Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1221: CHUẨN BỊ TÁI CHIẾN

Nghe được vấn đề này, khóe miệng người mù lộ ra một vệt ý cười.

Đặt quá khứ, Ma Vương thật sự rất nhiệt tình hưởng ứng đối với chuyện làm phản này, nhiệt tình nhất vẫn là người mù Bắc, hiện tại xem ra, lại có thêm một người.

Bởi đối với Dã Nhân Vương mà nói, địa vị chủ thượng càng cao, hắn làm một con chó dưới chân chủ thượng, địa vị của hwans tự nhiên cũng nước lên thuyền lên.

- Đi một bước, tính một bước.

Người mù đưa ra câu trả lời này.

Kỳ thật rất nhiều người đều chuẩn bị vì tương lai, Công Tôn Chí như thế, Cung Vọng như thế, thậm chí, lớn một chút, Tĩnh Nam Vương và Yến Hoàng cũng như thế.

Tuy rằng ưu tiên nhất vẫn là phạt Sở, nhưng điều này cũng không trở ngại cho việc mọi người mưu tính và bố cục cho tương lai.

Thật đáng tiếc chính là, hiện tại tuy Tuyết Hải Quan đã là một chỗ không thể bỏ qua của Đông Tấn, nhưng lực lượng của nó vẫn không cách nào đủ lên bàn cờ.

Không có loại tư cách nào cũng không phải vấn đề lớn, bởi từ xưa đến nay, có một loại người, hắn sẽ không nhắm mắt đi đầu, bởi sở trường của hắn chính là “Lấy hạt dẻ trong lò lửa”.

Hiện tại Tuyết Hải Quan, đang chờ đợi cơ hội, kỳ thật là một cơ hội để bọn hắn cởi bỏ xiềng xích trên người.

Những lời này, người mù biết trong lòng chủ thượng cũng hiểu rồi, nhưng hắn lại không thể nói tỉ mỉ với chủ thượng, bởi hiện tại xiềng xích lớn nhất trên cổ Tuyết Hải Quan, chính là Điền Vô Kính!

Cẩu Mạc Ly thấy người mù rơi vào trầm tư, không nói chuyện nữa.

Thật lâu sau, người mù phun ra một hơi, nói:

- Chuyện sau này, để sau này hẵng nói, trước tiên cần làm xong chuyện cần thiết, nếu không chính là đua đòi, hết thảy đều là lời nói suông.

- Tiên sinh nói phải.

- Thỉnh cầu của ngươi, chủ thượng hẳn sẽ đáp ứng, nhưng được việc hay không vẫn phải do ngươi. Chỉ là người chết nhiều, sẽ quá chậm, cũng quá tiện.

- Phải, ta hiểu rồi, chết nhiều, đồng thời còn phải tận lực chết ra giá trị.

Khóe miệng người mù lộ ra nụ cười.

Cẩu Mạc Ly cũng cười.

Đây là nụ cười đến từ hai lão âm bức nham hiểm!

. . .

- Cái cung này, không tồi!

Trong soái trướng.

Trịnh bá gia đang vuốt ve cây cung thích khách người Sở vào ban ngày muốn đến đây ám sát hắn.

Đời này, Trịnh bá gia chỉ luyện hai loại binh khí, một là đao, hai là cung tên.

Tài bắn cung của Trịnh bá gia cũng không tệ lắm, điểm này, A Minh cống hiến rất nhiều.

Trường cung màu tím này hẳn dùng một loại tài liệu đặc thù chế tạo thành, dây cung được lấy từ gân Yêu thú, đáng tiếc phía trên lại không có bất kỳ phù văn nào.

Nhưng nói thế nào đây.

Thứ nhất nhìn phong cách, thứ hai nhìn phong cách, thứ ba vẫn nhìn phong cách.

Dưới tiền đề là chất lượng tuyệt hảo, nhìn càng đẹp tự nhiên càng được người ta yêu thích.

Thưởng thức hồi lâu, Trịnh bá gia mới đặt cung tên này sang một bên.

Kỳ thật khi xung phong chém giết, hắn cũng mang một cây cung trên người, tuy rằng bởi việc thân phận và địa vị của hắn ngày càng tăng lên, cơ hội giương cung lắp tên giết địch cũng càng ngày ít theo.

Nhưng mỗi khi hắn lên chiến trường, mang thêm một kiện binh khí cũng khiến bản thân có thêm một phần cảm giác an toàn.

Thời điểm Trịnh bá gia đang thưởng thức cây cung kia, Lương Trình đến bẩm báo tổn thất ngày hôm nay.

Trịnh bá gia cũng nghe ra con số, chiến tổn có thể bổ sung, một để Vương trướng bên kia bổ sung, hai tiến hành bổ sung từ Tuyết Hải Quan bên kia.

Áp lực hậu cần của đại quân rất lớn, Trịnh bá gia cũng ngại ngùng mở miệng há mồm sư tử với Điền Vô Kính.

