Không chờ Trịnh bá gia trả lời, Cung Vọng trước tiên mở miệng nói:
- Đây là bởi trong Đông Sơn bảo, người Sở tất nhiên sẽ có đầu thạch cơ khác, trên tường thành tất nhiên sẽ có cự nỏ. Nếu kéo gần quá, đầu thạch cơ của chúng ta rất dễ bị người Sở bắn trúng, hẳn nên từ từ đến, tốt nhất trước tiên rút dây động rừng, để người Sở bại lộ thạch cơ.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
- Cung huynh nói đúng rồi.
Cung Vọng cười cười, hắn là người Tấn, kỳ thật là hiểu được một ít phương pháp công thành.
Từ sớm trước kia, khi ở Trấn Nam quan, hắn từng đi theo Tư Đồ Lôi đánh người Sở.
- Dự —————— phóng!!!
Ong! Ong! Ong!!!!!!
Đầu thạch cơ bắn vòng thứ nhất, bởi khoảng cách quá xa, phần lớn chỉ nện phía dưới tường thành, chỉ có một ít bắn lên trên tường thành.
Người Thiên Cơ các nhanh chóng điều chỉnh tạo độ bắn, tính toán khoảng cách.
Mà phía trước nhất đội ngũ, một đám dã nhân đen nghìn nghịt ngồi, trước người mỗi dã nhân đều có một sọt đất lớn.
Vương kỳ Dã Nhân Vương cắm nơi đó.
Một bàn tay hắn chỉ chỉ về phía chiến hào Đông Sơn bảo, một tay khác nắm chặt giỏ đất, hô to:
- Chờ lát nữa, lấy đất đổ lấp chiến hào còn có thể mang sọt về, tới chỗ ta lấy lá trúc, có lá trúc, đêm nay mới có cơm ăn! Không cần lo lắng mũi trên người Sở trên tường thành! Sao trời sẽ phù hộ các ngươi!
Nói xong, Dã Nhân Vương xoay người, đưa lưng về phía dã nhân, mặt hướng về phía tường thành Đông Sơn bảo.
Nói xong những lời này, chính hắn cũng cười!
. . .
Đầu thạch cơ Yến quân bên này bắt đầu đẩy lên phía trước một ít, một vòng tiếp theo một vòng bắn cũng theo lên, tuy rằng tấn suất hơi chậm, nhưng tiết tấu rất tốt.
Lương Trình từng nói với Trịnh bá gia, nói hai quân đối đầu giống như nghệ sĩ dương cầm, kỳ thật đều chú ý đến tiết tấu và phổ nhạc.
Mặc kệ tình hình bên ngoài thế nào, trong lòng có đều có tính toán rồi, ít ra có thể thuận giặc đến thì đánh, dâng nước lên nền.
Mà nếu nhạc loạn cũng chính là tiết tấu loạn, vậy khó tránh khỏi tự loạn trận tuyến, sai lầm chồng chất.
Sau đó Trịnh bá gia lại đem lời này nói với Điền Vô Kính, chẳng qua đổi từ dương cầm sang đàn tranh.
Chẳng qua, đầu thạch cơ trong Đông Sơn bảo của người Sở vẫn không có động tác.
Thật ra khẳng định có động tác, nhưng người Sở vẫn trầm ổn như vậy, thật sự khiến nhân tâm. . . Không yên ổn.
Ngược lại không phải cho rằng tính năng của đầu thạch cơ người Sở sẽ so với bên này cao hơn, có Tiết Tam và người Thiên Cơ các gia công, Trịnh bá gia tin tưởng đầu thạch cơ của bọn hắn chính là tối tân nhất.
Nhưng người Sở có thể nghẹn như vậy, để người ta thường thường phải ngẩng đầu lên trời nhìn.
Trịnh bá gia từng bị một đầu thạch cơ thăm hỏi, tự nhiên sinh ra một chút bóng ma tâm lý đối với thứ đồ kia.
Vào lúc này, từng tòa mũi tên tháp bắt đầu chuyển dời về phía trước, đây điều không thể tránh khỏi, bởi người làm tướng giả đều rõ ràng, đầu thạch cơ của người Sở khả năng chuẩn bị đối phó với mũi tên tháp này.
Nhưng ngươi thật sự không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn, tất cả đều phải theo kế hoạch.
Nhóm phụ binh Quách Đông và Hứa An này đều đi lên rồi, bọn họ không mang vũ khí, chỉ cầm tấm chắn giơ lên đi về phía trước.
Có mũi tên tháp như một quái vật khổng lồ làm chỗ dựa, ít nhất có thể hoàn toàn ngăn cản mũi tên một mặt, bản thân lại dùng tấm chắn ngăn cản một mặt khác, cảm giác vẫn rất an toàn.
Nhưng tuy vậy, cảm giác tấm chắn không ngừng có mũi tên găm vào, từng đợt lực đạo vẫn làm cánh tay tê dại, đồng thời tâm can cũng run lên.
