Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1231: ĐỐI NHÂN XỬ THẾ

Trịnh bá gia vừa nói vừa nhắm mắt lại, duỗi tay đánh nhẹ không khí vài cái.

Kiếm Thánh mở miệng nói:

- Thiên tử Đại Hạ năm đó đốt Phong hỏa đài để nhóm Chư Hầu mang binh tới cứu, chỉ muốn giành được tiếng cười của phi tử, ngươi, cũng giống hắn.

Trịnh bá gia sửng sốt một chút, nói:

- Hóa ra ở chỗ này?

Kiếm Thánh tiếp tục nói:

- Sử gia các đại quốc gia đều công nhận, Đại Hạ sụp đổ cũng bắt đầu từ hắn. Từ đây về sau, Chư Hầu bắt đầu không phụng Thiên tử lệnh Đại Hạ nữa.

- Chậc.

Trịnh bá gia xua xua tay, không để bụng nói:

- Thắng làm vua thua làm giặc mà thôi, ngươi nhìn đi, tuy hắn hoang đường đốt Phong hỏa đài để Chư Hầu tới cứu. Nhưng trên thực tế, là Đại Hạ suy thoái, Chư Hầu quật khởi, bắt đầu làm lơ quyền uy trung tâm.

Trịnh bá gia thấy Kiếm Thánh vẫn chưa hiểu lắm, nói tiếp:

- Tỷ như lúc trước ta ở Tuyết Hải Quan không phải cũng duyệt binh sao, công chúa đứng bên cạnh. Nói trắng ra, không phải cũng muốn để công chúa chiêm ngưỡng quân dung của Thiết kỵ Tuyết Hải Quan? Ha ha, vị Thiên tử Đại Hạ này làm vậy, có gì khác? Nhưng tướng lãnh trong quân, có ai bất mãn, có ai không phối hợp, có ai sẽ oán giận?

Kiếm Thánh nghe vậy, tinh tế suy tư, chậm rãi gật đầu.

- Khi nắm quyền, kể cả ngươi có làm chuyện hoang đường, ấy cũng là phong hỏa tuyết nguyệt, khí phách anh hùng. Khi ngươi suy thoái, làm gì cũng sai.

Trịnh bá gia hơi tiếc hận nói tiếp:

- Ai, đáng tiếc! Vốn sĩ tính toán hết trận này cho người mù trở về chủ trì đại cục đổi Tứ Nương tới. Ai biết hôm nay lại nổi trống? Không biết chờ đợi cơ hội tiếp theo đến khi nào?

Kiếm Thánh hơi buồn cười nói:

- Cái này tựa hồ đã biến thành chấp niệm của ngươi?

- Còn không phải sao, trên con đường theo đuổi sự hoàn mỹ, ta vẫn không bao giờ chậm trễ.

A Minh đứng bên cạnh người Trịnh bá gia, lấy ra túi rượu, uống một ngụm rượu, mùi rượu nhàn nhạt tràn ngập.

Trịnh bá gia liếc liếc mắt A Minh một cái, ngón tay chọc chọc phía trước.

A Minh thu hồi túi rượu, đứng ở trước người Trịnh bá gia.

Trịnh bá gia lại nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:

- Soái liễn chỗ này, trung quân thậm chí toàn bộ đại quân đều phải dựa vào Kiếm Thánh ngài bảo vệ ta!

Kiếm Thánh nhàn nhạt nói:

- Ngươi không đi xuống, ta cũng không đi xuống.

Ý ngoài lời chính là, ngươi không ở lại, ta cũng ở lại nơi này.

- Nhìn ngươi này, ta đã đánh cờ hiệu ra rồi, mệnh lệnh đã hạ xuống, nhìn bốn phía đi. Trung quân, hậu quân cùng với binh mã hai cánh đều bắt đầu lấy ta làm trung tâm, hội tụ về đây, ta còn chỗ nào để đi? Cũng chỉ còn một con đường phía trước này mà thôi!

Hoặc để vị Trụ quốc Đại Sở kia chôn ta.

Hoặc ta sẽ chôn luôn vị Trụ quốc Đại Sở kia.

- Ngày này hôm sau chính là ngày giỗ của một trong hai người chúng ta!

Kiếm Thánh lại mở miệng nói:

- Chỉ không muốn thua?

- Chính vì chỉ không muốn thua.

Trịnh bá gia nhẹ nhàng vỗ vỗ đùi.

- Đầu óc bình thường, ai sẽ muốn thua?

- Đáng giá?

- Dù sao cũng là chơi vui, ta tuy tiếc mạng, nhưng tiếc mạng không đồng nghĩa với chết không có ý nghĩa. Ta tiếc mạng bởi ta muốn tiếp tục nhìn phong cảnh kia, tiếp tục vui chơi. Trước mắt chính là cơ hội chơi vui, tại sao không chơi? Hơn nữa, đây không phải chuyện đáng giá hay không đáng giá. Mà ta bỏ được!

- Bỏ được.

Kiếm Thánh nhấp nháp hai chữ này:

- Bỏ được mới có tự do!

- Dừng dừng dừng, đây không phải thời điểm ngươi ngộ đạo, chúng ta cần làm tốt chuyện này đã.

Trịnh bá gia một lần nữa điều chỉnh dáng ngồi.

Thân mình hơi hơi dựa trước, tay dưới nâng hàm, nhìn chăm chú về phía trước.

Công Tôn Toản bên cạnh chậm rãi rút đao ra, thân là cháu ngoại Lý Báo, con trai Công Tôn Toản, có một thanh bội đao phù hợp với vóc người cũng là chuyện rất bình thường.

