tấn địa ta?

-Đúng vậy, chỉ có Tấn địa an ổn, người Yến mới có thể buông sự đề phòng với Tấn, bổn tướng quân không nói, dù sao đã ngồi đến vị trí này rồi, trong lòng cũng không có gì không biết đủ. Còn các ngươi và Lân Nhi, ngày sau mới có cơ hội xuất thủ.

Lân Nhi là con của Cung Vọng, hiện tại là một tướng tiên phong trong quân, lúc này đang lãnh binh mã tiến hành áp bách Sở quân bốn phía.

Dừng một chút, Cung Vọng tiếp tục nói:

-Còn nữa, đem bộ ta và bộ của Công Tôn Chí dưới trướng Bình Dã Bá, cái này hẳn có nguyên nhân sâu xa khác. Bổn tướng quân xem ra, đây không chỉ đơn thuần phối hợp tấn công, cũng không đơn giản cho mặt đông chúng ta có một người dẫn dắt đi đầu. Mà vì chiến hậu luận hình thức ban thưởng.

Cung Vọng nhìn Lâm Hủ giải thích tiếp:

-Trấn Nam quan vừa vỡ, nguyên bản đông Tấn bị chiến loạn thường xuyên sẽ một lần nữa lấy lại phồn hoa vốn có, nếu có thể một lần đánh tan Sở Quốc, ngược lại tốt, nếu không thể. . . Như vậy mảnh đất đông Tấn này, thứ nhất sẽ tiếp tục kiềm chế Sở Quốc, thứ hai còn phải cảnh giác dã nhân, còn thứ ba, sẽ làm nơi kinh sợ toàn bộ Tam Tấn này.

-Ý tướng quân là, Trấn Nam quan cũng có thể làm nơi đóng giữ của Bình Dã Bá?

-Có thể là hắn, nhưng Bình Dã Bá đã có Tuyết Hải Quan, lại phân trú Trấn Nam quan, theo bổn tướng nghĩ, sau này nhánh quân của Công Tôn Chí kia khả năng sẽ thích hợp đóng tại Trấn Nam quan.

Cung Vọng dừng một chút, nói tiếp:

-Còn quân ta khả năng sẽ đóng giữ tại Phụng Tân thành, ba nhánh quân đội này sẽ trấn thủ đông Tấn này. Mà trên ba bộ quân này hẳn sẽ mở một cái phủ, tính không so được với Trấn Bắc Hầu phủ và Tĩnh Nam Hầu phủ, nhưng cũng chỉ dưới hai cái này thôi.

Cung Vọng nói đến đây, mỉm cười:

-Đừng quên trên người Bình Dã Bá còn có chức Thành Quốc đại tướng quân. Đến lúc đó, Bình Dã Bá thật sự khống chế Tuyết Hải Quan, trên danh nghĩa lại khống chế bộ ta và Công Tôn Chí, chức Thành Quốc đại tướng quân này mới xem như hữu danh hữu thực.

-Triều đình đã sớm dự tính một bước này?

Lâm Hủ hơi kinh ngạc.

-Không rõ ràng lắm, không xác định, nhưng lúc trước người Yến đạp diệt Hách Liên gia Văn Nhân gia, trước từ Tấn Hoàng mở cửa Nam quan, từ từ Nam quan phản chiến, đủ thấy người Yến đã bỏ ra bao nhiêu công sức trên khối địa phương này.

Nhớ trước đây, chư quốc phương đông đều kêu người Yến là Yến man, nhưng kỳ thật đương kim Yến Hoàng lại so với bất luận Đế Vương nào khác càng hiểu được mưu lược trước rồi mới động.

Nếu thật sớm hạ quyết tâm giao mảnh đất này cho một người trấn thủ, xét về tình về lý về công lao, Bình Dã Bá tất nhiên là người thích hợp nhất.

Cho nên lần này trận chiến phá Ương Sơn trại này, trăm vạn đại quân đều đáp đài cho Bình Dã Bá biểu diễn.

Mục đích tự nhiên là phá chốt kia, Ương Sơn trại chính là vị trí tim gan bị nhổ, kỵ binh người Yến tự nhiên như đi vào chỗ không người, hoàn toàn có thể áp súc không gian hoạt động của người Sở, mà người Sở sẽ bởi mất nơi quan trọng này sẽ đối diện với tình huống đại quân ta nhổ răng.

Nhưng xét đến cùng, Tĩnh Nam Vương chọn Bình Dã Bá ôm trách nhiệm này, hẳn cũng có ý “Đổ lửa thêm dầu” vào công huân.

-Cứ như vậy, việc mở phủ sẽ thuận nước đẩy thuyền hơn.

-Phong. . . Hầu?

Từ sau khi Tấn địa về Yến Quốc, người Tấn tự nhiên bắt đầu quen thuộc với chế độ quan chế và huân chế của người Yến, cho nên Lâm Hủ tự nhiên Hầu tước ở Yến Quốc rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Mấy trăm năm trước, Đại Yến không phải họ Cơ không được xưng Vương, hiện tại trừ hoàng tử, Đại Yến có bốn Vương tước.