Nói đến cùng, đây chính là lần đầu tiên Quách Đông và Hứa An lên chiến trường chân chính.
Trên tường thành, năng lực phản kích của người Sở tuyệt đối không phải dã nhân lúc trước dùng để luyện tập có thể so sánh được, bởi bọn họ và vũ khí càng hoàn mỹ hơn rất nhiều.
- Đông Tử lại hướng về phía này đi, dựa vào chỗ ta này, mau!
Hứa An hô Quách Đông.
Bởi mũi tên tháp đang không ngừng đi về phía trước, cho nên vị trí bọn họ xung quanh mũi tên tháp đang không ngừng thay đổi, khó tránh khỏi có người sẽ tụt lại phía sau hoặc vận khí không tốt bị mũi tên bắn trúng ngã xuống đất, cho nên lỗ trống không tồn tại sẽ xuất hiện.
Quách Đông nghe vậy, lập tức lui về phía sau hai bước, để bản thân gần Hứa An hơn.
Lúc trước Quách Đông bị miếng dưa hấu thổi bùng nhiệt huyết, sau khi trải qua chiến trường chân chính, đã trở nên từ tốn hơn một chút.
Ngược lại không phải bởi tâm huyết đến nhanh cũng đi nhanh, mà vào lúc này bọn họ trừ bỏ bảo hộ mũi tên tháp tiến lên, còn phải yểm hộ cho lực sĩ đẩy tháp phía sau, bởi bọn họ không có thủ đoạn phòng hộ gì.
Nếu ngươi vẫn luôn nằm trong trạng thái bị động đánh mà không cách nào đánh trả, trên phương diện tâm lý sẽ nhận áp lực cực lớn.
Ong!
Trên tường thành, một đạo cự nỏ bắn ra.
Mũi tên lớn bắn trúng một đồng đội bên cạnh người Quách Đông, tấm chắn căn bản không thể chịu nổi nhất kích, trực tiếp bị đánh nát, cự nỏ cũng xuyên thấu ngực, đóng người kia lên trên mũi tên tháp luôn.
Đám phụ binh bọn họ có mũi tên tháp làm bảo hộ đồng thời, cũng thường thường sẽ chịu người Sở trên tường thành chăm sóc đặc biệt, chỉ có thể nói phúc họa tương y.
- Bày trận, nhổ nó xuống.
Thập trưởng hô lớn, đồng thời, thập trưởng mang theo vài người hướng ra phía ngoài sườn, khởi động tấm chắn.
Vốn dĩ nỏ tiễn bắn trúng vị trí khác của mũi tên tháp sẽ không có vấn đề gì lớn, nhưng mũi tên đóng thi thể này lại cách vị trí bánh xe rất gần, rất có thể làm kẹt bánh xe, đến lúc đó binh sĩ đẩy xe phía sau sẽ không đẩy dễ nữa.
Hứa An quát khẽ một tiếng, trực tiếp đem tấm chắn ném ở trên mặt đất, đôi tay bắt được cự nỏ, dùng toàn bộ sức lực rút ra.
Có lẽ lúc trước nỏ tiễn đã xuyên thấu tấm chắn lại xuyên thấu một người, cộng thêm vấn đề góc độ đâm vào.
Tuy đã đâm vào, nhưng một đầu khác lòi ra, cho nên Hứa An phát lực chuyển ra ngoài rìa một chút, cực nỏ đã rơi xuống dưới.
Thi thể đồng đội kia cũng rơi xuống dưới, lúc trước khi rút cự nỏ cũng động đến vết thương cũ của hắn, tương đương với việc mổ bụng thi thể này một lần nữa, trong lúc nhất thời, một đống ruột lớn chảy ra, vừa lúc lao vào mặt Hứa An.
Hô. . .
Hứa An không dám trì hoãn, thậm chí không dám dùng nhiều nhiều thời gian lau mặt, mà lập tức quỳ rạp trên mặt đất duỗi tay với lấy tấm chắn buông ra lúc trước, lần thứ hai giơ lên.
Quách Đông chủ động nhích lại gần, chủ động che trước cho vị huynh đệ này.
- Lần sau chúng ta cùng rút!
Lúc trước khi Hứa An động thủ, Quách Đông còn không kịp phản ứng, đã thấy Hứa An ném tấm chắn xuống rút, Quách Đông một lòng một dạ căng thẳng cực độ.
Cũng may rút nỏ tiễn kia thật sự nhanh, Hứa An cũng không có việc gì, nếu không Quách Đông thật sự không biết nên làm thế nào cho phải.
- Ngực ta có ruột!
Phốc!
Khi Hứa An nói chuyện, máu ruột rơi vào trong miệng, để hắn nói chuyện không được rõ.
Đồng thời còn khiến bọt máu phun vào mặt Quách Đông.
Hô, mùi vị hơi nặng!
Nhưng bởi nguyên nhân tâm lý, Quách Đông cảm thấy khi hắn theo cha hắn giết heo ăn Tết, mùi vị lại không như vậy.
Khoảng cách, được kéo đến trình độ nhất định.