Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1219: CHIA ĐỒ

Cẩu Mạc Ly gật gật đầu, nói:

- Cái này đại khái bởi hôm nay chúng ta công thành, khiến người Sở trong thành chịu áp lực cực lớn, ngay cả không thật sự đi công thành, nhưng ưu thế này vẫn để người Sở đứng ngồi không yên.

Cẩu Mạc Ly dừng lại, bổ sung:

- Mà tên thích khách kia trong trận doanh người Sở cũng cực kỳ quý giá, hơn nữa còn là ngày đầu tiên đã chấp hành nhiệm vụ hữu tử vô sinh này.

Người mù gật gật đầu.

Áp lực của người Sở tự nhiên rất lớn, bởi nguyên bản trong mắt người Sở, người Yến vốn không am hiểu công thành, kết quả ngày hôm nay Yến quân thể hiện như vậy, tự nhiên hình tượng của Yến quân càng cao hơn một đoạn trong mắt của người Sở.

Đặc biệt là đầu thạch cơ người Yến bên này, vô luận số lượng hay tính năng, đều vượt qua người Sở.

Trên chiến thuật và chiến pháp, đầu thạch cơ người Sở bên này bắn một phát, người Yến bên kia lập tức căn cứ đá rơi suy tính ra vị trí đại khái của đầu thạch cơ người Sở trong thành, tiến hành bắn phá.

Điều này mang ý nghĩa trong Yến quân không chỉ không thiếu thợ thủ công am hiểu chế tạo khí cụ công thành giỏi, mà cũng không thiếu chiến tướng am hiểu công thành.

Lúc này, Cẩu Mạc Ly và người mù đi qua một chỗ nô bộc dã nhân tụ tập lại, bọn họ cuộn tròn bên nhau, cách đó không xa mấy binh sĩ ném thức ăn vào cho bọn họ.

Đây thật sự là ném.

Những dã nhân này đều bị nhốt như chăn nuôi gà vịt, sau khi ném đồ ăn, đám dã nhân này bắt đầu điên loạn cướp ăn.

Người mù mở miệng nói:

- Tuy nói tiêu chuẩn đồ ăn của bọn hắn không cao, nhưng cũng không đến mức như vậy.

Nô bộc binh dã nhân không đáng giá tiền, nhưng còn không đến mức thiếu bọn họ một miếng ăn.

Bọn họ coi như muốn chết cũng nên chết dười Đông Sơn bảo hoặc dưới chân tường thành Trấn Nam quan, mà không phải chết đói chỗ này.

Không phải thương hại, mà cảm thấy lỗ vốn.

Hơn nữa nô lệ dã nhân bị bắt đến nơi này, bị chia làm hai phần, một bên là thanh niên nam tính, còn một bên chính là nữ nhân và tiểu hài tử.

Đây là một an bài rất kỳ quái.

Cẩu Mạc Ly nói:

- Là ta phân phó như vậy, không thể cho bọn họ ăn quá no, cũng không thể tốt với bọn họ quá, đối xử với bọn họ như heo như chó ngược lại mới khiến bọn họ cảm thấy càng kiên định.

- Ha ha.

- Ngươi có phải cảm thấy ta quá độc ác với người đồng tộc hay không?

Người mù lắc đầu, nói:

- Người cùng tộc ngươi, vốn không nhiều lắm.

Từ bỏ một bộ Tang Hổ mang về kia, không, xác thực mà nói, một bộ lạc Tang Hổ mang về kia, người thật sự trung thành với Dã Nhân Vương cũng là số ít.

Mà hiện tại những dã nhân trên cánh đồng tuyết bao gồm nô bộc binh trước mắt này, dưới góc độ nhất định chính là kẻ phản bội sự nghiệp của Dã Nhân Vương.

- Ta đây tốt cho bọn họ, ngươi không rõ ràng lắm, tính nhẫn nại sinh tồn của dã nhân chúng ta mạnh bao nhiêu, chỉ cần có một miếng ăn, bọn họ hoàn toàn có thể cuộn tròn một góc, cả ngày không nhúc nhích, chẳng sợ người lấy ủng đạp lên mặt bọn hắn, bọn hắn chỉ biết ngây ngô cười cười.

Dã Nhân Vương nói đến đây, cười khẩy:

- Phần lớn bọn họ đều không có sự tôn nghiêm. Dùng phương thức đối đãi người bình thường áp dụng với bọn họ ngược lại không thích hợp, dùng phương thức chăn nuôi gia súc còn có thể dạy dỗ ra một chút “Lang” tính.

- Ngươi làm tốt là được.

Trên phương diện này, người mù lười tranh việc với Dã Nhân Vương.

Dã Nhân Vương nói:

- Kỳ thật, ngài ở Tuyết Hải Quan làm những việc như vậy trước mặt những quân dân kia, ta tự nhiên biết, ta cũng hiểu, thủ đoạn của ngài xác thực để ta bội phục. Mà ngươi biết đây, trên loại chuyện này, người có thể khiến ta bội phục. . . Không nhiều lắm!

Trên vấn đề mê hoặc nhân tâm này, Dã Nhân Vương không hề nghi ngờ là một chuyên gia cao cấp, cho nên hắn mới được người mù đánh giá cao như vậy.

Người mù nói:

- Ta chỉ đứng trên vai người khổng lồ thôi!

- Lời này nói ra nghe có vẻ rất thú vị, ngài giống Bá gia, đều thích nói những lời rất uyên thâm.

- Ân.

Lúc này, ngoài doanh trại có một đám phụ binh tụ tập đến.

Quách Đông và Hứa An cũng ở trong đó.

