Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1236: HỢP THỂ

Khi soái liễn Trịnh bá gia dẫn dắt Yến quân lần thứ hai đánh ngược trở về, Sở quân rõ ràng đã bị cản trở.

Thạch Xa Đường cũng rốt cuộc không còn cười nhỏ.

Đôi tay hắn chắp phía sau, yên lặng nhìn tình hình chiến đấu phía trước.

Vào lúc này ít nhất chiến cuộc vẫn đang có lợi với người Sở.

Bởi bên người Thạch Xa Đường còn hai ngàn thân binh Thạch gia.

Thạch gia chỉ là Tam đẳng quý tộc Sở Quốc, cho nên số lượng tư binh của Thạch gia bị hạn chế nghiêm khắc.

Hơn nữa Thạch gia vẫn luôn “Thủ pháp nghiêm mình”, mà tư binh quý tộc khác, chỉ cần có điều kiện, trong lén lút, sao có thể không vượt mức?

Ngay cả Thanh Loan quân của Khuất thị kia, năm vạn lính chết dưới Ngọc Bàn thành, ngược lại có thể nhanh chóng kéo lại một nhánh Thanh Loan quân mới, ngươi nói người ta lại “Dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng”, vậy chỉ có kẻ ngốc mới tin.

Nhưng tư binh Thạch gia vẫn duy trì quy mô ba ngàn người.

Đây là nhánh binh mã trung tâm nhất và tinh nhuệ nhất, bọn họ cũng rất thuần túy như Thạch gia.

Mặt khác, tuy thế tiến công của người Sở bị cản trở, nhưng người Sở vẫn chiếm thế ưu.

- Không có chiến mã, đã không có vu hồi, đã không có từng nhóm phá trận, người Yến không ai bì nổi, thoạt nhìn kỳ thật không khác gì đám ô hợp lắm.

Mộc Dương mở miệng nói tiếp:

- Hiện tại vẫn dựa vào man dũng để chiến đấu.

- Mỗi nhánh quân đội đều có phương thức chiến tranh sở trường riêng.

Nói xong, Thạch Xa Đường vẫn chưa thấy ổn thỏa, bổ sung:

- Trừ bỏ Càn quân.

Bởi người Càn, tựa hồ cái gì cũng không được.

- Người trẻ tuổi, chung quy là người trẻ tuổi.

Ánh mắt Thạch Xa Đường dừng phía trên thân ảnh kim giáp kia như ẩn như hiện kia.

- Đáng tiếc, kỳ thật công tâm đến xem, vị Bình Dã Bá này so với tên Khuất Bồi Lạc kia, càng thích hợp đảm đương làm phò mã Đại Sở ta. Nếu thật sự có thể, lão phu nguyện ý dắt ngựa cho người này, che đậy hỏa khí trên người hắn. Lấy thời gian nữa, nói không chừng Đại Sở ta sẽ ra một tên Điền Vô Kính!

Có điều ánh mắt Thạch Xa Đường đã nhanh chóng chuyển rời, bởi phía trước thân ảnh Trịnh bá gia có môt thân ảnh màu trắng, nó thật sự quá bắt mắt.

Một người hắn như một cái tường, một đám Sở quân bên này không cách nào đến gần, dưới kiếm phong của hắn.

Nếu nói vị trí khác, Sở quân chiếm ưu thế cực lớn, như vậy ở chỗ hắn, người Yến bắt đầu áp chế lại người Sở.

- Tương truyền Kiếm Thánh Tấn địa vẫn luôn ở Tuyết Hải Quan, vẫn luôn ở bên người vị Bình Dã Bá kia, xem ra tin đồn này là sự thật.

Thạch Xa Đường cảm khái nói.

Trước đây hắn là một trong Tứ đại kiếm khách, hơn nữa danh vọng và chiến tích mấy năm nay của hắn hiển nhiên đã vượt qua cái Tứ đại kiếm khách kia.

Mộc Dương mở miệng nói:

- Nếu vị kia đứng về phía chúng ta thì tốt rồi.

Thạch Xa Đường lắc đầu, nói:

- Ta từng hỏi vị Độc Cô gia kia, ngay cả hắn cũng không rõ ràng thực lực của vị tôn tử kia lắm.

Tuy Tạo Kiếm Sư vẫn chưa từng xuất kiếm, nhưng người Sở vẫn ôm ảo tưởng và mong đợi đối với hắn.

Không giống người các quốc gia khác, thậm chí đã gắn tên tuổi của Tạo Kiếm Sư với danh hiệu đại lừa bịp.

Đối với sự cường đại của Kiếm Thánh, Thạch Xa Đường thật sự không bất ngờ lắm, chỉ duổi tay chỉ về phía Kiếm Thánh, nói:

- Từ xưa đến nay, đều nói hiệp dùng võ vi phạm lệnh cấm, nhưng đã từng có vị giang hồ này “Du ngư thật sự cá chép hóa rồng”? Đặc biệt trên chiến trường này, một Kiếm Thánh thôi vẫn không đến mức để lão phu coi trọng. . . Mộc thống lĩnh!

- Có mạt tướng.

