Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1230: TA KHÔNG MUỐN THUA

Lúc trước, trăm vạn đại quân đáp đài, Trịnh bá gia suất quân diệt Ương Sơn trại.

Niên Nghiêu đại tướng quân Sở Quốc từng mất công bố trí, phái ra hai nhánh Cấm quân Hoàng tộc đi Đông Sơn bảo và Tây Sơn bảo tàng phục.

Sau đó bởi Tĩnh Nam Vương thành công gặp chiêu nào thì phá giải chiêu đó, cộng thêm Trịnh bá gia diệt trại, thế như gió.

Khi năm vạn Cấm quân Hoàng tộc trong Đông Sơn bảo muốn ra khỏi thành cứu viện, đã bị nhánh quân đội của Cung Vọng giằng co, cuối cùng không thể tới kịp cứu viện Ương Sơn trại, không thể không trở về Đông Sơn bảo.

Hành động này của Cung Vọng đã nhận được hảo cảm lớn của Trịnh bá gia.

Nhưng vấn đề căn bản lại ở đúng chỗ này.

Nhánh quân đội muốn ra khỏi thành cứu viện, hiện tại xem ra không phải Cấm quân Hoàng tộc, mà chính là tư binh quý tộc Sở Quốc đóng tại Đông Sơn bảo.

Cho nên, quân coi giữ bảo vệ Đông Sơn bảo liên tục hai ngày này kỳ thật chính là Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở có sức chiến đấu mạnh nhất!

Cho nên. . .

Có một vị Trụ quốc Đại Sở ở chỗ này.

Cho nên. . .

Người Sở ngay lúc này dám mở rộng cửa thành ra lựa chọn xuất kích!

Bởi bọn họ, có cái tự tin này, cũng có thực lực này!

Lương Trình cầm đao, nói với người mù:

- Tuy không ngờ tới, nhưng vẫn phải nói, công thành chiến bị quân coi giữ trong thành phản kích, thật sự quá mất mặt.

Người mù lắc đầu, nói:

- Ta cảm thấy lúc này không phải thời điểm ngươi tự kiểm điểm.

- Phải, cho nên ngươi nhanh chóng đi đến mặt sau đi, ta đi tổ chức quân đội cản mặt sau, ngươi và chủ thượng lui về phía sau. Phía sau chúng ta vẫn có ba tòa quân trại, người Sở tính có thể thắng trận này, cũng không có khả năng đánh chúng ta tan tác, dọn dẹp một chút, đại cục, vẫn nằm trong tay chúng ta!

- Vấn đề thật sự nghiêm trọng như vậy?

Người mù vẫn có chút không thể tin được.

Lương Trình gật gật đầu:

- Rất nghiêm trọng.

Ngay sau đó, Lương Trình lại cười nói:

- Không hổ là quốc chiến, tinh anh long phượng hai nước chân chính quyết đấu, chúng ta lấy thế áp người, người ta chờ thời! Xác thật đã ghiền, cũng xác thật xuất sắc.

Lương Trình nói đến đây hơi trầm ngâm, nói tiếp:

- Kỳ thật, nếu không phải chúng ta công thành quá mãnh, trước tiên bức ra vị Trụ quốc trong thành kia ra tay, khả năng vị kia xem ra, hẳn sau khi ác chiến kết hợp với hành động lần này, thậm chí có thể đánh tan chúng ta. Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể thắng được nhất thời, thắng được trận này!

- Đừng như vậy, thật sự thiếu tiết tấu!

. . .

Trên soái liễn.

A Minh nhìn về phía Trịnh bá gia bên cạnh, nói:

- Chủ thượng, A Trình bên kia đánh cờ tín hiệu, để trung quân chúng ta đi trước, lùi về phía sau.

- Ta thấy được rồi.

- Phải.

A Minh đi ra ngoài, chuẩn bị hạ lệnh cho đám thân vệ.

Người Sở bỗng nhiên phản kích, khiến cục diện, lập tức rơi vào bị động.

Kiếm Thánh lắc đầu, lại nhắc đến đề tài lúc trước, nói:

- Đáng tiếc, phong cảnh hôm nay, tựa hồ không hợp lòng người!

Trịnh bá gia lại cười, mở tay ra.

Công Tôn Toản lập tức đi lên lấy túi nước bên hông đưa cho Trịnh bá gia.

Kết quả túi nước bị Trịnh bá gia trực tiếp ném xuống mặt đất, trở tay gõ một cái.

Ngay sau đó, Trịnh bá gia lập tức rút Man đao trong tay Công Tôn Toản ra.

Hắn trở tay cắm lên soái liễn, Trịnh bá gia lui về phía sau hai bước.

Hắn mặc kim giáp, trực tiếp ngồi lên trên soái tòa.

Kiếm Thánh nhìn Trịnh bá gia, nói:

- Tức giận?

