Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:
- Không dễ dàng.
Ý ngoài lời chính là, một người sợ chết như ngươi, có thể làm được một bước này, xác thật không đơn giản
Ngay sau đó, Kiếm Thánh như nghĩ đến cái gì, chỉ vào tên thân vệ đang nâng trống đến soái liễn kia, nói:
- Ta đến nổi trống?
- Hơi lãng phí.
Trịnh bá gia cười nói.
Kiếm Thánh thật ra không sao cả, nói:
- Dù sao đến heo cũng giết qua, ta thật ra muốn nếm thử cảm giác này từ lâu.
- Ngài không thể phi thân đi lên, trực tiếp diệt một đường?
Hiện tại leo lên tòa tháp đông đảo kia, vô luận Kiếm Thánh lên đường nào, nói trực tiếp thay đổi thế cục, vậy không có khả năng, nhưng ít ra một đường kia có thể nâng cao cơ hội chiến thắng hơn.
- Ta chỉ bảo hộ ngươi.
Kiếm Thánh dừng một chút, bổ sung nói:
- Ngươi lên, ta cũng lên.
- Đừng kích ta.
- Ta không kích ngươi.
- Ta đã dùng mạng đổi lấy ngày hôm nay.
Trịnh bá gia nói.
- Ha ha ha ha, trên đời này, phàm là người địa vị cao, không phải khi trẻ tuổi liều mạng kiếm ra, vậy chính là bởi tổ tông từng cố gắng. Trước kia ngươi dám, hiện tại ngươi không dám?
- Nhưng ta cảm thấy bản thân vẫn là thiếu niên đã từng kia.
- Nha, đã từng.
- Đáng tiếc.
Trịnh bá gia cảm khái nói.
- Làm sao vậy?
Kiếm Thánh hỏi.
- Đây là cuộc chiến Yến Sở, ta thật ra không có lý do đường hoàng ra dáng tốt nào có thể lừa dối ngươi bán mạng.
- Cảm tạ sự thành thật của ngươi.
- Nga không, vẫn phải có.
Trịnh bá gia duỗi chân dẫm dẫm soái liễn, nói:
- Nơi này vẫn là Đông Tấn.
Mi mắt Kiếm Thánh hơi rũ, hắn đã đoán được nam nhân trước mắt này muốn nói cái gì.
- Đã từng, nơi này bắc giáp Tuyết Hải Quan, nam có Trấn Nam quan, đội ngũ thương nhân qua Tấn, Sở, cánh đồng tuyết không ngớt. Cho nên tuy nơi này không thể coi là Giang Nam trù phú gì, nhưng cuộc sống của dân chúng vẫn tính tốt đẹp.
Chỉ tiếc, chiến loạn thường xuyên, làm cho nơi này mười mất chín không, không nói cái gì dân chúng lầm than, bởi dân chúng không nhìn thấy mấy người.
Ta nghĩ, nếu trận chiến này có thể đánh thắng sớm một chút, ta đại khái có thể khống chế nơi này.
Đến lúc đó, lưu dân có thể trở về nhà, nơi này, cũng có thể giống Tuyết Hải Quan, khai khẩn ruộng hoang, mở xưởng.
- Tấn địa. . . Khổ. . . người Tấn. . . Khổ!
Sau khi cảm thán xong, Trịnh bá gia còn nhìn về phía Kiếm Thánh bên người.
Kiếm Thánh không dao động, thậm chí thoạt nhìn còn muốn cười.
Ngay sau đó, bản thân Trịnh bá gia cũng không nhịn được nở nụ cười.
Công Tôn Toản bên cạnh hơi nghi hoặc nhìn hai người.
Một người trong đó chính là Bình Dã Bá gia ngay cả phụ thân hắn cũng cực kỳ kính sợ và sợ hãi.
Một người khác chính là Kiếm Thánh Tấn địa trong truyền thuyết.
Công Tôn Toản mới đến, làm việc, tất nhiên mang theo một chút cẩn thận, cũng lực tận nhìn mặt đoán ý, nhưng một màn trước mắt để hắn thật sự nhìn không hiểu.
Rõ ràng đang nói người dân thật sự bi thảm, kết quả hai người phát ra chính là tiếng cười sang sảng.
Trịnh bá gia thở dài, nói:
- Người sẽ thay đổi.
- Không phải thay đổi, mà trải qua đủ nhiều, sẽ mãi tập thành thói quen.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
- Ta cũng từng hỏi qua vấn đề này, bởi ta phát hiện bản thân bắt đầu trở nên càng ngày càng máu lạnh, ngươi hẳn biết, thời trước ta đã từng làm dân phu, lúc ấy quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ đem đội ngũ dân phu đó như con mồi.
