Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1232: THẠCH GIA

Ong!

Một mũi tên của người Sở bắn về phía mặt đất cách hai người mấy trượng.

Nơi xa xa, Hỏa Phượng kỳ của vị Trụ quốc Sở Quốc kia dưới ánh mặt trời, lập loè kim sắc quang mang.

- Ai nha.

Người mù thở dài, tốc độ tay rất nhanh nhét mấy múi quýt vào miệng, một bên nhai một bên nói:

- Ta phát hiện bản thân đã quen đứng sau màn, trong lúc nhất thời không quen đứng trước đài. Giống người ngày thường không uống rượu, bỗng nhiên vui vui quất vài vò rượu.

- Ngươi đi theo sau ta đi.

Lương Trình nói.

- Đây là tự nhiên, ta giúp ngươi quét mũi tên bắn lén.

Người mù nói.

- Kỳ thật, đối phương đang liều mạng, nhưng chúng ta, chỉ cần chống đỡ một hơi này, chúng ta vẫn là người thắng. Binh mã người Sở bên ngoài chắn chắn không ngăn được kỵ binh của chúng ta lâu nữa.

Ong!

Một mũi tên bị ý niệm lực của người mù quét ngang.

Người mù tức giận nhìn Lương Trình nói:

- Chuyên tâm.

Lương Trình giơ đao lên, quát:

- Nghe thấy quân lệnh Bá gia chưa, thấy soái liễn của Bá gia chưa, Bá gia đứng sau lưng chúng ta. Bá gia, đã tới, vì Bá gia, vì Tuyết Hải Quan. . . Theo ta, giết!

- Giết!!!

. . .

Dưới Hỏa Phượng kỳ.

Có một chiếc chiến xa cổ xưa.

Chiếc xa này thoạt nhìn được chế tạo bằng đồng thau, nhưng lại tự thành khí tượng cổ xưa, mang theo năm tháng tang thương.

Phía trên chính là vết trầy khe lõm, đây chính là dấu tích lưu lại trên chiến trường.

Chiến xa không lớn, hai người sách dây cương, hai cầm kích.

Một người cầm cung đằng trước.

Một người ngồi ngăn ngắn phía sau.

Đây là một lão già.

Tứ đại Trụ quốc Đại Sở.

Khuất thị một người, Độc Cô gia một người, Tạ gia một người, ba nhà này đều là nhất đẳng quý tộc Sở Quốc, còn một cái cuối cùng chính là Thạch gia.

Quý tộc Thạch gia chỉ có thể tính là Tam đẳng, chỉ có nhà này khác loại nhất trong đám quý tộc Đại Sở.

Tổ tiên Thạch gia xuất thân là thân vệ Sở hầu, sau đó được Sở hầu đề bạt, vô số thế hệ đi theo Hoàng Đế Sở Quốc nam chinh bắc chiến, đến khi ban tước vị, vốn nên được nhận Nhị đẳng, nhưng Thạch gia không chịu, chỉ nhận Tam đẳng.

Sau đó Thạch gia đời đời ra tướng quân, giúp Hoàng tộc Hùng thị đào tạo ra Cấm quân Hoàng tộc.

Nhưng nhà này tuân thủ nghiêm ngặt tổ huấn, gia tộc không tăng huân tước, cho nên Hoàng thất vì ghi nhận công lao, đặc ban vị trí Trụ quốc cho Thạch gia.

Lão già ngồi trong chiến xa đồng thau, chính là gia chủ đương đại của Thạch gia, Thạch Xa Đường.

Bên cạnh người hắn, đám người mãnh liệt xung phong liều chết lao ra chính là Cấm quân Hoàng tộc do hắn đích thân huấn luyện ra.

Năm xưa, khi Tiên Hoàng Đại Sở băng hà, chư vị hoàng tử loạn tranh vị.

Nguyên nhân nhánh chóng ổn định như vậy cũng bởi Nhiếp Chính Vương sớm được Thạch gia tán thành.

Cho nên lần đó, những vị hoàng tử còn lại trên cơ bản không điều động được Cấm quân Hoàng tộc, chỉ có thể tìm quý tộc địa phương duy trì và ủng hộ cho bọn hắn.

Mà Nhiếp Chính Vương có thể điều động Cấm quân Hoàng tộc bình định, tự nhiên làm ít công to.

Khi Tiên Hoàng tại vị, việc chư vị hoàng tử đoạt đích kỳ thật sớm lộ ra manh nha, không phải không có hoàng tử khác muốn mượn sức Thạch gia, nhưng Thạch gia đều lù lù bất động.

