Công Tôn Chí ngồi xổm ngồi chỗ kia, nhìn nhóm thân vệ dưới trướng, hô:
- Rất nhiều người, nói chúng ta là đồ vong ân bội nghĩa, nói chúng ta không biết cảm ơn, nói chúng ta. . . Không phải người tốt.
Bổn tướng quân muốn nói chính là, chúng ta không có khả năng mặc kệ người khác thích nói gì thì nói.
Bởi người sống cả đời này chính vì sống cho bản thân, chứ không phải sống trong miệng kẻ khác.
Chúng ta không phải thánh nhân, chúng ta là người!
Nhưng các ngươi nhìn xem, Vương gia chúng ta tự diệt mãn môn, đây là chuyện đại nghịch bất đạo cỡ nào, nhưng hiện tại ai dám nói, ai dám đề cấ đến!
Cái này chứng minh cái gì?
Cái này chứng minh chỉ cần chúng ta có quân công đủ cao, địa vị đủ cao, không ai dám đi bóc phốt ngươi!
- Cho nên, Công Tôn Chí ta, xin chư vị giúp ta tẩy vết ô trên người!
- Nguyện vì tướng quân quên mình phục vụ!
- Nguyện vì tướng quân quên mình phục vụ!
. . .
Phá thành nói cửu tử nhất sinh cũng hơi khoa trương, nhưng hơn phân nửa người gần như không có khả năng thoát ra, tự nhiên đối mặt với một đám người sắp chết, kỳ thật không cần kiêng kỵ gì nhiều.
Đặc biệt là nhóm đầu tiên phá thành, bọn họ đã sớm không để ý đến sinh tử, hiện tại chủ tướng yêu cầu chính là, châm nhiệt huyết trên người bọn hắn, thêm một chút, thêm một chút, lại thêm một chút!
Bởi rất nhiều thời điểm, đua, chính là một hơi này!
Bởi chỉ cần ngươi chống đỡ thêm một lát, khả năng người Sở sẽ hỏng, sẽ thua trước!
Mà trong danh sách nhóm đầu tiên công thành còn có một bộ của Tuyết Hải Quan, chủ tướng là Phiền Lực.
Hắn một thân giáp sặt hạng nặng, ngồi dưới đất, nhưng vẫn cao hơn đám giáp sĩ bình thường hơn cái đầu.
Nghe chủ tướng sát vách đang không ngừng cổ vũ cấp dưới, nhìn ánh mắt chờ mong của đám giáp sĩ kia.
Rất hiển nhiên, mong đợi của bọn hắn rất đơn giản, người khác có, bọn họ cũng muốn có.
Tham gia quân ngũ, tự nhiên không muốn chịu thua ai!
Phiền Lực tiếp tục ngồi chỗ kia.
Nói thật, để Phiền Lực đi diễn thuyết, động việc cấp dưới. . . Thật sự làm khó hắn!
Có điều, nhìn ánh mắt nóng bỏng của cấp dưới, Phiền Lực vẫn giơ rìu lên, hét lớn:
- Ô lạp!
Trước người, một đám giáp sĩ Tuyết Hải Quan lập tức giơ binh khí trong tay lên, hô to:
- Ô lạp! Ô lạp! Ô lạp! Ô lạp!!!!!!
. . .
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Mũi tên tháp bị đẩy ngã, đổ về phía trước, móc câu đổ trên tường thành.
Cùng lúc đó, tay Cẩu Mạc Ly chỉ chỉ về phía trước, quát:
- Sao trời ở phía trước chờ đợi chúng ta, thượng đi, sao trời che chở các dũng sĩ!
Một đám giáp sĩ dã nhân cầm đao kêu to lao về phía trước.
Công Tôn Chí giơ trường đao, hét lớn:
- Thế nhân làm nhục ta thất tín bội nghĩa, nhưng thế nhân không thể làm nhục chính là, ta xuất thân từ Trấn Bắc Hầu, nam nhi Trấn Bắc quân theo ta giết Sở nô!
Dưới Công Tôn Chí suất lĩnh, một đám giáp sĩ theo hắn phóng về phía trước.
Phiền Lực lay động thân người một chút, vị trí khớp xương của hắn phát ra tiếng giòn vang, cầm rìu về phía trước, quát:
- Ô lạp!
- Ô lạp!!!!!!!!!
Bọn họ là nhóm đầu tiên lên phá thành, đầu tiên cần thiết dũng mãnh không sợ chết, tiếp theo cần là tinh nhuệ, bởi bọn họ là mấu chốt phá cục.
Công thành chiến không giống dã chiến, không gian hai bên xê dịch cơ hồ không có, sau khi bên ngoài làm đến cực hạn, phần còn lại chính là chém giết nguyên thủy nhất.
Dưới Lương Trình an bài, nhánh quân đội dã nhân kia quả nhiên lao vào vị trí trung tâm.
Mà bộ của Phiền Lực và Công Tôn Chí đều đánh về phía hai mặt bên cạnh.
