- Ngươi, làm sao vậy?
Trịnh bá gia hỏi.
- Ta đang khắc chế bản thân, lúc này không thích hợp khoanh chân ngồi xuống.
Trịnh bá gia nghe vậy, há miệng thở dốc, liếm liếm môi, nói:
- Súc sinh.
- Ha ha ha.
Kiếm Thánh cười:
- Vạn nhất thật sự khi lên núi, phát hiện phong cảnh không giống ngươi mong muốn, ngươi sẽ làm thế nào? Trực tiếp nhảy xuống vách núi kết thúc như vậy, hay lần nữa lên núi? Phải biết rằng xuống núi chính là xem cảnh cũ rồi.
Trịnh bá gia lắc đầu nói:
- Tâm cảnh khi lên núi và xuống núi bất đồng, tâm cảnh bất đồng, cảnh vật cũng bất đồng. Ta thấy núi là núi, ta thấy sông là sông, ta thấy núi không phải núi ta thấy sông không phải sông.
Long Uyên, bắt đầu kêu to.
Điều này chứng minh tâm cảnh Kiếm Thánh không được cân bằng nữa.
Trịnh bá gia bất đắc dĩ nói:
- Không nhịn được?
Kiếm Thánh lắc đầu, nói:
- Không đến mức đó. Chính lúc trước ngươi nói, để ta nghĩ đến cảnh giới Nhị phẩm, đó là phong cảnh đỉnh núi, xem một cái, cũng chỉ có thể xuống dưới.
Có lẽ như lời ngươi nói, sau khi xuống dưới, cũng không cần suy sụp tinh thần, bởi lên núi rồi lại xuống núi, khi quay đầu lại nhì phong cảnh phía dưới kia, hương vị tự nhiên sẽ bất đồng.
Thế nhân đều lấy khai cảnh làm vinh, trên đời này, người có thể mở Nhị phẩm, càng ít ỏi không có mấy.
Nhưng cảnh giới Nhị cảnh, ta dám khẳng định, ngay cả thân thể Võ giả cũng không có khả năng chống đỡ lâu dài.
Gia hỏa bên người quận chúa kia cả đời tu một kiếm Nhị phẩm, thoạt nhìn sắc bén, kỳ thật râu ria, ta không biết hắn đã từng hối hận chưa, nhưng hiện tại ta xem ra.
- Cả đời không mở được Nhị phẩm, cũng không có gì ghê gớm, nếu Nhị phẩm không được lâu dài, vô địch trong Tam phẩm kỳ thật đã đủ dùng rồi.
- Ngươi nói rất có đạo lý, nhưng ta cảm thấy ngươi lo lắng bản thân, sau khi mở Nhị phẩm, thân thể ăn không tiêu trực tiếp chết bất đắc kỳ tử, luyến tiếc lão bà hài tử.
Kiếm Thánh nhíu mày, suy tư, gật đầu, nói:
- Đúng vậy.
- Bọn họ cũng là phong cảnh của ngươi?
- Không, bọn họ là ngươi theo ta lên núi.
Kiếm Thánh sửa lại nói.
- Ta đây.
Kiếm Thánh nâng tay lên, nói:
- Đèn lồng.
- A, ta không thích so sánh này.
Phía sau, Công Tôn Toản ôm Man đao ngẩng đầu nghi hoặc, nhìn A Minh.
A Minh cúi đầu, nhìn thoáng qua hắn, hỏi:
- Nghe hiểu được sao?
Công Tôn Toản thành thật lắc đầu, hắn tận lực đi nghe, nhưng vẫn không nghe hiểu.
A Minh gật gật đầu, nói:
- Nghe không hiểu là được rồi.
Công Tôn Toản đánh bạo hỏi:
- Vì sao?
- Bởi bọn họ nói, căn bản không phải tiếng người.
Công Tôn Toản không dám phụ họa.
Mà nhìn về phía tường thành bên kia.
Màn công thành đầu tiên đã tiến vào hồi gây cấn!
Sau khi mũi tên tháp đổ xuống, biến thành “Thang mây” kiên cố nhất, một đám binh sĩ hô to lao lên.
Mặt khác, không chỉ mũi tên tháp, còn có các loại “Cầu vượt”, “Thang mây”, cũng nhanh chóng từ phía sau đẩy lên.
Trong phim điện ảnh đời sau, loại đơn thuần cầm thang mây bò lên đi, đó thật sự là đi chịu chết.
Loại thang mây dùng được kỳ thật phía dưới đều rất chắc chắn, khi lính thủ thành bên trên muốn đẩy xuống, phải cần ba người cùng lúc đẩy, nếu không gần như không có khả năng.
