Ngay sau đó, Lương Trình nói:
- Truyền lệnh, nhóm thứ hai tiến lên, chấp pháp đội tiến lên, cường điệu với nhóm dã nhân kia.
Đây là vấn đề lo lắng dã nhân yếu thế, sẽ cực kỳ dứt khoát bỏ chạy.
Người mù cười cười, nói:
- Cho nên, mấu chốt lần này vẫn hải xem hai bộ A Lực và Công Tôn Chí?
Lương Trình duỗi tay chỉ chỉ một bên Công Tôn Chí kia, nói:
- Công Tôn Chí bên kia rõ ràng rơi vào cản trở, đến bây giờ vẫn chưa gặm được lỗ hổng nào, chỉ có A Lực bên kia có thể trông cậy vào một ít.
- Kết quả, người một nhà vẫn đang tin cậy hơn một chút.
Người mù nói.
Lương Trình lắc đầu, nói:
- Lời này không thể nói như vậy, hiện tại chúng ta đứng phía dưới, không nhìn rõ ràng tình huống phía trên, khả năng Công Tôn Chí bên kia gặp phải chính là nhóm tinh nhuệ nhất của người Sở bên kia, cho nên đến bây giờ vẫn chưa làm gì được.
Nói xong, Lương Trình quay đầu lại nhìn về phía sau.
Người mù hỏi:
- Như thế nào, chủ thượng cũng muốn lên?
- Soái liễn đi trước, đến mấu chốt nhất kéo lên một đợt sĩ khí, chủ thượng hẳn có thể hiểu đạo lý này. Tuy chủ thượng rất sợ chết, nhưng thời khắc mấu chốt, vẫn có thể trả bất cứ giá nào.
- Cũng thú vị, soái liễn tiến về phía trước, sĩ khí đại chấn.
Người mù nói, không tự chủ móc ra một quả quýt, nhưng do dự một chút, vẫn nhưng do dự một chút, vẫn cảm thấy ăn nơi này có chút không thích hợp, cuối cùng vẫn cất đi.
Vào lúc này Lương Trình mở miệng nói:
- A Lực bên kia, thoạt nhìn mở ra lỗ hổng.
. . .
- Ô lạp!!!!!!!!
Phiền Lực bên này, xác thật mở ra lỗ hổng.
Vào thời đại vũ khí lạnh, loại người có thể trạng như Phiền Lực này, gác vào thời đại chiến loạn chính là mãnh tướng “Vạn người địch”.
Lần trước phá Ương Sơn trại, Phiền Lực hơi buồn tủi, tiện tay giết mất Muộn Minh Nghĩa, máu tươi không đủ nhuộm đẫm rìu.
Lần này, hắn tóm được cơ hội.
Khi mới đầu xung phong, Phiền Lực không nói hai lời, cả người đều trực tiếp bắn lên.
Đúng vậy!
Hắn đem bản thân như cự thạch để đầu thạch cơ bắn hắn lên, một phát bay vọt về phía trước.
Cả người hắn bay lên trời, đập về phía đám người Sở phía trước kia.
Oanh!
Một lần đập, tan tác một mảng lớn.
Giáp sắt trên người Phiền Lực do Tiết Tam tự tay rèn, không chú ý trọng lượng nhẹ nhàng gì, cũng không chú ý linh hoạt, yêu cầu chính là tính phòng ngự.
Tiết Tam xem ra, Phiền Lực chỉ cần vác rìu, một bên lao lên một bên xoay rìu là được.
Bộ giáp trụ này vào lúc này cũng nổi lên kỳ hiệu.
Khi Phiền Lực phi xuống dưới, rất nhiều người Sở cầm trường kích và trường mâu chống lại Phiền Lực.
Nhưng tất cả đều trong khoảng cách đứt gãy, sau đó Phiền Lực xoay rìu một vòng làm thịt.
Phiền Lực lại vặn uốn éo, thân hình di chuyển như máy cắt lúa nghiền áp về phía trước.
Đây là phương pháp đơn giản thô bạo đến cực điểm, để giáp sĩ Tuyết Hải Quan phía sau có không gian tiến vào.
Trong lúc nhất thời, hàng trăm giáp sĩ đi lên tường thành nhanh chóng bắt đầu chém giết.
Bọn họ muốn chính là đứng lại nơi này, để binh lính tiếp viện không ngừng lao vào.
Phanh!
Một quyền Phiền Lực đạp vỡ đầu một tướng lãnh người Sở, ngay sau đó đứng dậy, nắm rìu, bắt đầu một màn “Gió thu cuốn hết lá vàng”.
Bởi nguyên nhân lúc trước làm rơi, rìu chỉ còn lại một cái, nhưng cái này không quan trọng, tay phải cầm rìu múa may, tay trái trực tiếp bắt lấy binh khí đối phương đâm đến, thuận thế vung lên, ném xuống thành lâu.
Nhóm giáp sĩ Tuyết Hải Quan phía sau lao lên, giúp bọn hắn chia sẻ một ít áp lực, trong lúc nhất thời, tự nhiên tạo ra một lỗ hổng cực lớn phía trên tường thành này, để cục diện bên này trực tiếp tiến vào xu thế băng bàn.