Trịnh bá gia nói đến đây, hơi trầm ngâm, nói tiếp:
- Nhưng hiện tại, khi ta nhìn bọn họ, thường thường sẽ cảm nhận được một loại cảm giác tương tự, nhưng bắt đầu dần dần mơ hồ, bọn họ không hề là người nữa, mà là những quân bài trong tay ta. Ta có thể không chút do dự đánh ra, biến đổi cách đánh một cách đa dạng, chỉ vì chiến thắng cuối cùng!
Kiếm Thánh đứng một bên, không nói chuyện.
Trịnh bá gia tiếp tục nói:
- Mấy ngày nay ta kỳ thật vẫn luôn tự hỏi, rất nhiều người bên ta cũng tự hỏi, bởi ta có thể nhìn thấy một ít ý nghĩ trên người bọn họ.
- Ta nghe nói, văn sĩ Càn Quốc và đại quý tộc Sở Quốc, đều thích nói suông.
- Đó là ăn no căng, bọn họ thích là cái loại ý cảnh này. Mà ta muốn chính là cái kết luận an ủi nội tâm, ít nhất là một hệ thống, từ “Hệ thống” này tương đương với một bộ kiếm thức trong kiếm pháp của ngươi.
- Hiểu rồi.
Trịnh bá gia liếm liếm môi, nói:
- Ta từ trên người Cẩu Mạc Ly thấy rất nhiều đồ vật, từ trên người rất nhiều thủ hạ ta thấy rất nhiều thứ. Đương nhiên, cuối cùng làm ta hiểu rõ, dẫn dắt ta nhất chính là ngươi, Ngu Hóa Bình.
- Vẫn dính dáng lên người ta.
Kiếm Thánh tươi cười.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
- Không phải, kỳ thật, nếu trừ đánh giặc ra, chỉ tính tự tay giết người, ngươi còn giết nhiều người hơn ta.
- Phải.
- Bất luận chuyện gì một khi đã làm đủ nhiều, chúng ta đều sẽ chết lặng, chậm rãi, tập mãi thành thói quen. Người bình thường, lần đầu tiên thấy cha mẹ giết gà, giết ca, khẳng định cũng sẽ cảm thấy sợ hãi không đành lòng, nhưng sau đó không lâu, chính bọn họ cũng giết được rất nhanh nhẹn, chỉ vì một bữa ăn ngon.
- Cho nên, Bình Dã Bá gia, ngài rốt cuộc muốn nói cái gì.
Trịnh bá gia nói:
- Ta muốn nói chính là, nếu loại sinh hoạt này, loại tiết tấu này, loại cách cục này, chú định ta sẽ là một ít chuyện càng ngày càng chết lặng mà nói, vậy, để nó chết lặng đi.
Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:
- Một ít lời nói của ngươi ngược lại cũng dẫn dắt ta rất nhiều.
- Chê cười.
- Đích xác, rất nhiều thời điểm, ngươi nói một ít lời nói cùng với cảnh giới Võ giả của ngươi, thật không tương xứng.
- Một ít đại tông sư văn nhân, tay trói gà không chặt, chẳng lẽ không thể nói ra vài lời chí lý?
- Cũng phải.
Kiếm Thánh tỏ vẻ tán đồng.
- Cho nên, ta vẫn học được vài điều trên người ngươi, thế nhân bận rộn chỉ vì vài đồng bạc vụn, bởi chỉ cần vài đồng bạc vụn này có thể giúp người ta giải quyết muôn vàn phiền muộn. Ngươi và ta đều là người không cần lo lắng kế sinh nhai, cho nên có thể bứt ra khỏi bận rộn, suy tư không giống người bình thường.
- Hiện tại ta cảm thấy, ta chỉ là một người bình thường, một người bình thường ở Tuyết Hải Quan.
Kiếm Thánh nói.
- Ngươi đây đã trở lại nguyên trạng, con đường này, là đúng, nhưng không thích hợp với ta. Cho nên, ta chỉ có thể tham khảo, không thể tuân theo.
- Vậy con đường của ngươi, là cái gì?
- Ngắm phong cảnh, xem càng nhiều phong cảnh, năm đó khi ở Hổ Đầu thành ngồi trên ban công, ta đã nhìn đủ phong cảnh Bắc Phong quận. Khi nam hạ Càn Quốc, ở dưới thành Thượng Kinh, ta cũng ngắm nhìn phong cảnh.
Hiện giờ đứng trên soái liễn này, chiến sĩ phía trước liều chết phá thành, cái này kỳ thật cũng là một loại phong cảnh.
Giống như lên núi, chạm đến độ cao bất đồng, chứng kiến phong cảnh cũng bất đồng, vì muốn nhìn thêm nhiều phong cảnh chưa từng nhìn, chỉ có thể từng bước một leo núi.
Nói chung sẽ có một ngày ta sẽ đứng trên đỉnh núi nhìn phong cảnh.
- Kỳ thật ta không thật sự thích cảnh sắc trên núi, nhưng không đến đó nhìn một cái, nhìn mặt trời mọc một cái, nói chung cảm thấy đời này sẽ không được viên mãn.
Kiếm Thánh chậm rãi nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu.