Những người bên cạnh giúp đỡ, những người ngày thường luôn đứng phía sau cướp đoạt đồ ăn này, đều mơ hồ có ý thức, thấy lão đại bị túm xuống, lập tức theo bản năng áp về phía trước.
Nhưng mà, những dã nhân đi theo Tang Hổ khi công phá Ương Sơn trại không chết kia, lập tức cầm đao tiến lên, một đám thân vệ phía sau người mù cũng giơ nỏ lên.
Ngục bá, túng.
Thủ hạ của ngục bá, cũng túng.
Không cách nào không túng,
Đám dã nhân này kỳ thật đã bị người Yến đánh sợ vỡ gan.
Cẩu Mạc Ly duỗi chân, dẫm lên đầu dã nhân kia, xoay người nói với người mù:
- Dùng lời trước kia của Bá gia, nên chọn người có vóc dáng thấp làm tướng quân.
Người mù lý giải phương pháp chọn lựa người của Dã Nhân Vương, gật gật đầu, nói:
- Ngươi làm không tệ!
Cẩu Mạc Ly cười nói:
- Không biện pháp, lang tính, phải làm như vậy mới có thể dưỡng ra, lang tính trên người người Yến ngươi vốn thừa, nhưng người Tấn không có, đúng bởi dã nhân chúng ta quá yếu, mà Man tộc thật sự quá cường đại.
Cẩu Mạc Ly dừng một chút, lắc đầu nói tiếp:
- Người Yến dựa vào chém giết với Man tộc mấy trăm năm, mới đưa dấu vết lang tính khắc vào trong xương cốt, dã nhân chúng ta? Kỳ thật nô lệ tính càng nặng một ít.
Nói xong, Cẩu Mạc Ly lập tức cắt lời tên dã nhân kia, hô to với dã nhân bốn phía:
- Muốn ăn đồ ăn giống họ sao, ta. . . Cho các ngươi cơ hội này!
Bạch bạch!
Cẩu Mạc Ly vỗ vỗ tay.
Bên ngoài có một đám hộ vệ dã nhân đẩy xe chở đằng giáp tới đây.
Đằng giáp, đại bộ phận đều có tổn hại, cơ bản đều có vết máu.
Đây là chiến lợi phẩm thu được.
- Ta, muốn chọn lựa một nhóm người, ngày mai cùng ta cùng nhau lên giết người Sở, những người ngày mai có thể sống sót trở về, sau này có thể ăn đồ ăn giống bọn họ.
Cẩu Mạc Ly chỉ chỉ đằng giáp trên xe ngựa nói:
- Ta không phải cho các ngươi chịu chết, những bộ giáp cho các ngươi mặc, đao thương cũng phát cho các ngươi.
Cuối cùng, Cẩu Mạc Ly lại chỉ chỉ khu vực chuyên nhốt nữ nhân và hài tử dã nhân.
- Ta biết, không ít nữ nhân và hài tử các ngươi đều bị nhốt nơi đó, nếu ngày mai sống sót, ta sẽ đem nữ nhân và hài tử kia trả lại cho các ngươi.
Nữ nhân và hài tử không ở nơi này, hoặc dứt khoát không có nữ nhân và hài tử.
Không có việc gì, thấy không?
Nơi đó đều là nữ nhân và hài tử.
Ngày mai đi theo ta giết người Sở, nữ nhân và hài tử khác đều do các ngươi chọn!
- Để nữ nhân người khác làm ấm giường cho các ngươi, để hài tử người khác gọi các ngươi là cha, ha ha ha ha ha!!!!!!!
Dã Nhân Vương nói hết lời.
Đôi mắt dã nhân kia lập tức bắt đầu phiếm hồng, rất nhiều người, đều nắm chặt nắm tay.
Người mù đứng sau người Cẩu Mạc Ly, lặng lẽ phun ra hai từ:
- Súc sinh!
Đối với người mù mà nói, muốn học ngôn ngữ của dã nhân, kỳ thật không khó.
Cẩu Mạc Ly lại cười gật gật đầu, như lẩm bẩm nói:
- Ta không phải vẫn luôn tự xưng bản thân là . . . Cẩu tử sao? Đó là bởi từ rất lâu trước đây, ta đã coi. . . Bản thân. . . Như súc sinh!
. . .
Người mù và Cẩu Mạc Ly cùng nhau cưỡi ngựa trở lại chủ trại, Cẩu Mạc Ly nói:
- Bắc tiên sinh, ngài biết điểm khác biệt lớn nhất của giữa ta và ngài ở đâu không?
- Ở đâu?
Người mù đáp lại nói.
- Ở chỗ ngài là một người trung tính, mà ta, chỉ thích xem một đám người cụ thể đặc thù, nếu, Bắc tiên sinh ngài cũng coi dã nhân như người!
- Ý ngươi là ta hơi chung chung, tương đối?
- Ta không hiểu từ này có nghĩa gì, nhưng đại khái có thể hiểu ra ý gì. Ngài suy tính trên phương diện lớn, dưới góc độ trung tính, còn ta, chính là một góc nhỏ hẹp!