Dã nhân ở giữa gần như lấy phương thức “Chịu chết”, hấp dẫn lực chú ý của đại bộ phận Sở quân, giảm áp lực cho hai cánh, để tinh nhuệ hai cánh có thể nhân cơ hội xé rách không gian.
Kỳ thật tường thành không rộng lắm, Đông Sơn bảo là một tòa quân bảo, không phải đô thành, tự nhiên không tồn tại một tường thành có độ rộng cho hai xe ngựa đi song song.
Cho nên trong điều kiện phương công thành chịu giới hạn, binh lực có thể đưa lên tường thành kỳ thật là một định số.
Nhưng ngược lại quân coi giữ có thể đưa binh lực lên tòa thành này cũng tương tự như vậy, bởi trên mặt tường thành chỉ có từng nấy người đứng, coi như ngươi chen vai nhích cánh thêm người kín mít, lấy đâu ra không gian để ngươi máu may binh khí, cho nên số lượng phe thủ thành cũng chỉ là một định số thôi.
Cho nên phương thủ thành theo lẽ thường sẽ xây dựng một ít công sự phía sau tường thành, thậm chí có thêm tường cao ở phía sau.
Kỳ thật người Sở cũng thiết kế như vậy, nhưng khí giới công thành của Tuyết Hải Quan thật sự không đơn giản, dưới hàng loạt đầu thạch cơ oanh tạc, tường hành Đông Sơn bảo thật sự không gặp vấn đề gì quá lớn, nhưng tòa nhà hình tháp phía sau cơ hồ bị hoàn toàn phá hủy.
Trịnh bá gia đứng trên soái liễn, đôi tay chắp phía sau.
Lúc này muốn nói không khẩn trương là điều không có khả năng, tuy có hai bộ Công Tôn Chí và Cung Vọng gia nhập, cũng có tử sĩ dã nhân dưới sự suất lĩnh của Dã Nhân Vương lao lê.
Nhưng Trịnh bá gia vẫn không muốn xuất hiện cục diện đánh lề mề ở chỗ này.
Đây là một loại nguyên tắc cơ bản của tướng giả, rốt cuộc mặc kệ thế nào, chỉ khi nào chiến sự phạt Sở Quốc thuận lợi, nó sẽ mang hiệu ứng domino, khiến những toàn quân trại quân bảo kia, thậm chí là Trấn Nam quan kia cũng “Sập” theo.
Đây mới là chiến lược phù hợp nhất đối với Tuyết Hải Quan đứng trên góc độ an toàn và hiệu quả.
So sánh với quân công khi đánh hạ Đông Sơn bảo gì đó, Trịnh bá gia kỳ thật không để ý lắm.
Bởi quân công của hắn, đã bão hòa!
Người mù từng phân tích với hắn, một quân phiệt trưởng thành, nói ngắn gọn, chia làm hai mặt, thứ nhất vì danh, thứ hai vì thực lực.
Hữu danh vô thực, chỉ là cái gối thêu hoa, đẹp chứ không xài được.
Hữu thực vô danh, lại không thể phục chúng.
Hiện tại thanh danh của Trịnh bá gia đã tràn đầy, không cần bổ sung thêm nhiều nữa.
Cái thiếu chính là thời gian phát triển.
Cho nên chiến sự lần này càng sớm kết thúc càng tốt, đối với Trịnh bá gia càng có lợi.
Thứ nhất có thể mang đến tác dụng tích cực cho đại cục.
Thứ hai, áp lực đối với Tuyết Hải Quan bên kia có thể nhỏ hơn một chút, đồng thời cũng có thể rút tay ra, một bên ăn tiếp viện của triều đình trong thời gian chiến tranh, một bên bắt đầu hợp nhất chỉnh hợp hai bộ Công Tôn Chí và Cung Vọng.
Trực tiếp nhất chính là,
Nhìn thuộc hạ và binh sĩ dưới trướng đang đi lên “Tre già măng mọc”, lại rơi xuống dưới tường thành.
Bất kỳ người nào làm chủ tướng tất nhiên đều sẽ không dễ chịu.
Trịnh bá gia hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, cúi đầu, nhìn Công Tôn Toản đang cầm Man đao bên cạnh, lại nhìn về phía A Minh, nói:
- Phân phó xuống, chuẩn bị soái kỳ và trống to.
- Vâng, chủ thượng.
Kiếm Thánh hiếu kỳ nói:
- Đây là tính toán đến thời điểm mấu chốt, lên trận?
Tác dụng của soái liễn, một là ổn định quân tâm, bởi soái liễn rất cao, đồng thời còn có tác dụng trang trí cực lớn, dưới hoàn cảnh chiến trường hỗn loạn, có thể để binh sĩ kia nhìn thấy.
Về phương diện khác, vào thời điểm mấu chốt nhất, soái liễn đi lên hay lui về phía sau thường thường thể hiện cho ý chỉ của chủ soái.
- Nếu thật sự chỉ còn kém một bước, ta nguyện ý đánh bạc một phen.
Trịnh bá gia trả lời như vậy.