Nhưng cũng vào lúc này.
Một đám Sở quân mặc giáp trụ xanh lá giết lên, giáp trụ bọn họ càng hoàn mỹ hơn, đồng thời tinh thông phương pháp chém giết trên chiến trận hơn.
Ngay cả sau khi Phiền Lực đâm đầu vào, cũng bị đối phương dùng đại kích ngăn lại.
Nếu không phải Phiền Lực thúc giục huyết mạch Man tộc, mạnh mẽ cường hóa thân thể, bằng không sẽ bị một nhóm đao phủ lao lên thuận thế chém bay đầu.
Ngay cả vậy, giáp trụ trên người Phiền Lực cũng đã gồ ghề lồi lõm, một ít chỗ đã có máu tươi tràn ra.
Đây là thời đại vũ khí lạnh, nhưng đồng thời đây cũng là thời đại có Võ giả có kiếm khác tồn tại, đặc biệt trong quân đội vĩnh viễn không thiếu loại hảo thủ này.
Mà một sườn khác, một tướng lãnh mặc ngân giáp trẻ tuổi suất lĩnh một đám binh sĩ mặc giáp trụ màu bạc xung phong liều chết lại đây, từ một mặt khác, bắt đầu đè ép đám binh sĩ Tuyết Hải Quan dưới Phiền Lực suất lĩnh trở về.
Tướng lãnh trẻ tuổi kia cầm một cây trường thương, múa may thành phong trảo, mũi thương như long, điểm ra một đoàn lại một đoàn huyết hoa.
Hơn nữa Sở quân này cũng dũng mãnh không sợ chết, liều mạng muốn lấp lỗ thủng này trở về.
Rốt cuộc hắn đã thấy Phiền Lực cách đó không xa.
Hắn kỳ thật đã sớm thấy Phiền Lực, khi ấy Phiền Lực đứng bên cạnh Trịnh bá gia dưới tường thành Đông Sơn bảo.
Đúng bởi tên hổ tướng người Yến này xuất hiện, để cục diện Sở quân trên tường thành trong nháy mắt trở nên nguy cấp, con đê ngàn dặm sụp vì tổ kiến, áp dụng trên tường thành này đúng là không quá.
- Tới đây xưng tên, thương của ta không trảm hạng người vô danh tiểu tốt!
Ngân giáp tiểu tướng rất cao ngạo hô to về phía Phiền Lực.
Đồng thời thương đâm như sấm, một đâm lại một quét lại giết chết một binh sĩ Yến quân.
Phiền Lực vừa mới bị Sở quân áp bức lui về phía sau, quay đầu lại nhìn về phía tiểu tướng kia.
Chưa kịp đáp lời, một mũi tên từ trước người bắt tới đây.
Mũi tên này vốn định vào mặt Phiền Lực, lực đạo mười phần mạnh mẽ, nhưng bởi Phiền Lực quay đầu nhìn về phía tiểu tướng kia, để mũi tên kia bắn vào không trung.
Mà trường thương ngân giáp tiểu tướng kia vừa đâm về phía một binh sĩ Tuyết Hải Quan, lại một chân đá văng ra, vừa lúc bị mũi tên kia bắn tới.
Phốc!
Mũi tên bắn thẳng vào mặt ngân giáp tiểu tướng.
Thân thể ngân giáp tiểu tướng kia cứng đờ nơi đó, đuôi mũi tên có ký hiệu của Sở quân.
Điều này mang ý nghĩa người bắn chính là một tên người Sở.
Thình thịch!
Ngân giáp tiểu tướng ngã quỵ trên mặt đất.
Hắn đã chết.
Đây là chiến trường, chiến trường ngàn người chiến vạn người chiến, cũng là chiến trường chân thật nhất.
Ở chỗ này, cho dù Phiền Lực một thân cục sắt, cũng thiếu chút nữa bị chém đầu.
Ở chỗ này, ngay cả Trịnh bá gia cũng thường xuyên gặp phải vấn đề bị tên bắn lén, hoặc bị đầu thạch cơ nhắm trúng.
Ngân giáp tiểu tướng chết, không tính kỳ quái.
Nhưng hắn chết, nói cho kẻ tới sau một đạo lý, lần sau nếu kêu “Kẻ nào đến, nhớ để lại tên họ”, hẳn để lại trước một câu:
- Tên ta là. . .
Như vậy, ít nhất trước khi chết, báo tên của mình sẽ không bị chết nghẹn khuất như vậy.
Mà bên này, Phiền Lực chính mắt thấy ngân giáp tiểu tướng dính mũi tên chết, vẫn chưa có bao nhiêu cảm xúc, hắn cảm thấy thằng ranh con mặc giáp trụ chói mắt kia, còn hổ báo gì, quả thật là một tên đại ngốc!
Chủ thượng nhà mình, tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện ngu ngốc này.
Ngay sau đó, Phiền Lực một lần nữa vung rìu lên, quát:
- Sát!
. . .