- Ha hả, ta nhớ rõ, chủ thượng hẳn đã nói với ngươi, hắn không thích loại thói quen khiêm tốn này, ngươi luôn làm vậy, bên ngoài làm bản thân như ngốc tử ngu xuẩn, ngươi nói, chúng ta không tin đi, ngươi lại luôn trong nháy mắt biểu hiện ra như vậy. Nếu chúng ta tin, vậy chẳng phải chúng ta sẽ biến thành kẻ ngu xuẩn?
- Phải ta biết, sau này ta đây sẽ tận lực nói chuyện tốt, chỉ là. . . Không biện pháp, một ít thói quen hình thành từ lâu, trong một chốc một lát muốn sửa, rất khó!
Người mù cười nói:
- Cứ từ từ, không vội.
Cẩu Mạc Ly thắc mắc nói:
- Nhưng ta thật ra rất tò mò, Bắc tiên sinh các ngươi cảm thấy ta hẳn sửa đến trình độ nào, tuy ta không biết đó cụ thể là gì, nhưng ta cảm thấy, Bắc tiên sinh ngài cùng Phong tiên sinh, bao gồm Lương tướng quân, mối quan hệ giữa các ngươi và Bá gia rất vi diệu, ta khả năng vĩnh viễn không đạt được.
Người mù nói:
- Mối quan hệ giữa chúng ta và chủ thượng, ngươi không cần hi vọng xa vời!
Thứ đồ chơi này muốn bắt chước cũng không được, bởi sinh ra đã có rồi.
Ngay cả bản thân nhóm Ma Vương kia cũng không cách nào thay đổi.
Không quan tâm đời trước hay đời này, đều như vậy.
- Ta đây nên tận lực biểu hiện ra bộ dáng gì? Nga không, dựa theo cách nói của Bắc tiên sinh ngài với quân dân Tuyết Hải Quan, ta hẳn nên tiến bộ theo phương hướng nào?
- Tiến bộ?
- Đúng vậy, ta hẳn tiến bộ đến trình độ nào?
- Tiến bộ đến mức sau này nếu chúng ta và chủ thượng tính toán mở khách điếm, chủ thượng cảm thấy có thể cho ngươi làm một tên tiểu nhị là được!
- Thú vị!
Cẩu Mạc Ly chậc lưỡi, tiếp tục nói:
- Rất thú vị, Bá gia và các ngươi đều là một nhóm người rất thú vị!
- Ta nhất định phải nghĩ kỹ những lời này, kỳ thật ta vẫn luôn mê mang, bởi sau khi nghiệp lớn tan nát, ta hẳn nên cắt cổ tự sát. Nhưng ta vẫn không chết, ta còn đang suy nghĩ biện pháp chờ cơ hội khác. Có lẽ con đường sau này của ta sẽ theo chân Bá gia và các ngươi. . .
- Từ từ tới, không vội.
Người mù nhắc.
Dã Nhân Vương gật gật đầu, nói:
- Phải, có điều, ta đã nhìn ra, nhưng ta vẫn không biết nên nói hay không?
Cẩu Mạc Ly nói.
- Nói đi.
- Chủ thượng và các ngài là người Yến, nhưng ta vẫn luôn cảm thấy, các ngài kỳ thật không giống như là người Yến.
- Cẩu Mạc Ly ngươi, thế nào lại nói ra những lời ngu xuẩn giống đám dã nhân kia.
Cẩu Mạc Ly lắc đầu nói:
- Không, Bắc tiên sinh, ý ta là vô luận Bá gia hay ngài trên thái độ đối đãi với người Yến, rõ ràng. . .
- Có điều cái gì?
- Có điều sơ sẩy, loại quan hệ này như giá cắm nến và đuốc lửa. Giống như ta hiểu biết dã nhân, kỳ thật giống ta, đều có người rất hiểu người Yến.
- Ý của ngươi là, Yến Hoàng Bệ Hạ?
- Phải, đúng là hắn, hắn là một vị hùng chủ.
Cẩu Mạc Ly gật đầu.
Người mù nói:
- Đây là điều tự nhiên.
Cẩu Mạc Ly trầm ngâm nói:
- Khả năng, vào lúc này rất nhiều người đều cho rằng hắn phát động phạt Sở, là một loại hành động cực kì hiếu chiến, nhưng hắn hẳn có thẻ tinh tường nhận ra người Yến có thể nhẫn nại qua một danh giới kia!
Dừng một lát, Cẩu Mạc Ly bổ sung:
- Hắn cảm thấy không thành vấn đề, cho nên hắn mới làm như vậy, hắn biết Yến Quốc và người Yến rốt cuộc có thể phát huy ra bao nhiêu lực lượng, một thế hệ người không đủ, vậy hai thế hệ, thậm chí ba thế hệ. . .
Người mù nói:
- Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì.
- Ta chỉ muốn hỏi Bắc tiên sinh một chút, sau trận đại chiến phạt Sở này, ngài có suy xét gì?
-----------
Cảm ơn mci9 đã đẩy Kim phiếu cũng như donate TLT nha!!!