Nhưng nói thế nào đây, không chiếm lợi ích quốc gia làm sao được, dù sao trên tay hắn ít nhất có thể đảm bảo phát huy ra hiệu quả ổn định nhất.

Mặc khác, cùng với các nơi công thành chiến chính thức đấu võ, nhóm dân phu Yến Tấn thứ hai cũng vượt qua Vọng Giang, bên trong bọn họ có người đã được lựa chọn ra làm phụ binh.

Quốc chiến quốc chiến, nói trắng ra, đua chính là quốc lực, quốc lực, có thể tách ra thành nhân lực và vật lực.

- A Trình, ngươi nói, ngày mai chính thức công thành, căn cứ theo tiết tấu ngày hôm nay, cần đánh bao lâu?

Lương Trình lắc đầu, nói:

- Chủ thượng, vấn đề này, xin thứ cho thuộc hạ không cách nào trả lời. Loại chiến sự này, chúng ta chỉ có thể làm tốt nhất có thể, phần còn lại, chỉ có thể giao cho phía đối diện. Bọn họ khả năng vẫn luôn cứng cỏi, cũng có thể bỗng nhiên hỏng mất. Cực đoan hơn mà nói, khả năng chết đến một binh một tốt cuối cùng, hoặc cũng có thể đầu thạch cơ của chúng ta trực tiếp bắn chết chủ tướng đối phương.

“. . .” Trịnh bá gia.

Lương Trình ý thức được, bản thân tựa hồ nói sai lời rồi.

Trịnh bá gia lau chút tinh dầu, bôi lên trên mi tâm, nhẹ nhàng xoa xoa nói:

- Cho nên loại trận chiến này, đánh kỳ thật không thú vị gì.

Nếu dã chiến mà nói, tất cả đều do ta làm chủ.

- Chủ thượng, nếu loại trận này có thể đánh như dã chiến, như vậy Yến Quốc đã sớm nam hạ chính thức công Càn rồi.

- Cũng phải, tóm lại, trước đánh đến đâu hay đến đó, ngày mai an bài thế nào?

- Mũi tên tháp, đầu thạch cơ, so với định mức ngày hôm nay sẽ nhiều hơn một chút. Hôm nay thuộc hạ chỉ để binh sĩ đi lấp chiến hào, còn mặt tường trước cửa thành kia, thuộc hạ vẫn chưa cho người đi đẩy ngã, cũng cố tình không cho đầu thạch cơ bắn phá nơi đó.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

- Ân, cho bọn hắn giữ lại một cái niệm tưởng, nếu không cửa thành sẽ bị phá hỏng

- Chủ thượng anh minh.

- Nói chuyện cần phân rõ thời điểm, “Vỗ mông ngựa” loạn ngược lại không đem lại hiệu quả tốt.

Trịnh bá gia cũng coi như có “Kinh nghiệm chiến trận”, trên đỉnh đầu có hai đại sư, cho nên bản lĩnh “Lý luận suông” kia tất nhiên không thể giả rồi.

- Phải, chủ thượng, chính như hôm nay người Sở phái ra trọng giáp chiến binh ra khỏi thành tập kích cùng với phái ra thích khách, có thể nói tâm thái của người Sở kỳ thật vẫn còn tốt.

Loại tâm tính này thành lập trên nhận thức trước đây Yến quân không giỏi công thành.

Hôm nay, khả năng cho bọn hắn áp lực khá lớn, nhưng người sao, trong lòng khó tránh khỏi sẽ tồn tại chút may mắn.

Hôm nay chúng ta không đẩy bức tường kia, ngày mai khi chính thức công thành, công thành chùy, cũng có thể phát huy hiệu quả đến mức tốt nhất.

- Kỳ thật nếu không phải người Sở thiết kế chiến hào và bố trí hộ thành rất xảo diệu, hôm nay trực tiếp phá mới đem hiệu quả tốt nhất.

Bức tường kia chính là để lại cho người Sở một cái suy nghĩ may mắn, để người Sở không cần ngay từ đầu phá hỏng hoàn toàn cửa thành.

Để cho bọn hắn có một con đường đi ra, đồng thời cũng là một con đường có thể đi vào.

- Ngày mai Công Tôn Chí muốn lãnh thân vệ phá thành.

Trịnh bá gia nhắc nhở nói.

- Nghe người mù nói, tình cảnh hiện tại của hắn rất gian nan, rốt cuộc ở chỗ người Yến này, hắn kỳ thật bị xem như một kẻ phản bội. Cho nên hắn càng khát vọng chiến công và xuất lực. . . Có điều, có hắn xin ra trận, cũng rất có lợi.

- Ngày mai, cũng chính là một hồi tử chiến?

Trịnh bá gia tiếp tục xoa nắn chân mày.

- Đúng vậy, chủ thượng, nếu ngày mai không thể thu hoạch kỳ hiệu mà nói, vậy kế tiếp chính là một màn công thủ ác chiến rồi.

- Ân.

Lúc này, thân vệ ngoài cửa bẩm báo nói:

- Bá gia, Bắc tiên sinh và Dã tiên sinh cầu kiến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!