Hai bộ quân của Cung Vọng và Công Tôn Chí đã mở ra, che lấp hai cánh Đông Sơn bảo.
Còn bản thân hai vị Tổng binh đi vào soái trướng Trịnh bá gia, tính toán quan sát đại quân dưới trướng Trịnh bá gia công thành.
Ai ngờ, công thành đại chiến sắp tới, Trịnh bá gia bên này công khai ngồi trên soái liễn, ăn dưa hấu một cách ngon lành.
Thấy hai người bọn họ tới, Trịnh bá gia còn gọi hai người bọn họ tới ăn cùng.
- Chỗ Bá gia cũng có hầm băng?
Cung Vọng rất kinh ngạc nói.
- Không có, ta vẫn chưa xa hoa lãng phí đến mức độ này, có điều ta đây có bí pháp chế băng, rất khó sản xuất nhiều, nhưng cũng đủ dùng. Hôm nay hơi nóng, không lấy ra dùng thật lãng phí. Sau đó hai vị có thể kéo mỗi người một xe về, chỗ ta không còn nhiều nữa.
Công Tôn Chí nghe vậy, cười nói:
- Vậy ta từ chối thì thật bất kính, ha ha, mẹ nó, mặt mũi ta vốn giống cha vợ, tưởng rằng sớm tu luyện đến mức thủy hỏa bất xâm, ai ngờ vài lần đến chỗ Bá gia ngài, nhiều lần đến ăn chùa, tự nhiên cũng hơi ngượng ngùng.
Cung Vọng nghe vậy cũng cười cười.
Vào lúc này soái liễn bắt đầu di động, phía trước có ngựa kéo, hai sườn có tấm chắn binh làm hộ vệ.
Mà phía trước đã bố trí ra trận thế công thành.
Một hàng đầu thạch cơ xếp chỉnh tề đằng kia để người ta có loại cảm giác chấn động thị giác, chứ đừng nói tòa tháp cực kỳ kiên cố đằng kia, càng để Cung Vọng và Công Tôn Chí không nhịn được ngước nhìn, hoàn toàn không có tâm trạng ăn dưa hấu.
Tuy rằng Yến quân không thiện công thành, nhưng hai vị Tổng binh này rốt cuộc là tướng già, cho nên tự nhiên rõ ràng biết được trình độ hoàn mỹ của khí giới công thành này, đây tuyệt đối không phải “Giàn hoa” tùy ý do bó củi chế tạo ra.
- Có chuyện, ta cần nói trước.
Trịnh bá gia mở miệng nói.
Cung Vọng và Công Tôn Chí vội nói:
- Bá gia, ngài nói.
- Xưa nay công thành, khó có chuyện không chết người, đặc biệt là phương công thành, tổn thất tất nhiên nhiều hơn phương thủ thành. Nếu hai vị tướng quân đều theo Bổn Bá, chúng ta tự nhiên phải đồng lòng đối mặt với tòa Đông Sơn bảo này.
Biện pháp công thành, nhị vị tướng quân có thể nhìn thấy, phía sau tòa quân trại ta còn có hai hàng rào gỗ, một chỗ có nô bộc binh dã nhân, một chỗ chính là nơi chuyên môn chế tạo khí giới này.
Tuy nói khi công thành, Bổn Bá sẽ trước tiên lấy nô bộc binh dã nhân tiêu hao người Sở trên Đông Sơn bảo, vừa tiêu hao khí giới và nhuệ khí của người Sở.
Nhưng xét đến cùng, thành này vẫn phải nhờ binh sĩ chính quân chúng ta một đao một thương chính thức chém giết mới có thể gặm xuống.
Bổn Bá người một nhà không nói hai lời, thời điểm thật sự tới lúc cần thiết phải ra tay, Bổn Bá cần điều động binh sĩ của hai vị tướng quân đây.
Việc cố ý để binh sĩ dưới trướng hai vị tử thương nhiều, Bổn Bá sẽ không làm, Bổn Bá càng không làm chuyện cố tình bảo tồn thực lực bản thân, để quân sĩ hai vị chuyên môn chém giết.
Bổn Bá ở đây đảm bảo, tất cả đều được đối xử bình đẳng.
Đến nỗi công lao này ra sao, Bổn Bá có Ương Sơn trại lót nền, Tĩnh Nam Vương đối đãi ta thế nào, các ngươi cũng biết. Bổn Bá có thể đem công lao lần này cho hai vị.
- Cho nên, ta lấy lời này ra nói trước, để huynh đệ chúng ta không có gì oán trách!
Cung Vọng cùng Công Tôn Chí liếc nhau, lập tức quỳ sát xuống dưới chân Trịnh bá gia:
- Mạt tướng nghe theo Bá gia phân phó!
- Mạt tướng nghe theo Bá gia phân phó!
