Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1234: TRỞ THÀNH QUÂN CÔNG CỦA TA ĐI

Cùng với Thạch Xa Đường ra lệnh một tiếng, binh mã hai cánh người Sở bắt đầu nhanh chóng căng ra bên ngoài, mục đích chính vì để trung quân có cơ hội trực diện đối đầu với đại trận của người Yến.

Từ xưa đến nay, bộ binh đánh kỵ binh, cái đau đầu nhất đại khái chính là, đánh thắng, ngươi cũng đuổi không kịp hắn, lúc trước Thạch Xa Đường đối mặt chính là cục diện này.

Nhưng khi soái liễn Yến quân đi về phía trước, mạnh mẽ tập trung binh mã phản công tới đây.

Tự nhiên loại cục diện này không còn tồn tại nữa.

Đây là đưa tới cửa tới, thật sự đưa tới cửa tới!

Chỉ cần nhất cử đánh tan bản bộ người Yến, đại bộ phận người Yến sẽ như cát bụi bay về trời, thoạt nhìn đông đảo nhưng không làm nên trò trống gì.

Trường cung trong tay Mộc Dương bắt đầu ngọ nguậy, thân hình hắn hơi hơi nghiêng.

Thạch Xa Đường yên lặng ngồi trở lại ghế, vỗ vỗ chân, ngâm nga ca dao người Sở.

Cùng lúc đó, Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở tiến thêm một bước, thế như chẻ tre.

Yến quân hoảng sợ đối mặt với tình huống này, chỉ có thể như thuyền con dưới sóng dữ, từng bước một bị đè ép ra ngoài.

Đại Sở có thể liệt vào Tứ đại quốc gia, tất nhiên có chỗ dựa vào!

. . .

Quách Đông và Hứa An chạy đằng sau, người ta bỗng nhiên giết ra, làm cho bọn họ nhóm phụ binh này trực tiếp lâm vào hoàn cảnh xấu hổ nhất.

Ngũ trưởng không biết nên làm cái gì bây giờ, thập trưởng cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, ngay cả giáo úy vẫn thống lĩnh bọn hắn tựa hồ cũng không biết tình huống rõ ràng trước mắt.

Cho nên nhóm phụ binh trước tiên tán loạn, không phải sĩ khí tán loạn, mà là một loại mờ mịt.

Bởi mấy ngày nay, bọn họ chỉ được huấn luyện cử thuẫn.

- Mẹ nhà nó, đám người Sở này điên rồi sao, dám chủ động giết ra!

Quách Đông khó hiểu hô lớn.

Rõ ràng bên này bọn hắn đang công thành hăng say, thế nào người Sở thủ thành lại giết ra?

Hứa An bỗng nhiên túm chặt bả vai Quách Đông, giữ chặt.

Ngay từ đầu Quách Đông không thể hiểu, nhưng rất nhanh thấy soái liễn nơi xa đang di động về phía này, đồng thời còn có Tuyết Hải binh kết trận tiếp về phía này.

Có một đám binh sĩ đã đụng trước mặt bọn họ, kết quả những binh sĩ Tuyết Hải Quan trực tiếp chém, đây là hạ sát thủ đối với người một nhà.

Nhưng làm như vậy hoàn toàn đúng, bởi Yến quân bên ngoài đã bị Sở quân phản kích đẩy ngược trở về, mà một khi loại cục diện này tiếp tục khuếch tán tiếp, binh loạn sẽ tách trung quân ra, vậy trận này không cần thiết đánh nữa.

Năm đó trận chiến trên Vọng Giang kia, chủ lực Dã Nhân Vương kỳ thật bị thua như vậy.

- Bá gia có lệnh, tướng sĩ Đại Yến, tử chiến không lùi!

- Bá gia có lệnh, tướng sĩ Đại Yến, tử chiến không lùi!

Cao Nghị cầm trường đao trong tay, suất lãnh thân vệ, hô to.

Quách Đông còn đang mờ mịt, Hứa An lập cho hắn một cái bạt tai,

- Không phải ngươi vẫn luôn muốn báo thù cho cha sao, hiện tại cơ hội đã tới rồi!

. . .

Trên soái liễn.

Trịnh bá gia vẫn ngồi chỗ kia như cũ, tư thế không hề biến hóa.

Cùng với tiếng trống, cùng với thân vệ doanh thống báo từng đợt quân lệnh của Trịnh bá gia, bên người đã tụ tập đông đảo binh sĩ Yến quân.