Ngay cả Nhị hoàng tử lấy nữ nhi Thạch gia làm Vương phi, nhưng khi khởi binh, Thạch gia và binh mã Thạch gia có sức ảnh hưởng đều hoàn toàn bất động như cũ.

Sau khi bình định loạn chư vị hoàng tử, Thạch gia tiếp tục chiếm vị trí quan trọng trong hệ thống Cấm quân.

Rất nhiều người trên dưới Đại Sở đều suy đoán, vì sao Thạch gia sẽ cam tâm tình nguyện đứng phía sau Nhiếp Chính Vương.

Phải biết rằng, nếu Thạch gia nguyện ý, nếu Thạch Xa Đường nguyện ý, cháu ngoại hắn rất có khả năng trở thành Thái Tử Đại Sở đời sau!

- Thế nhân đều đoán già đoán non nguyên nhân Thạch Xa Đường ta ủng hộ Nhiếp Chính Vương, nhưng kỳ thật, vì sao như thế, ta đã nói rất rõ ràng trong tấu chương gửi Vương thượng rồi. Luận tâm tính, luận lòng dạ, luận thủ đoạn, luận cách cục, Vương thượng mới là người xứng đáng là Hoàng Đế Đại Sở ta.

Người cầm cung là một nam tử, người mặc giáp da đơn sơ, không mang mũ giáp, tóc dài theo gu của người Sở, có mị thái chảy ra.

Người Sở, kỳ thật coi đây là đẹp, coi đây là không kềm chế được.

- Thạch công công yêu nước, bọn họ không hiểu. Hơn nữa bọn họ xem ra, tấu chương chỉ là lời nói, yêu cầu từng chữ từng chữ nghiền ngẫm moi ra suy tính, làm sao bằng được lời nói trực tiếp và thuần túy như bên ngoài?

- Mấy năm trước, chư vị Điện hạ đều đến bái phỏng Thạch gia ta, Nhị điện hạ còn cưới ấu nữ của lão phu, chỉ có Tứ điện hạ chưa từng đến gia môn Thạch gia, ngày lễ ngày tết, cũng chưa từng có lễ đến.

Nam tử cầm cung nói:

- Vương thượng thật thú vị.

- Không phải thú vị, mà Vương thượng có thể hiểu lão phu, có thể hiểu Thạch gia. Tiên Hoàng có khẩu dụ, Thạch gia tất nhiên tuân theo, mượn sức hay không đều không quan trọng. Nếu Tiên Hoàng không có khẩu dụ, Thạch gia chỉ trung tâm làm việc, Tứ điện hạ đã thành tự cách cục, tự càng không cần thiết mượn sức Thạch gia.

- Nếu thế gian rất nhiều chuyện này, đều có thể đơn giản dứt khoát như vậy, thật tốt biết bao.

- Giống mũi tên của ngươi.

Thạch Xa Đường cười nói.

Nam tử cầm cung gật đầu.

- Đáng tiếc cho đồ nhi tốt của ngươi.

- Chết trên chiến trường là chuyện hết sức bình thường, chỗ nào có đáng tiếc hay không đáng tiếc.

- Phải.

Nam tử cầm cung, họ Mộc, tên Dương.

Hắn từng là thống lĩnh Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở, khi Tiên Hoàng còn tại vị, hắn bắn chết một con em quý tộc nên bị hạch tội, nhốt vào ngục.

Khi Nhiếp Chính Vương thượng vị, hắn được phóng thích ra, lại nhập quân đội, về dưới trướng Thạch Xa Đường.

Người hôm qua giả trang thành dã nhân định ám sát Trịnh bá gia, chính là đồ đệ hắn.

Thạch Xa Đường cảm khái nói:

- Kỳ thật, lão phu thật sự không ngờ người Yến luôn chỉ am hiểu dã chiến, trên phương diện công thành lại lợi hại đến mức này. Nếu không có một ngày kia người Yến đánh chiếm Ương Sơn trại, lão phu khăng khăng ở lại tọa trấn, để nhánh Cấm quân do Độc Cô Niệm kia rút lui. Khả năng tòa Đông Sơn bảo này khả năng đã bị phá rồi.

Mộc Dương cười nói:

- Ngay cả Thạch công ngài thủ, kỳ thật cũng sắp bị phá.

- Ha ha ha ha.

Thạch Xa Đường cười ha hả, nói:

- Phải, phải, phải, nhưng tốt xấu gì lão phu vẫn còn lực xốc bàn. Chỉ tiếc, nếu có thể ác chiến mười ngày nửa tháng, lại một sớm giết ra, khi đó không chỉ có thể giải vây cho Đông Sơn bảo, thậm chí có thể phá vỡ bố cục mặt đông của người Yến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!