Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1235: GIẾT NGƯỜI

Trịnh bá gia ngáp một cái, hạ lệnh nói:

- Truyền lệnh, soái liễn Bổn Bá tiến lên, kẻ nào đứng sau soái liễn coi như chạy trốn, giết không tha!

- Truyền lệnh, châm pháo hoa báo tin, tập trung về phía ta, bên ngoài, tất cả binh sĩ có thể nhìn thấy pháo hoa truyền tin, tức khắc tới tiếp viện?

Yến quân là một phương công thành, tự nhiên số lượng lớn, nhưng phân tán rất rộng, đây cũng là mấu chốt người Sở thừa cơ giết ra.

Mà trước mắt, Trịnh bá gia phải làm, chính là đem tất cả binh mã có thể triệu tập được đến đây.

Ong!

Một mũi tên bắn tới đây, Kiếm Thánh rút kiếm, ngăn cản mũi tên này.

Phía trước, Cao Nghị dẫn thân vệ đã đi vào bên trong quân trận Sở quân, bắt đầu quên mình chém giết.

Phóng nhãn nhìn lại, lấy soái liễn làm điểm trung tâm, lúc trước quả cầu tuyết bị lăn lên hiện tại biến thành một bình tuyến không ngừng khuếch trương ra ngoài.

Người Sở, người Yến, người Tấn, bắt đầu như dã thú rơi vào trong ẩu đả.

Kiếm Thánh giơ Long Uyên kiếm lên, nói với Trịnh bá gia:

- Ta hỏi lại ngươi một câu, ngươi muốn ta giết tiếp, hay giúp ngươi tiếp tục chống soái liễn.

- Ha ha.

Trịnh bá gia phát ra một tiếng cười to.

Soái liễn đã rơi vào trong quân trận của người Sở, người Sở xung phong liều chết tới đây, bọn họ tự nhiên người ngồi trên soái liễn là ai!

Mà Yến quân và Tấn quân phụ cận soái liễn đều phát điên bảo vệ nơi này, bọn họ rõ ràng hơn ai hết, người ngồi trên soái liễn là ai?

- Yến cẩu Bình Dã Bá ở chỗ này!

- Trụ quốc có lệnh, người giết Trịnh Phàm, gia tộc được thăng tước!

- Bảo hộ Bá gia!

- Thề sống chết bảo hộ Bá gia!

Bởi chiến cuộc lần này, chủ soái hai bên đều lấy bản thân làm trung tâm mạnh mẽ đè ép về phía trước, để Trịnh bá gia ngồi trên soái liễn có thể nhìn thấy thanh đồng chiến xa và mặt Hỏa Phượng kỳ sau quân trận của Sở quân kia.

Rốt cuộc, Trịnh bá gia nhìn về phía Kiếm Thánh.

Sau đó, hắn rút ra Man đao cắm trên soái liễn.

Hắn một thân kim giáp, đây là lần đầu tiên hắn ở ngay trong trung tâm chiến trường rêu rao như vậy.

Trước kia, hắn không dám rêu rao, bởi cảm thấy đây là muốn chết.

Nhưng hắn vẫn luôn hâm mộ lão Điền.

Mỗi lần lão Điền xung phong đều cưỡi Tỳ Hưu, một thân giáp trụ mạ vàng, xung phong liều chết trước thiên quân vạn mã.

Hâm mộ.

Hâm mộ.

Thật sự hâm mộ.

Hiện tại, bản thân Trịnh bá gia bị bắt buộc, rốt cuộc đã có cơ hội này.

Bài trừ thấp thỏm, vứt bỏ hết thảy bất an, loại cảm giác nhìn thấy huyết tinh trên chiến trường này, thật sự khiến người ta bành trướng, làm người ta vui sướng, làm người ta đã ghiền!

Nam nhi, phải thế!

A Minh và Kiếm Thánh đều nhìn chăm chú vào Trịnh bá gia, bọn họ đang chờ sự lựa chọn của Trịnh bá gia.

Trịnh bá gia đứng lên, giơ Man đao, tùy tiện duỗi cái eo lười, cười nói:

- Mẹ nó, ta làm sao có thể thua, ta vốn đến đây công thành, hiện tại người Sở chạy ra, cần gì chạy lung tung rối loạn. Ta không nghĩ ra, đây không phải mơ ước của ta sao? Tại sao ta sẽ thua? Lão tử chỉ biết thắng! Lão tử chỉ có thể thắng! Lão tử cũng cần thiết thắng!

Ngay sau đó, Trịnh bá gia phát ra một tiếng thét dài, quanh thân phóng xuất ra hắc quang, cả người nhảy xuống soái liễn, một đao bổ trúng một tên Sở quân, ngay sau đó rút Man đao ra.

