Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1218: DÙNG MẠNG ĐỂ ĐỔI

Sau khi băng bó lại, nhóm quân y lại mang theo đồ nghề đi đến nơi khác, chỗ này không phải nơi chữa trị người bị trọng thương.

Mà những người bị trọng thương hoặc cần thiết được cứu chữa đều tập trung tại một khu vực, mà bọn họ chuyên môn tới đây xử lý vết thương nhỏ cho đám quân sĩ này.

Vết thương cần phải được xử lý khẩn cấp, thủ thuật đều được Tứ Nương dạy và đào tạo qua, kỳ thật thời đại này cũng có lính quân y, trình độ ngược lại cũng không thấp, chẳng qua thường thường bị giới hạn bởi điều kiện chữa bệnh để đại bộ phận người bị thương đều khó nhận được sự điều trị kịp thời.

Còn có người thích cắt vết thương độc ra, nhưng nếu không xử lý tốt có thể bị nhiễm trùng, đặc biệt khí hậu nơi này rất ẩm thấp, dễ sinh bệnh.

Sau khi xử lý miệng vết thương, Quách Đông ngẩng đầu nhìn về phía Hứa An đã rửa mặt sạch đi vào lều trại.

- Ta nghe nói, hôm nay Bá gia trong soái liễn kém chút bị người Sở ám sát?

Thích khách người Sở che giấu giải làm dã nhân rồi tới gần soái liễn, ngay sau giương cung cái tên bắn thẳng về phía Bình Dã Bá.

Hứa An cười cười, nói:

- Bên người Bá gia có Kiếm Thánh đại nhân bảo hộ, tên thích khách kia có thể làm nên trò trống gì!

Quách Đông nghe vậy, gật gật đầu, nói:

- Đúng vậy, hơn nữa thực lực bản thân Bá gia cũng rất cường đại, sao có thể bị đám đạo chích này ám sát.

- Hôm nay chiến hào người Sở bên kia đã bị chúng ta lấp gần đầy rồi, ngày mai có thể thật sự công thành rồi.

Nghe được lời này, Quách Đông vô cùng ảo não nói:

- Chỉ tiếc chúng ta trong tay chỉ có một mặt đại thuẫn, ai, ta thật muốn cầm đao xông lên đi chém giết báo đáp đại ân đại đức của Bá gia đối với ta.

Trong khoảng thời gian này, để Hứa An có nhận thức rõ ràng hơn về người Yến.

Tuy rằng mấy năm nay, người Yến nam chinh bắc chiến, gần như toàn thắng, nhưng người Yến kỳ thật không khác gì người Tấn lắm, bọn họ không phải ba đầu sáu tay, bọn họ cũng lười biếng, cũng biết tham lợi nhỏ, thậm chí ngay khi Quách Đông vừa đến, hắn còn cảm thấy lần viễn chinh Sở Quốc này, căn bản không có ý nghĩa gì, đơn giản để Yến Hoàng Bệ Hạ báo thù cho đứa con đã chết kia thôi.

Nhưng ở chung lâu rồi, Hứa An phát hiện trong xương cốt người Yến, kỳ thật mang theo một loại kiêu ngạo, loại kiêu ngạo này bình thường sẽ không xuất hiện, nhưng thường thường sẽ xuất hiện khi gặp được trắc trở.

Quả thật sau khi phụ thân Quách Đông chết, hắn đã đem Bình Dã Bá xem như cây thiết trụ trong lòng.

Nhưng nói thế nào đây, một người trước đây mấy tháng còn ghét chiến tranh, sau khi phụ thân mất lại bày ra khát vọng báo thù, đây thật sự khiến người ta kinh ngạc.

Tuy mọi người thường nói, mối thù giết cha không đội trời chung, nhưng thứ này xuất hiện chỉ trong vở kịch, dưới tình huống bình thường, người bình thường đối mặt với cục diện này sẽ thường thường phản ứng sa sút và sợ hãi.

Giống như là. . . Hứa An.

Hứa An khi ở Dĩnh Đô gặp rất nhiều loại người, nguyên bản hắn cảm thấy bản thân quá mức chết lặng, kết quả nhìn đám người chạy nạn từ Đông Tấn qua Vọng Giang đến Dĩnh Đô, trong ánh mắt bọn họ mới thật sự là đần độn.

Hứa An không phải nhà tư tưởng gì, nhưng hắn cũng sẽ tự hỏi.

Khi cha nuôi hắn còn trẻ, cũng từng đi theo thương đội vào nam ra bắc, hắn nói qua, tại sao người Yến gọi là Yến man di? Đó là bởi bọn họ thật sự man, man trong xương cốt!

Lúc trước Hứa An không hiểu được man trong xương cốt là gì?