- Quấn lấy hắn, nếu hắn muốn chạy, vậy không cần mạnh mẽ bắt lại. Nếu hắn chấp mê bất ngộ, vậy hôm nay lão phu cho hắn lưu lại toàn thây. Lúc trước hắn trảm ngàn kỵ dã nhân trước Tuyết Hải Quan, nhưng đó chỉ là dã nhân cùng đường mà thôi.

- Mạt tướng tuân mệnh.

Mộc Dương cầm cung rời chiến xa.

Ánh mắt Thạch Xa Đường nhìn về phương xa, kỳ thật thân là chủ soái, làm linh hồn của đại quân, giống Trịnh bá gia lúc trước ngồi trên soái liễn.

Bọn họ cũng không phải cố tình biểu hiện ra vẻ bình tĩnh quá độ, mà bọn họ trấn định tự nhiên, tính là diễn kịch, cũng mang tác dụng ổn định quân tâm.

Chỉ là, làm người tướng già từng trải. . .

Vào lúc này, hắn đã mơ hồ ngửi được chút mùi không thích hợp.

Hắn không có loại thần nhãn như Mộc Dương, nhưng hắn có thể cảm giác được.

Bên ngoài, tựa hồ quá an tĩnh.

Theo lý thuyết, hẳn không nên mới phải.

Bởi lúc trước hắn thấy trên soái liễn Yến quân đã bắn ra từng đạo pháo hoa tin, đây chính là lệnh của chủ tướng ra lệnh tiếp việc tức khắc đối với bản bộ.

Nhưng có một chút thời điểm, ngươi tính phát hiện cái gì, đã không cách nào bận tâm.

Chính như lúc trước Yến quân từ công thành đến phá thành, đi một bước làm một bước, đánh ra con bài trong tay, hiện tại Thạch Xa Đường, hiện tại Sở quân, kỳ thật đang làm như vậy.

Bởi dùng hiểm chiêu sẽ đối ứng như thế, bất luận thời điểm gì đều thế.

Với chiến trường mà nói, khi ngươi đẩy đối thủ vào hiểm cảnh, tình cảnh bản thân ngươi cũng sẽ không được bình yên.

. . .

Phanh!

Hai tên thuẫn binh người Sở bỗng nhiên đánh tới, A Minh lắc mình đi giúp Trịnh bá gia chặn, ai ngờ đối phương lại đổi mục tiêu, ép A Minh vào trong đó.

Thân là quỷ hút máu A Minh tự nhiên không có việc gì, nhưng vào lúc này, hắn lại mất tầm nhìn bảo hộ Trịnh bá gia.

Mà lúc này, Trịnh bá gia vừa mới một đao đánh lui một tên lính người Sở, nhưng phía sau, bỗng nhiên xuất hiện một tên lính người Sở to con cầm rìu trực tiếp bổ xuống.

Trịnh bá gia lập tức nghiêng ngươi trốn qua.

Đột nhiên, một thân ảnh quỷ dị xuất hiện bên cạnh người Trịnh bá gia, trong tay cầm một thanh đoản đao, trực tiếp cắt về phía cổ Trịnh bá gia.

Nói chung đây là chỗ phòng ngự yếu nhất của giáp trụ.

Kiếm Thánh vẫn luôn chém giết phía trước kỳ thật vẫn luôn chú ý tình huống của Trịnh bá gia bên này.

Trận này, thắng thua kỳ thật đều là thứ yếu, ít nhất, so sánh với sinh tử của Trịnh bá gia, xác thật như vậy.

Nhưng một mũi tên từ nơi xa bay đến, không thể không để Long Uyên kiếm lần thứ hai bay ra tiến hành đón đỡ.

Mũi tên kia đến đúng thời điểm, triệt tiêu một lần ngự kiếm của Kiếm Thánh, tạo cơ hội cho tử sĩ ám sát Trịnh Phàm.

Chiến trường thay đổi chỉ trong nháy mắt như vậy, bất luận khả năng gì cũng đều có thể phát sinh.

Cao thủ chân chính trong thiên quân vạn mã kỳ thật chỉ lớn hơn con kiến một chút thôi.

A Minh bị mất tầm nhìn, Kiếm Thánh cũng không cách nào cứu viện, hai lực lượng bảo vệ bên người Trịnh bá gia vào lúc này đều bị ngăn cản.

Trong quân đội người Sở cũng có nhân vật như Trịnh Phàm, bọn họ ẩn nấp trong binh mã, bình thường không ra tay, nếu ra tay tất nhiên lựa chọn ám sát tướng lĩnh quan trọng của đối phương.

Đoản đao đã tới sát cổ Trịnh bá gia, thậm chí đã có thể cảm giác thấy khí huyết trên đoản đao áp bách.

Tuy Trịnh bá gia kinh nhưng chưa hoảng.

Dưới tình huống như vậy, hắn vẫn có thể vững vàng, bởi hắn vẫn còn một tên hài tử đáng yêu.

Hắn rất trực tiếp cũng rất đơn giản, hô:

- Ma Hoàn.

Ong!

Trong phút chốc, Trịnh bá gia từ bỏ phòng ngự bản thân, lực lượng Ma Hoàn điên cuồng dũng mãnh lao vào người Trịnh bá gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!