Máu tươi, phun trên mặt hắn.

Nóng nóng, sền sệt. . .

Trong nháy mắt, phảng phất hết thảy đều về tới dân phu doanh kia, Tiết Tam và Lương Trình ngăn chặn một tên Man binh, để hắn tới giết.

Một lần đó, hắn phải lấy hết can đảm, một đao chém xuống, cũng bị máu tươi nhiễm đầy người.

Trên thế giới này, ngươi lăn lê bò toài đi đâu.

Đến phút cuối cùng, không phải cũng vì muốn, một cái cái thống khoái sao?

Phía sau người Sở bổ đại kích tới, thân hình A Minh xuất hiện bên cạnh người Trịnh bá gia, ngăn cản đại kích.

Trịnh bá gia ngay sau đó nghiêng người, Man đao lượt qua, đao đâm qua giáp trụ đối phương.

Sau đó hắn tiến lên, rút đao ra, một chân đá bay người này ra.

Trịnh bá gia mội bên sờ máu tươi trên mặt, hét lớn:

- Sát!

. . .

Con người ta luôn thích một cái an nhàn.

Nếu có thể lựa chọn, chín trong mười lần chọn, Trịnh bá gia đều sẽ lựa chọn an nhàn, một bên nghe Liễu Như Khanh xướng khúc, một bên chơi cờ tướng với người mù.

Duỗi tay tiếp nhận tình báo của Tiêu Nhất Ba, xem xong, tiện tay ném, không để bụng nói:

- Lương Trình đại phá giặc xong rồi!

Nên làm như thế nào, mới thật sự là ưu nhã, nên làm như thế nào, mới thật sự là thoải mái, nên làm như thế nào, mới thật sự là phong lưu.

Trịnh bá gia hiểu, nhóm Ma Vương đều hiểu.

Nhưng nhóm Ma Vương, Tứ Nương vẫn luôn khuyến khích Trịnh bá gia tóm quận chúa trở về dạy dỗ, quận chúa không được thì bắt công chúa trở về.

A Minh thích máu tươi mới nhất của kẻ thù sau đại chiến.

Lương Trình sau mỗi lần chiến hậu, đều thích cảm giác một người ngồi một mình.

Người mù thích mân mê quả quýt.

Ma Hoàn thích trông trẻ.

Tiết Tam thích làm nghiên cứu thực nghiệm.

Ngay cả Phiền Lực kia cũng thích mang Kiếm Tỳ trên vai đi tản bộ.

Tóm lại, bản thân Trịnh bá gia vẫn luôn gắn bó với hình tượng cao cao tại thượng?

Man đao tuy không sánh bằng Côn Ngữ đao trong tay Điền Vô Kính, nhưng cũng là bảo đao đương thời, trước kia chỉ cầm nó thao luyện đao pháp, hiện tại trên chiến trường lại phát hiện hiệu quả của nó xác thực lợi hại.

A Minh vẫn luôn kề sát bên người Trịnh bá gia, giúp Trịnh bá gia ngăn cản ám chiêu.

Kiếm Thánh tương đối trực tiếp, Long Uyên trong tay, kiếm đi như du long, chém giết.

Long Uyên bên ngoài giết địch, kiếm khí thì vờn quanh thân.

Thiên hạ công nhận, thân thể kiếm khách không bằng Võ giả, nhưng ngươi phải so với ai, đến trình độ như Kiếm Thánh, muốn đến gần đâu có dễ.

Nếu đối phương lên sẵn trận địa đối đầu quân địch, ngay cả Kiếm Thánh cũng phải có chừng mực.

Giống năm đó huynh muội Bách Lý Kiếm nhìn thấy gót sắt Thiết kỵ Đại Yến lao nhanh, cũng không nói hai lời, lựa chọn trực tiếp rời đi.

Nhưng ai bảo hiện tại chính là hỗn chiến đây, nguyên bản trận hình của người Sở đã bị soái liễn của Trịnh bá gia lấy làm trung tâm va chạm đến vụn vặn rồi.

Hiện tại, kỳ thật còn có một đội thân vệ vây quanh chiến xa kia, những nơi khác kỳ thật đã hỗn độn như nồi cháo lòng.

Ngươi chém ta, ta chém ngươi, nhân mã hai bên đang đan xen nhau, giết giết giết!

Máu tươi và tiếng kêu thảm thiết trên chiến trường chính là bầu không khí chủ đạo, phảng phất vĩnh viễn sẽ không ngừng lại. . . Nga không, trừ phi ngươi ngã xuống.

Nhưng, không thể không nói, loại cảm giác cầm đao chém bừa lung tung này, thật sự vui sướng!

Cái này mới không phụ bản thân mất mấy năm rèn luyện đao pháp!

. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!