Nam bắc nhị hầu đạt được công huân lớn lao, phong Vương hẳn theo lý thường, trên thực tế nam bắc nhị hầu này đã sớm có quyền lực siêu phẩm rồi, phong Vương đơn giản là dệt hoa trên gấm thôi.

Hai Vương khác chính là Thành thân vương ở Dĩnh Đô, cái còn lại là Tấn Vương phủ, người trước là hậu duệ Trần Đạo Lạc, người sau dựa vào tổ tiên Ngu thị vốn có phần thể diện này.

Những huân quý khác đều lấy Bá tước làm đỉnh, cho nên mới có chuyện Bình Dã Bá còn trẻ tuổi đã được phong Bá mang đến sự oanh động cực lớn.

Mà nếu. . . Phong hầu!

Vậy thật sự mang ý nghĩa cắt đất phong hầu!

Cung Vọng liếc mắt vị phó tướng tâm phúc này, tức giận nói:

-Hắc, ngươi nói xem Tĩnh Nam Vương phí nhiều tâm tư đẩy, đề bạt Bình Dã Bá như vậy, hơn nữa còn giúp Bình Dã Bá đoạt công chúa, lập công đầu, không phải vì giúp hắn phong hầu, thì vì cái gì?

Bộ khác không dám nói, nhưng sau này chúng ta không phải đóng quân dưới Bình Dã Hầu, ít nhất vẫn dưới trướng hắn. Dưới trướng vị Bình Dã Bá kia, người Yến ngược lại ít, người Tấn và Man tộc ngược lại nhiều, mặc kệ thế nào, ngày sau có hắn chống, những binh sĩ người Tấn ta ít nhất có cái dựa vào.

Đương nhiên nếu lập Hầu phủ tại đông Tấn, không đề cập tới ta nhờ Bình Dã Bá bung dù, kỳ thật Bình Dã Bá cũng cần chúng ta chống đỡ hắn, đây là quan hệ đôi bên có lợi.

-Nếu thật đổi thành Lý Phú Thắng hay tướng lãnh người Yến khác đi lên, cuộc sống của binh sĩ xuất thân người Tấn ta, tất nhiên sẽ không được tốt lắm, cảm giác luôn luôn bị phòng bị thật không dễ chịu gì.

-Báo!!!!!!! Tướng quân, một bộ người Sở đã thoát ly chủ quân, nhanh chóng di động về phía Ương Sơn trại!

Chiêu thức này của người Sở gọi là “Ve sầu thoát xác”, nói như vậy cũng không chuẩn xác lắm, cái này càng giống kiểu “Thằn thằn đứt đuôi” hơn.

Điều này mang ý nghĩa Ương Sơn trại bên kia thật sự nguy cấp, cho nên chủ lực bên này phải tức khắc phân ra một bộ phận đến giúp.

Cung Vọng thu liễm lại, ánh mắt hơi ngưng, trực tiếp hạ lệnh nói:

-Truyền lệnh Thiếu tướng quân, để hắn không tiếc đại giới, ngăn cản nhánh viện binh này, tuyệt đối không thể để bọn họ ảnh hưởng đến chiến sự Bình Dã Bá tấn công Ương Sơn trại bên kia. Nói cho hắn biết, không cần tiếc, của cải tích góp lại chính là vì thời điểm mấu chốt có thể dùng

-Vâng!

Cung Vọng tức khắc nhìn về phía phó tướng Lâm Hủ:

-Lâm phó tướng.

-Có mạt tướng.

-Tức khắc chỉnh hợp trung quân, xem ra người Sở cảm thấy áp lực chúng ta mang đến quá nhỏ, vậy chúng ta cho bọn hắn biết thế nào là lễ độ. Ra lệnh hai cánh trái phải áp súc trận hình người Sở, ngươi lãnh trung quân xông lên cho bản tướng!

. . .

-Truyền lệnh cho tiền quân, gắt gao chặn lại viện quân người Sở, tuyệt đối không cho một binh một tốt của địch từ chỗ chúng ta chạy đến Ương Sơn trại. Nói cho Viên Luân, nếu không làm được, lão tử chém đầu hắn!

Công Tôn Chí gào thét lớn hạ đạt mệnh lệnh, ngay sau đó, lại phân phó nói:

-Trước khi khai chiến, Tĩnh Nam Vương đã đem bộ tác và Cung Vọng giao cho Bình Dã Bá, chờ cho rằng sau trận chiến này là hết, nếu thật, tại sao ta lại cùng Cung Vọng đều phân biệt nhìn chằm chằm Đông Sơn bảo và Tây Sơn bảo? Cái này giống huynh đệ giang hồ kết bái, trước tiên đưa danh trạng cho lão đại! Ngươi tức khắc chỉnh hợp lại, cho người Sở kia biết tay!

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!