Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1217: KHÔNG PHẢI TỰ NHIÊN GỌI TỚI

Công Tôn Chí đứng lên, bắt đầu nhìn ra xa.

Kỳ thật, phía trước Đông Sơn bảo không chỉ chiến hào, còn có một mặt tường thấp, bức tường thấp kia lại đứng sừng sững phía trước cửa thành.

Kỳ thật lúc trước khi Trịnh bá gia chiếm lấy Tuyết Hải Quan, trấn thủ trước thế tiến công của dã nhân, Lương Trình cũng từng thiết kế như vậy.

Bức tường này phối hợp với chiến hào phía dưới, kỳ thật chính vì che đậy tầm mắt.

Để phương công thành không phát hiện được cửa thành đằng sau có mở hay không, sau đó chơi một chiêu tập kích bất ngờ.

Dưới điều kiện phương thủ thành cũng có đầu thạch cơ, chủ tướng phụ trách chỉ huy công thành tự nhiên không cách nào đến gần chiến trường.

Tỷ như lúc này Trịnh bá gia, soái liễn của hắn vẫn đằng sau không nhúc nhích, chẳng sợ Cung Vọng và Công Tôn Chí ám chỉ vài lần thấy không rõ lắm, Trịnh bá gia vẫn không dao động như cũ.

Nhưng Lương Trình chỉ huy ở phía trước hiển nhiên không sợ bị đập chết như vậy, hơn nữa hắn đại khái căn cứ và động tác và tiết tấu của người Sở trên tường thành kết hợp với tình hình hiện tại để dự đoán hành động tiếp theo của người Sở.

Quả nhiên, sau chiến hào, bỗng nhiên có môt đám trọng giáp binh người Sở lao ra, trên người bọn họ khoác lân giáp dày nặng, điên cuồng đánh về phía vị trí mũi tên tháp.

Nhưng vị trí thật sự của bọn hắn khả năng chính là đầu thạch cơ Yến quân bên này.

Vì có thể oanh phá thạch cơ người Sở trong thành, Yến quân bên này đã đẩy thạch cơ đến vị trí cực kỳ nguy hiểm.

Chiến trường rất lớn, nhưng nếu nhìn tư trên cao xuống, kỳ thật chiến trường cũng rất nhỏ, thường thường nhất chiêu độc lạ có thể mang đến kỳ hiệu.

Nhưng mà, khi đám binh sĩ trọng giáp người Sở kia vừa mới chạy ra, đã lập tức nghe được tiếng vó ngựa.

Hai sườn bọn họ đều có kỵ binh người Yến lao đến.

Trên người những kỵ binh này đều khoác tinh giáp, vũ khí trong tay cũng không phải dao bầu, mà là mã sóc hoặc là đại chuỳ.

Người Sở trên tường thành trước tiên phát hiện hai nhánh kỵ binh Yến quân bỗng nhiên gia nhập chiến trường, lập tức tiến hành bắn phá.

Nhưng mũi tên đối với những binh sĩ này cũng không có tác dụng lớn, trừ khi vận khí tốt, hoặc chiến mã dưới hàng trúng tên, nếu không căn bản không thể nào ngăn cản bọn họ.

Trọng giáp binh của người Sở vừa mới chạy ra, đã bị kỵ binh Yến quân lao đến làm thịt.

Không quản trên người ngươi mặc giáp trụ gì, vũ khí nặng công thêm chiến mã tốc gia trì, trực tiếp gõ chết ngươi luôn.

Trải qua một phen xung phong này, một đám giáp sĩ người Sở muốn khởi kỳ hiệu, lập tức tổn thất thảm trọng, trong lúc nhất thời, rơi vào hoàn cảnh tiến thối không xong.

Bởi bọn họ ra trộm, nếu không thể lấy được chiến quả để người Yến từ bỏ thế công này, bọn họ đều không thể trở về được, bởi cửa thành không có khả năng mở ra đón bọn họ vào dưới tình huống như vậy, nếu không ngược lại bị Yến quân vào cửa tạo thành nguy hiểm trí mạng.

- Hô. . .

Cung Vọng và Công Tôn Chí gần như cùng nhau thở phào một hơi.

Công Tôn Chí cảm khái nói:

- Bá gia đánh trận này để ta thật sự khâm phục!

Trước tiên dự đoán bước đi tiếp theo của địch nhân, rõ ràng bọn hắn là phương công thành, theo lý thuyết sẽ bị động, nhưng chiến trận lại cố tình đáng ngang nhau, thậm chí trên phương diện khí thế và thủ đoạn áp đảo người Sở.

Trịnh bá gia hàm súc lắc đầu, cười nói:

- Hôm nay đại khái lấp gần đầy chiến hào và bức tường kia.

Cơm, phải ăn từng miếng từng miếng.

Tuy rằng đẩy mũi tên tháp đi lên, nhưng Trịnh bá gia và Lương Trình vẫn chưa tính toán hôm nay một hơi ngoặm luôn cái thành này.