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

- Không lừa ngươi, hôm qua ta còn nói với người mù. Chúng ta đều cảm thấy, quân công ta đủ rồi, danh vọng cũng đủ rồi! Hiện tại xem ra, xác thật đủ rồi!

- Vậy vì sao?

Tuy Kiếm Thánh không hiểu chiến sự, nhưng hắn cũng có thể thấy được cục diện trước mắt.

Người Sở bỗng nhiên phản kích, thế tới rào rạt, nếu Yến quân triệt thoái về phía sau, tự nhiên mất nhất thời, nhưng vẫn có thể nắm quyền chủ động như cũ, có điều nhất thời bị nhục mà thôi.

Mà nếu không quan tâm trực tiếp dỗi đi lên, nếu thất bại, khả năng có thể chiến cuộc lần này trực tiế băng bàn.

Trịnh bá gia nhếch chân lên, hai tay nắm tay vịn, cả người cũng hơi hơi nghiêng.

Dáng ngồi tự nhiên không có chút đoan chính nào, nhưng vẫn có một chút khí thế bễ nghễ chảy ra.

- Quân công, danh vọng, đủ rồi, ta thậm chí có thể hào phóng ném cho người khác đi chia lãi.

Nhưng. . .

Ta mới phát hiện.

Chúng nó rốt cuộc đủ không đủ, kỳ thật không quan trọng.

- Mấu chốt là ta không thích thua!

Trịnh bá gia vặn vẹo cổ một chút, chỉ tay về phía trước, nói:

- Bổn Bá muốn cho đám người Sở này biết, Bổn Bá tới đánh bọn họ. Nếu bị đánh, phải quy củ quy củ ăn đòn của Bổn Bá. Truyền mệnh lệnh của Bổn Bá. . . Trung quân. . . Toàn tuyến áp lên!

. . .

“Trịnh” tử kỳ trên soái liễn bay cao lên, ba gã thân vệ lưng hùm vai gấu đi lên, bắt đẩu nổi trống!

Trịnh bá gia ngồi trên soái tòa, quay đầu lại nhìn một màn như vậy, trong lòng không khỏi hơi tiếc nuối.

Kiếm Thánh đứng bên người Trịnh bá gia, chú ý đến chi tiết này, nói:

- Hiện tại lui còn kịp!

Tuy cục diện hiện tại khá nguy cấp, nhưng bởi soái liễn thật sự dựa vào sau, cho nên có thể thể ảnh hưởng đến thế cục, muốn thong dong lùi về phía sau kỳ thật không khó.

Lui một bước mà nói, tính cục diện lại kém vài phần, lấy năng lực Kiếm Thánh, mang theo Trịnh bá gia chạy đi, cũng không khó khăn.

Rốt cuộc người Sở mới giết ra, vẫn chưa thể hình thành vòng vây đối với bên này.

Trịnh bá gia nghe vậy, chỉ lắc đầu, nói:

- Ta không phải có ý này, ta chỉ cảm thấy, ngồi trên soái liễn đẹp như vậy, người nổi trống chính là ba tên lưng hùm vai gấu, làm vậy thật sự không đẹp.

- Không đẹp?

- Đúng vậy, không đẹp, không phù hợp gu thẩm mỹ ta, cho nên, hơi tiếc nuối.

Kiếm Thánh không biết “Thẩm mỹ” có nghĩa gì, nhưng hắn có thể ra nghe ra ý trong giọng điệu của Trịnh bá gia.

Nói thật, rất nhiều thời điểm, ngay cả Kiếm Thánh cũng rất khó suy nghĩ cẩn thận, tại sao vị Bá gia này và mấy tên thủ hạ kia vào một ít thời điểm luôn. . . Làm ra vẻ.

Trịnh bá gia chuyển tầm mắt, nhìn nhìn về phía trước, bên tai, là tiếng trống ù ù.

- Nếu lúc này người nổi trống là Tứ Nương, nàng tất nhiên sẽ đánh nhiệt tình, một thân hồng tụ kinh hồng, để người ta không bỏ dời mắt.

Nếu lúc này người gõ trống là công chúa, một thân hoa trang, bĩu môi, giơ mộc chùy có vẻ hơi quá sức, nhưng nàng vẫn rất nghiêm túc gõ, gõ đến từ thành cách cục.

Đại tướng xuất chinh, công chúa nổi trống,

Ai nha, đẹp, thật sự đẹp!

Mà nếu lúc này người nổi trống là Liễu Như Khanh, eo nhỏ thướt tha, phong tình vạn chủng, đến ta còn không chịu được.

Bên cạnh người, thiên quân vạn mã quên mình chém giết, giai nhân trong lòng ta lấy tiếng trống mua vui.

Kim qua thiết mã.

Giai nhân trong ngực.

- Đây là hình ảnh thật đẹp. Đẹp! Thật sự đẹp! Đẹp khiến người ta mê say!

. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!