Quân đội bắc nồi nấu cơm, mùi cơm thơm ngào ngạt, màn thầu, thịt khô, để mùi thơm tràn ra khắp nơi.

Quách Đông ngạc nhiên phát hiện, thức ăn tối nay so với vài ngày trước đó tốt hơn rất nhiều.

Bởi màn thầu này là màn thầu có nhân!

Hắn thật ra từng nghe một vài phụ binh Tuyết Hải Quan nói qua, màn thầu chỗ bọn họ đều có nhân!

Quách Đông rất kinh ngạc, có nhân, không phải gọi là bánh bao sao!

Tóm lại ăn ngon là được rồi.

Nhân củ cải cộng thêm thịt viên, ăn một chút đều không thấy ngấn, hơn nữa rất có mùi vị.

Hôm nay nhóm phụ binh lần đầu tiên lên chiến trường, về tình về lý, đều nên lấy thức ăn hao bọn họ, cho nên một người đều được phân hai khối thịt khô, cơm và màn thầu đều theo tiểu chuẩn, ăn không hết có thể mang đi, trước đây canh thì mỗi người nửa bắt, tối nay thì được ăn thoải mái.

Trang bị bác sĩ tâm lý cho bọn hắn là một chuyện không có khả năng, cũng may một bữa cơm thơm ngon có thể giải quyết tuyệt đại bộ phân ưu sầu trong lòng bọn họ.

Hơn nữa, cố ý đưa bọn họ tới đây ăn tối cũng chỉ cho bọn họ xem nô lệ dã nhân ăn uống thế nào.

Hứa An duỗi tay thọc thọc Quách Đông đang há mồm nhai màn thấu ngấu nghiến, ý bảo Quách Đông nhìn về phía bên kia. Khoát!

Quách Đông không xem không biết, vừa thấy dọa nhảy dựng, thấy nhóm người hàng rào bên kia đều dán mặt lại đây.

Nhóm dã nhân này trên cơ bản đều đầu tóc rối mù, lúc này đều há miệng, duỗi đầu lưỡi như liếm mùi thơm, mang theo một loại khát vọng thật sâu.

Có điều Quách Đông rốt cuộc là người từng ăn dưa hấu của Bình Dã Bá!

Tuy rằng, người khác cảm thấy, cái này không tính cái gì, nhưng Quách Đông từ một khắc kia cảm thấy cuộc sống của hắn đã không bình thường, bước sang trang mới rồi.

- Ha ha, trước kia khi ở nhà, cha ta ở sơn doanh quản sự, cuộc sống gia đình trong mấy năm nay tốt hơn rất nhiều, mỗi lần trong nhà ăn cơm tối, ta đều thích bưng bát ngồi ngạch cửa ăn, để bọn nhỏ trong ngõ nhìn thấy trong bát cơm ta có thịt! Hôm nay lại được cái khen ngược, nhiều người nhìn chúng ta ăn như vậy, cơm này lại càng ngon! Mọi người cần nỗ lực hơn, ăn nhiều một chút đi!

- Ha ha ha ha. . .

- Ha ha. . .

Nhóm phụ binh đều cười ha ha, càng ăn càng vui.

Từ xưa đến nay, không sợ chia ít, chỉ sợ chia không đều, nhưng loại cảm giác ta có ngươi không có này, kỳ thật hết sức hấp dẫn người ta.

Cẩu Mạc Ly duỗi tay, bắt lấy một tên dã nhân nam tính muốn chồm ra khỏi hàng rào, túm một túm.

Dã nhân kia lập tức hét thảm một tiếng, sau quăng ngã trên mặt đất.

Sau khi rơi xuống đất, theo bản năng muốn xoay người nhào về phía Cẩu Mạc Ly.

Những dã nhân này bị giam giữ bên nhau, thông qua mỗi lần ném đồ ăn, bọn họ tranh đoạt, kỳ thật đã phân ra “Ngục bá”, ngục bá có thể hưởng thụ nhiều đồ ăn nhất, thủ hạ của hắn cũng được ăn nhiều hơn một chút, những dã nhân bị nhốt ở chỗ khác cũng chỉ có thể khẩn cầu ăn một ít thức ăn thừa, hoặc dứt khoát chịu đói.

Lúc này người mù mới nhớ lại, lúc trước người rải cơm ném canh, cứ cách mỗi quãng ném một lần, cái này rất hiển nhiên theo khu vực phân chia.

Như nuôi cá trong hồ nước, một lần lại một lần vứt, rất đều đều, rất có quy luật.

Hiện tại Cẩu Mạc Ly đúng là một dã nhân “Ngục bá”, hắn rất hung.

------------

Các đạo hữu hẳn hiểu, truyện này đã đọc tới đây thì khó dứt được, nhưng lại rất kén người đọc, thậm chí là doanh thu không đủ trả cho bạn dịch, cho nên nay tại hạ mạo muội muốn cầu các vị đạo hữu donate, hoặc giới thiệu truyện cho bạn bè nếu được, tại hạ vô cùng cảm tạ!

Đẩy Kim phiếu thì đẩy sang bên Lão Nạp Muốn Hoàn Tục nha, truyện đó của nhóm đang đua top Kim thánh bảng ạ, truyện này hết điều kiện lên bảng rồi nha!

Thông tin donate có thể gửi về tài khoản MoMo 0337222828 - Đỗ Tất Thắng, tài khoản ngân hàng 22210001069560 (BIDV chi nhánh Thanh xuân - Đỗ Tất Thắng), tài khoản chuyển TLT tại YY: xonevictory

- xonevictory -

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!