Hiện tại hắn kích động không phải bởi khí phách hăng hái của Trịnh bá gia, mà bởi. . .

Cha hắn vẫn đang chém giết trên tường thành kia.

Hơn nữa, A Lực vẫn còn trên tường thành chém giết.

Người khác có thể bỏ được, nhưng không gặp phải tình huống vạn bất đắc dĩ, Trịnh bá gia rất luyến tiếc bất luận vị Ma Vương nào.

Một đời này, chỉ có bọn họ, mới là người nhà, loại quan hệ này so với huyết mạch tương liên còn thâm hậu hơn.

Vào lúc này A Minh mở miệng nói:

- Chủ thượng, thuộc hạ thật không ngờ, A Trình sẽ phái người truyền đạt tin tức để ngài đi trước.

Trịnh bá gia cười cười, nói:

- Hắn đang kích ta.

. . .

- Ta không phải đang kích chủ thượng, thân là đại tướng chủ trì cục diện trên tiền tuyến, theo lý thường hẳn nên đưa ra kiến nghị ổn thỏa nhất cho chủ soái phía sau. Còn việc có nghe theo hay không, đó là sự lựa chọn của chủ thượng.

- Nhưng A Lực đang trên tường thành, nhóm người Công Tôn Chí và Cung Vọng cũng đều trên tường thành.

- A Lực là hổ tướng dưới trướng ta, còn Công Tôn Chí và Cung Vọng, nếu bọn họ chết trận, khi chủ thượng suất quân triệt thoái về phía sau thu thập lại quân đội, có thể dễ dàng hoàn toàn thu thập tàn quân của hai người bọn họ. Vụ mua bán này, vẫn không thiệt!

Người mù nói:

- Nhưng chủ thượng sẽ không lựa chọn như vậy, ngươi, cũng biết chủ thượng sẽ không lựa chọn như vậy.

Lương Trình không tỏ ý kiến, nhưng loại thái độ này, hiển nhiên cũng tán thành cách nói này.

Người mù duỗi tay chỉ chỉ phía sau, nói:

- Soái liễn của chủ thượng đã tiến về phía trước, đây muốn chính diện đánh Sở quân.

Lương Trình gật gật đầu, nói:

- Đúng vậy.

- Có phần thắng sao?

Người mù thấy nói thể không ổn, nói lại:

- Ta muốn hỏi, phần thắng bao nhiêu?

- Lúc này suy đoán cái gì đều là chuyện không có ý nghĩa.

Người mù lột quýt, nói:

- Nguyên bản đại thế đã đinh. Ai ngờ lại biến thành quang cảnh như vậy, ta không thích khiêu vũ trên mũi đao, mưu tính mọi chuyện sau đó mới hành động mới là phong cách ta thích.

- Nhưng mọi chuyện đâu thuận theo ý người?

Lương Trình rút đao ra, tiếp tục nói:

- Thế giới này, kỳ thật rất xuất sắc, tỷ như hôm nay, vị Trụ quốc Sở Quốc kia xác thật cho ta rất nhiều kinh hỉ.

- Do ngươi không tính toán kỹ.

- Phải, nhưng không sao cả, trên đời này, vốn không có loại tướng quân bách chiến bách thắng, cũng không có chuyện tính toán không bỏ sót cái gì. Ngay cả vị Tĩnh Nam Vương kia, không phải cũng tự diệt mãn môn đồng thời vợ cả qua đời sao?

Lương Trình nói đến đây, trầm ngâm:

- Hắn thắng trên chiến trường, nhưng lại thua trên phương diện cuộc sống. Cũng bởi nguyên nhân này, cho nên thế giới này, mới xuất sắc, nếu không cứ theo lời ngươi, đẩy cuộc đời này của chúng ta theo hướng lập trình sẵn, không thú vị!

Người mù phản bác:

- Nhưng cái này không phải trò chơi, chết một cái sẽ không có cơ hội hồi sinh và làm lại.

Người mù nhắc nhở nói tiếp:

- Ngươi cũng biết đống của cải này cần tích góp bao lâu mới có?

- Người mù.

- Ân?

- Từ khi nào ngươi bắt đầu dùng loại tư duy này tự hỏi vấn đề và đối đãi sự vật? Theo ý ta, ngươi hẳn là người tiêu sái và đạm nhiên nhất trong đám người chúng ta. Giống như lúc trước ở Hổ Đầu thành, sau khi mở quán ngoài khách điếm, ngươi cả ngày phơi nắng, không thèm tiếp đón khách nhân.

- Ta muốn, hoặc không làm thì thôi, nếu làm thì phải làm đến mức tốt nhất.

Người mù nói.

- Nếu muốn chơi tiếp cái gì, vậy tiếp tục dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng đi, thế nào cũng không khó hơn từ ngày đầu chủ thượng thức tỉnh, nếu không muốn chơi, chúng ta có thể tìm một nơi khác, chơi tiếp.

- A Trình, không biết ngươi đã nhận ra chưa, hiện tại phong cách nói chuyện của ngươi. . . Hơi giống chủ thượng rồi.

- Ta đúng là học một ít đồ vật trên người chủ thượng.

- Tỷ như?

- Đạo lý đối nhân xử thế.

- Thể hiện ở nơi nào?

Lương Trình nói:

- Thật lâu thật lâu trước kia, khi ta đối mặt với loại cục diện này, ta sẽ ra lệnh cho một nhóm thân vệ trung thành với ta, cầm đại kỳ đẩy mạnh về phía trước. Lúc này đây, ta đem quyền chủ động, giao cho chủ thượng.

- Thật lâu thật lâu trước kia. . . Chẳng lẽ là?

- Trận chiến tranh giành.

- Ha ha.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!