Kỳ thật, đối với hai người mà nói, bọn họ đã sớm làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý gánh vách nhiệm vụ chủ công lần này, Trịnh bá gia có thể nói như vậy, đã vượt qua mong muốn của bọn họ.
Hơn nữa địa vị hiện tại của Trịnh bá gia cộng thêm mối quan hệ với Tĩnh Nam Vương, càng không cần phải nói.
- Hai vị, xin đứng lên, bên kia lại bổ thêm quả dưa hấu nữa.
Phần cuối soái liễn, có một nam tử đầu đội nón đang cắt dưa hấu.
Cung Vọng đứng dậy, đi qua đi tự mình lấy.
Nam tử rút kiếm, nhanh chóng cắt, đặt vào rổ, ý bảo Cung Vọng mang đi.
Cung Vọng thấy lạ, nhìn nam tử đội nón kia thêm vài lần, khi phân dưa, Cung Vọng cười nói:
- Bá gia, người kia, mạt tướng thấy dùng kiếm rất thành thạo.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
- Ân, dù sao cũng là Kiếm Thánh.
“. . .” Cung Vọng.
Động tác gặm dưa của Cung Vọng hơi ngừng, còn cố ý nghiêng đầu nhìn về phía sau.
Khi soái liễn dến vị trí trung ương, công tác bố trí phía trước cũng đã hoàn thành rồi.
Vị trí phía tây soái liễn có một đám phụ binh đang lên trận địa sẵn sàng đón quân địch, chẳng qua không phải đứng, mà là ngồi, tấm chắn đều đựng bên cạnh người, có thể dùng che nắng.
- Uy.
Trịnh bá gia vẫy tay chỉ chỉ tên phụ binh bên kia.
Đợi sau khi người nọ không dám tin tưởng tới đây, Trịnh bá gia đưa dưa hấu còn dư lại trong rổ cho hắn:
- Ăn!
. . .
Quách Đông rất kích động nhận dưa trong tay Bá gia.
Bá gia!
Bá gia!
Bá gia vẫn nhớ kỹ hắn, Bá gia vẫn quan tâm hắn!!!
Sau khi mang theo cái rổ kia về, Quách Đông trước tiên cầm một miếng, lại đưa cho Hứa An một miếng, phần còn lại đưa cho giáo úy.
Tên giáo úy kia xua xua tay, ý bảo không cần, rồi sao đó Quách Đông phân cho đồng đội khác xung quanh.
Quách Đông một bên ăn dưa hấu một bên khóc.
Hứa An ngồi bên cạnh nở nụ cười.
Hắn biết vị đồng đội này sau khi cha hắn bị người Sở giết, vẫn nhận biết bao nhiêu áp lực, hiện tại Bình Dã Bá chính là cây trụ bám lớn nhất trong lòng hắn.
Lúc này đây, Bình Dã Bá cố ý đưa dưa cho hắn, cái này đối với vị huynh đệ này, chính là an ủi tốt nhất.
Một miếng dưa vốn không nhiều không ít, sau khi ăn xong, Quách Đông xoa xoa miệng, gấp không chờ nổi nói:
- Mẹ nhà nó, thế nào vẫn chưa bắt đầu công thành!
Hiện tại Quách Đông hận không thể lập tức bay đến trên thành Đông Sơn bảo, thay Trịnh bá gia cắm “Trịnh tự kỳ” đằng kia.
Hứa An trấn an hắn nói:
- Còn sớm, đầu tiên phải chờ máy bắn đá vào vị trí, lại di chuyển mũi tên tháp, sau đó lại để dã nhân lên, tiếp theo mới đến phiên chúng ta.
- Nhưng ta đã gấp không chờ nổi!!!
Quách Đông gầm nhẹ nói.
- Có rất nhiều cơ hội cho ngươi biểu hiện, đừng vội, đừng vội.
Kỳ thật Hứa An vốn biết, bọn họ là phụ binh ở đây vì phòng hộ người bắn nỏ, công thành chùy và mũi tên tháp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cơ bản không có cơ hội liều mạng đi lên xung phong liều chết.
Nhưng vị huynh đệ này, huyết khí trong lòng bởi một miếng dưa hấp đã hoàn toàn kích phát ra.
Mà lúc này, trên soái liễn, Trịnh bá gia đang giải thích với hai vị Tổng binh:
- Nơi này, còn có nơi đó, đóng cọc kỳ thật để đánh dấu, nhắc nhở khoảng cách giữa các đầu thạch xa, chờ lát nữa, chỗ này sẽ tiến hành phát bắn đầu tiên. Đầu tiên đánh lên tường Đông Sơn bảo này, có điều đánh giá việc người Sở am hiểu xây dựng, tường thành này rất khó đánh thủng.
- Một khi đã như vậy, Bá gia, vì sao không kéo gần một chút, trực tiếp để cự thạch bắn vào trong thành hoặc người Sở trên tường thành?
Công Tôn Chí hỏi.