Bộ dã nhân xung phong đầu tiên, đằng giáp trên người họ kỳ thật không thể giúp họ bao nhiêu, bởi đằng giáp vốn không cứng bằng giáp sắt, nhưng đối với bản thân bọn họ, cũng đủ rồi.
Dã Nhân Vương am hiểu chính nhất là tiêm máu gà, lợi dụng bầu không khí tôn giáo, lại lấy “Rượu thịt nữ nhân” và kỳ vọng đối với tương ali, để những người dã nhân này tạm thời quên mất sinh tử.
Tuy rằng chỉ tạm thời, nhưng thật sự cũng đủ dùng, bởi đối với đại bộ dã nhân công thành mà nói, sinh mệnh bọn họ vốn chỉ là tạm thời.
Giống trước đó vài ngày công Ương Sơn trại, lúc này đây dã nhân phá thành, cũng có vẻ dũng mãnh không sợ chết, trên tường thành, người Sở an bài đao phủ thủ hoàn mỹ nhất, phía sau là người bắn nỏ, bên ngoài chính là binh sĩ cầm trường côn và trường mâu.
Từ gần đến xa, ba tầng phòng hộ, như một con nhím.
Rất nhiều dã nhân xông lên đi, sẽ bị chém chết, bị chọc trúng, bị bắn trúng, mũi tên tháp hình thành thang mây rất dày rộng cũng rất rắn chắc, nhưng mặt tiếp xúc kỳ thật cũng lớn như vậy.
Nhưng mà, màn tàn khốc này này không hề làm nhóm dã nhân kia khiếp đảm, ngược lại kích phát ra sự hung tàn trong xương cốt bọn họ, bọn họ không cần phối hợp nhiều, đối mặt với loại tình hình này, bọn họ ngươc lại lựa chọn phương thức trực tiếp nhất.
Nhào lên đi, ôm lấy người Sở trước mặt, lôi kéo hắn, cùng nhau nhảy xuống thành.
Một chút dã nhân khi nhào lên, binh khí đã đâm xuyên vào thân thể, nhưng vẫn như cũ cắn răng, kéo một tên người Sở, chết cùng.
Loại phương thức tác chiến chó hoang này, để người Sở trên tường thành không tự giác triệt thoái về phía sau, dần dần để dã nhân giết lên.
Phía dưới, tiễn nỏ thủ được yểm hộ phía sau ngay lập tức lao lên bắn phá, Quách Đông không nhịn được táp lưỡi nói:
- Mẹ nhà nó, dã nhân này thật sự không biết sợ chết sao?
Hứa An gật gật đầu, hắn cũng bị loại phương thức chém giết này của dã nhân dọa sợ rồi.
Đây là một loại đấu pháp hoàn toàn hi sinh bản thân để giết đối thủ, không chỉ vậy, loại đấu pháp này thoạt nhìn cực kỳ coi rẻ sinh mạng bản thân.
Quách Đông tiếp tục nói:
- Dã nhân lợi hại như vậy, Bình Dã Bá gia tự nhiên có thể đánh ngã bọn họ.
Bình Dã Bá gia kia, đáng sợ thế nào?
Trên thực tế, người sinh ra loại ý tưởng này, thật sự không ít.
Lần này trở lại một vấn đề rất cũ, dã nhân có Dã Nhân Vương và dã nhân không có Dã Nhân Vương, hoàn toàn. . . Là hai loại sinh vật khác nhau.
Lúc này người mù đứng bên cạnh người Lương Trình, giúp Lương Trình phân tích và tổng hợp các loại tin tức truyền đến.
Một màn này, tự nhiên cũng xuất hiện trong đầu hắn.
Tối hôm qua, Cẩu Mạc Ly nói với hắn, giữa người và người, bất đồng.
Người Yến, dã nhân, người Tấn, bọn họ trên cơ sở là người, kỳ thật xuống thấp hơn nữa, chính là dã nhân.
Dã nhân chính diện công thành, dựa vào phương thức này, tạo áp lực lớn cho người Sở, thậm chí đã có không ít dã nhân leo qua tường thành chém giết.
- Ha ha, cũng may lúc trước dã nhân gặp phải Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân, còn có Điền Vô Kính, hơn nữa nội bộ bọn họ cũng không đoàn kết.
Người mù cảm thán.
Lương Trình lại lắc đầu, nói:
- Nhất thời huyết dũng thôi, đây là bệnh cũ của dã nhân, cũng là đặc thù của đám ô hợp. Quân đội khởi nghĩa nông dân cũng như thế này, nhất thời đánh trống reo hò đi lên, chỉ cần phong tỏa mũi nhọn này, có thể giải quyết hết thảy.