Đi bước nào chắc bước đó, giống khi tấn công Ương Sơn trại, cần làm tất cả công tác chuẩn bị hoàn hảo, giải quyết tất cả các chướng ngại vật trước mắt.

Công Tôn Chí lập tức vỗ bộ ngực nói:

- Bá gia, ngày mai thỉnh ân chuẩn mạt tướng tự mình dẫn thân vệ doanh phá thành!

Công Tôn Chí thân là con rể Lý Báo, tự nhiên cũng có chút khí thế của Lý Báo, nếu không lúc trước sẽ không lọt vào pháp nhãn của Lý Báo.

Đến nỗi việc phân gia với con trai Lý Báo, cần xem việc nào ra việc ấy đi.

để đọc thêm truyện khác nhắn tin Ẕạἰὁ 0*8*6*5*1*0*8*2*5*1

- Được, Công Tôn tướng quân có phần hào khí này, Bổn Bá bội phục.

- Tới, lấy cái thẻ, lấy cái thẻ.

Dã nhân cầm sọt tre trở về, đều tới chỗ Dã Nhân Vương nhận lá tre tượng trưng cho việc được ăn no nê.

Nhưng mà, đúng lúc này, một dã nhân không đi đến chỗ Dã Nhân Vương bên kia nhận lá tre, mà trực tiếp vòng qua nơi này, thân hình nhanh chóng giống như liệp báo lao nhanh về phía trước, đồng thời sọt tre trong tay vỡ ra, bên trong xuất hiện một trường cùng màu tím.

Trong lúc nhất thời, thân hình bay vọt dựng lên, thân thể phóng xuất ra bạch quang chói mắt, giữa không trung gương cung lắp tên, mũi tên nhắm thẳng về phía soái liễn kia.

Ong!

Một mũi tên bắn ra, lực đạo khủng bố!

Trịnh bá gia đang nói chuyện bỗng nhiên cảm thấy bất an.

Mà lúc này, Kiếm Thánh đang phụ trách cắt dưa hấu, thân hình trực tiếp xuất hiện trước người Kiếm Thánh, Long Uyên kiếm mang theo nước dưa hấu va chạm với mũi tên trên không trung.

Phanh!

Mũi tên băng tán.

Long Uyên bay trở về, trở lại trong tay Kiếm Thánh.

Ngay sau đó, thích khách ngụy trang thành dã nhân lập tức bị một đám giáp sĩ Yến quân bao quanh vây quanh, lúc trước một mũi tên kia khả năng ngưng tụ khí huyết toàn thân của hắn, hắn đã vô lực tái chiến, trong khoảnh khắc đã bị một đống trường mâu đâm xuyên qua thân hình.

Kiếm Thánh quay đầu lại nhìn về phía Trịnh Phàm sau lưng.

Trịnh bá gia chấn kinh một hồi, thở phào một hơi, nhún vai, nói:

- Ngươi xem, ta nói rồi ta không phải cố ý bắt ngươi tới đây giúp ta bổ dưa, ta nói đúng không?

. . .

- Tê. . . Đau. . .

Quách Đông xoa nắn cổ tay kia.

Thuẫn bài thủ dựa vào tấm chắn “Sống” trong tay, mà loại tấm chắn “Tinh Cương thép” này chỉ xuất hiện trong tay tinh nhuệ, muốn nhân lên trên quy mô lớn là điều không có khả năng.

Hơn nữa đám người Hứa An xuất thân từ phụ binh này tự nhiên không có đãi ngộ này.

Từng mũi tên bắn đến đây, tuy rằng đại bộ phận đều có thể bị tấm chắn chặn lại, nhưng lần lượt lực đạo va chạm, cũng không phải dễ dàng có thể chấp nhận được.

Cho nên cánh tay cầm tấm chắn kia sẽ có bỏ thêm một ít thuộc da và một ít vải gói vài vòng, làm cho nó thật dày.

Nhưng tuy vậy, khi công thành kết thúc, vị trí cánh tay Quách Đông vẫn bị một mũi tên phá mở tấm chắn đâm vào bên trong da thịt.

Cũng may, miệng vết thương không sâu, thậm chí trên chiến trường này, loại vết thương này không tính là bị thương.

Nhưng mà, khi buông tấm chắn lại một tầng một tầng lột ra vải cuốn trên cánh tay, loại cảm giác đau đớn khi lần lượt động chạm vào miệng vết thương này thật khiến người ta khó có khả năng thừa nhận, giống như cắt xé lớp da từng tầng từng tầng một này.

Cuối cùng tựa hồ thấy Quách Đông đã đau đớn đến không chịu nổi, người bên quân y lấy cây kéo, giúp hắn cắt hai tầng còn lại, đỏ một ít rượu mạnh vào miệng vết thương.

- A a a a a!!!!!!!!

Quách Đông kêu rên một tiếng, chỉ cảm thấy chỗ xương da đó như muốn lòi ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!