Hiện tại, hắn đã hiểu.

Không chỉ Quách Đông, còn có những người dân phu doanh khác và những người phụ binh doanh khác.

Hai doanh này, người Yến và người Tấn không chênh lệch lắm đều chiếm một nửa.

Lúc trước kỳ thật cả hai không có gì khác nhau.

Nhưng sau khi kết thúc công thành chiến máu chảy đầm đìa, phụ binh và dân phu đến từ Tấn địa, đều có vẻ rất trầm trọng, ngồi xuống tại chỗ.

Loại áp lực và phiền muộn kia đều cực kỳ rõ ràng.

Mà dân phu và phụ binh đến từ Yến địa xấp xỉ như Quách Đông này, đều là lần đầu tiên lên chiến trường, cũng là lần đầu tiên chính thức nhìn thấy huyết nhục và mũi tên bắn tứ tung, thi thể đầy đất, nhưng bọn hắn phảng phất đốt lên huyết khí, một đám như điên như dại kêu lên ngày mai phải cho Sở nô đẹp mặt.

Hứa An không hiểu cái gì gọi là “Dân phong”, nhưng hắn có thể tinh tường thấy một chút gì đó, đem bộ dáng người Yến và người Tấn gần như không khác gì nhau, phân cách thành hai nửa.

Quách Đông không biết đồng bọn hắn đang suy nghĩ cái gì, sau khi hắn xử lý xong vết thương, chỉ cảm thấy rất đói khát, nói:

- Sao vẫn chưa có cơm tối?

Pi pi pi!!!

Một tiếng huýt sáo vang lên.

Nhóm giáo úy quản lý phụ binh Tuyết Hải Quan đều thích dùng tiếng còi truyền tin tức, đây là mệnh lệnh tập hợp phụ binh.

Quách Đông và Hứa An không dám trì hoãn, lập tức cầm lấy tấm chắn chạy ra xếp hàng.

Đội ngũ rõ ràng mệt mỏi không ít so với thời điểm buổi sáng.

Bọn họ đã trở lại, nhưng còn có rất nhiều người, mệt rã rời nằm dưới tường thành, đại khái không đuổi kịp cơm tối ngày hôm nay.

- Hành quân ra trại, cơm tối hôm nay ăn ở chỗ khác.

Tuy mọi người đều rất mệt, cũng rất đói bụng, nhưng không ai dám bất mãn, nhóm giáo úy Tuyết Hải Quan đã sớm dùng côn bổng răn đe, dạy bọn hắn cách phục tùng.

Sau khi lên chiến trường, trong lòng mọi người càng nhận thức sâu sắc với hai chữ “Quân lệnh”.

Nhưng Quách Đông vẫn không nhịn được nói thầm nói:

- Hi vọng cơm tối lại có một miếng dưa.

Hứa An cười.

Kỳ thật, có câu hắn chưa nói.

Ăn dưa hấu cần lấy mạng đi đổi!

. . .

- Bá gia hôm nay không có việc gì đi?

Cẩu Mạc Ly và người mù hành tẩu trong doanh trại nói.

Người mù lắc đầu, nói:

- Không có việc gì, chẳng qua, người Sở cũng có chút thủ đoạn.

Trong khoảng thời gian ngắn tìm đúng mục tiêu cải trang giả dạng, lại che giấu ẩn núp bên trong trọng giáp binh ra khỏi thành, hơn nữa còn thành công đi theo nô bộc dã nhân tiến vào đại trận Yến quân, cuối cùng đem khí huyết toàn thân bắn ra một mũi tên.

Loại nắm giữa đối với thế cục này, phân tích và vận dụng, nhanh chóng cẩn thận trù tính, quyết đoán xuất kích hành thích, tổng hợp lại trên thân tên sát thủ này.

Tuy nói hắn không thể thành công, nhưng đã coi là cực kỳ ưu tú.

Đương nhiên ngay cả hôm nay bên người Trịnh bá gia không có Kiếm Thánh, khi đối mặt với mũi tên do thích khách bắn ra dưới khoảng cách xa như vậy, muốn tránh cũng không khó.

Phải biết nguyên nhân chính bởi Kiếm Thánh ở trên soái liễn, cho nên Trịnh bá gia mới tùy tiện để thân vệ ở bên ngoài hộ vệ.

Hơn nữa năng lực phản ứng của bản thân Trịnh bá gia kết hợp với Ma Hoàn, muốn ứng phó mũi tên này không phải vấn đề khó gì.

Nguyên nhân căn bản nhất ở chỗ, khoảng cách thích khách kia hành thích tính đã rút ngắn như vậy, nhưng đối mặt với mục tiêu tại soái liễn kia, hắn cũng rất. . . Tuyệt vọng đi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!