Có bản bộ, cũng có thủ hạ dưới trướng Cung Vọng và Công Tôn Chí, cũng có phụ binh.

Nguyên bản bọn họ bị đánh lui, sau khi thấy soái liễn hoặc thấy phương hướng của soái liễn, như quả cầu tuyết, tụ tập lại, bắt đầu giết về phía người Sở.

Kỳ thật, hiện tại chiến trường rất loạn, phi thường loạn.

Trên tường thành, Yến quân còn đang cùng người Sở chém giết.

Nơi xa, kỵ binh Yến quân và kỵ binh người Sở đang dây dưa.

Từ nơi nơi, Sở quân từ cửa lao ra, bám trụ quân đội Cung Vọng và Công Tôn Chí công thành.

Mà chiến cuộc trước mặt, hai cánh trái phải của người Sở đã mạnh mẽ tạo ra chiến cuộc, khiến cho chiến trường bị phân ra thành từng lớp từng lớp.

Giống như lột củ hành tây, đến cuối cùng chỉ còn phần non nhất.

Giống phiên bản đổi quân thu nhỏ trăm vạn đại quân đổi quân của Tĩnh Nam Vương Điền Vô Kính, người Sở kỳ thật cũng đổi quân.

Chiến trường chính là nơi diễn ra đủ loại biến hóa.

Từng thời điểm riêng, từng hoàn cảnh riêng, từng cục diện riêng, đều có thể hình thành một loại cách điệu không thể tưởng tượng.

Hai ngày trước, Yến quân công thành, khí thế như hồng.

Lúc này, người Sở phản kích, thời cơ đắn đo là gãi đúng chỗ ngứa, phải biết rằng ngay cả đây không phải tư binh quý tộc Đại Sở mà chính là Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở cũng không thể thay đổi cục diện Yến cường Sở yếu.

Nhưng vị Trụ quốc đối phương lại mạnh mẽ sáng tạo ra cơ hội này.

Cao thủ so chiêu, đây là cao thủ so chiêu chân chính.

Trịnh bá gia rốt cuộc là đệ tử chân truyền của Điền Vô Kính, cho nên hắn không cảm thấy cục diện trước mắt thua bởi Lương Trình.

Chỉ có thể nói một số sự vật biến hóa, căn bản không thể hoàn toàn nắm trong tay Lương Trình.

Lần trước Điền Vô Kính thắng dã nhân, không phải cũng dựa vào Trịnh bá gia hắn đánh hạ Tuyết Hải Quan trợ công?

Cái này kỳ thật cái này không nằm trong suy tính của Điền Vô Kính, chỉ có thể nói “Vô tâm cắm liễu, liễu lại mọc”.

Cho nên Trịnh bá gia không tức giận, cũng không thất vọng.

Thậm chí, khi soái liễn này ngưng tụ Yến quân chủ động đánh về phía phương trận của người Sở, trong lòng Trịnh bá gia thật ra không có chút nào sợ hãi và hưng phân, có, ngược lại là một loại hưng phấn từ đáy lòng.

Đây không phải giả, mà là tình cảm chân thật.

- Sơ đại Trấn Bắc hầu, có chiến tích ba vạn thắng năm mươi vạn Càn quân. Lão Điền cũng có chiến tích mười ngày liên tục bôn tập chiếm nửa Tam Tấn.

Còn ta? Tuy vẫn luôn nói bản thân bách chiến bách thắng.

Nhưng nam hạ Càn Quốc vài lần, tính lần đi theo Lý Phú Thắng kia, cũng chỉ là đánh trận nhỏ không to tát gì mà thôi, không phải ta diễn vai chính.

Khi đi theo lão Điền viễn chinh cánh đồng tuyết, ta cũng chỉ phụ trách hậu cần, lăn lộn ra một chút quân công.

Duy nhất có thể nói đến, kỳ thật cũng chính là ngàn dặm bôn tập Tuyết Hải Quan.

Nhưng chung quy, trên chiến trường chính diện, vẫn là lão Điền mang theo tinh nhuệ Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân đánh hạ chủ lực dã nhân.

Cho nên, trên đỉnh đầu ta vẫn thiếu một phần quân công đánh thật chính diện đánh thật.

- Hiện tại thì tốt rồi, Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở, một vị Trụ quốc Đại Sở. . . Đến, trở thành quân công của ta!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!