Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1237: PHỤ BINH PHÁT HUY

Loại phụ tử hợp thể này kỳ thật đã sớm ngựa quen đường cũ, không còn trúc trắc ngay từ đầu nữa.

Một vòng này, sau khi người mù thăng cấp, chỉ còn lại Ma Hoàn và Tiết Tam vẫn chưa thăng cấp.

Nhưng điều này không mang ý nghĩa thực lực Ma Hoàn kém đi nhiều.

trên thực tế, mỗi lần Trịnh bá gia để Ma Hoàn nhập thể, mượn không phải lực lượng của Ma Hoàn, mà chính là sự chống chế tinh tế và kinh nghiệm chiến đấu phong phú thuộc về Ma Vương kia.

Tiết Tam từng phân tích qua, nói Ma Hoàn kỳ thật vẫn luôn muốn tìm một thân thể thích hợp.

Tham chiếu những lần Ma Hoàn bám vào thân thể Trịnh bá gia làm động tác quỷ dị, ngay cả bản thân thân thể “Cha” nay kỳ thật cũng không phải gu của Ma Hoàn.

Nhưng đây cố tình là cha hắn, Ma Hoàn mới không hề giữ lại đưa hết lực lượng nhập vào Trịnh Phàm.

Cho nên có thể nói “Tạm chấp nhận”.

Mà nếu muốn cuộc sống có thể vững vàng bước tiến, thật đúng là không thiếu những lần tạm chấp nhận kia.

Tỷ như trước mắt.

Đồng tử Trịnh bá gia trong khoảnh khắc hóa thành hai màu xám trắng.

Thân thể hắn lấy một loại tư thế khó có thể lý giải vặn vẹo, đặc biệt là cổ, chỉ nghe được “Răng rắc” một tiếng, đã vặn tới một góc độ cực hạn, đồng thời phần eo phát lực, chân sau đá lên.

Tên thích khách người Sở muốn dùng tay bắt lấy chân Trịnh bá gia, muốn tiếp tục bảo trì khoảng cách gần sát.

Nhưng mà, Trịnh bá gia, xác thực mà nói, phản ứng của Ma Hoàn càng trực tiếp hơn, sau khi cổ chân bị đối phương bắt lấy, cả người mượn sức phát lực, nửa người kéo qua hai bên, chặt chẽ dán sát vào nhau.

Đồng thời trong tay Trịnh bá gia đã sớm buông Man đao, tay hạ xuống, một cái dao găm tinh xảo xuất hiện trong lòng bàn tay.

Man đao khá dài, khi vật lộn bên người kỳ thật là một loại trói buộc, cho nên dao găm là binh khí thích hợp nhất.

Đừng hỏi Trịnh bá gia thân là chủ tướng một phương, vì sao trong giá trụ lại giấu diếm loại huyền cơ này.

Đây là lợi ích được nuôi dường từ thói quen, dao găm này trước đây được Tiết Tam thiết kế riêng cho hắn, mặt trên có khe lõm, khi vận dụng, có thể truyền khí huyết phóng độc tố bên trong ra.

Thích khách người Sở kia thật sự không đoán được, chủ tướng đối phương đối mặt với loại ám sát này, phản ứng và ứng đối lại càng giống một tên thích khách hơn hắn, đặc biệt chính là thân thể quỷ dị và mềm dẻo, càng khiến hắn bất ngờ.

Phốc!

Dao găm không đâm vào thân thể thích khách, mà từ vị trí cổ xẹt qua, rồi sau đó Trịnh bá gia một tay chống bả vai thích khách, cả người lật nghiêng về phía sau.

Phanh!

Tên trọng giáp lực sĩ người Sở kia bổ một rìa tới, vốn định bổ Trịnh bá gia, nhưng bởi Trịnh bá gia né tránh nhanh, nên đánh gãy một cánh tay của thích khách kia.

Đương nhiên, lúc này thích khách kia đã không sao cả, bởi sau khi độc tố đã rót vào vết dao găm xẹt qua, đã chú định kết cục ngày hôm nay của hắn.

Sau khi Trịnh bá gia rơi xuống đất, thân thể giống như con nhện, tay chân cùng sử dụng, dán trên mặt đất.

Tên trọng giáp người Sở kia lần thứ hai vọt tới, Trịnh bá gia đang chuẩn bị tùy thời động, vào lúc này có một thân hình hung hăng đập trúng thân thể lực sĩ kia.

Quách Đông một bên đâm một bên hô to:

- Bảo hộ Bá gia!

Thân thể lực sĩ kia bị đâm lay động.

Ngay sau đó, một thân hình thon gầy bỗng nhiên nhảy lên, tay trái ôm lấy cổ lực sĩ, tay phải cầm đao cắt ngang, ngửa thân thể ra sau.

Hứa An biết sức lực bản thân không được, nên phải làm như vậy.

- Tư. . .

Lực sĩ tức giận, nhưng thân thể hắn không ức chế được khuynh đảo xuống, bởi lúc này mạnh mẽ giết người phía sau kia, chỉ khiến vết đao và vết thương trên cổ tiếp xúc càng sâu mà thôi.

- Rống!

Lực sĩ ngã trên mặt đất, bổ rìu tới.

Quách Đông cầm tấm chắn, đẩy về phía trước.

Chỉ nghe “Loảng xoảng” một tiếng, rìu khảm vào bên trong tấm chắn.

Đây bởi tên người Sở này đang nằm, không cách nào hoàn toàn phát lực, nếu không một rìu này hạ xuống, tấm chắn của Quách Đông chắc chắn bị đập vỡ.

Mà lúc này Hứa An càng dứt khoát nhảy lên phía trước, hai đầu gối ép vào vị trí vết thương, theo trọng lượng của bản thân, để lưỡi đao ép vào cổ lực sĩ kia.

Tên người Sở này bắt đầu liều mạng giãy giụa, nhưng hai người kia lại gắt gao đè xuống.

Rốt cuộc, tên lực sĩ người Sở kia đã hoàn toàn bất động.

Hắn là mấy phẩm, Trịnh bá gia không biết, nhưng tất nhiên là một cao thủ, hơn nữa là một người Sở am hiểu chém giết trong chiến tranh, nhưng vẫn bị hai tên phụ binh chém giết.

Đây là chiến trường, hoặc ngươi có thể giống Kiếm Thánh, kiếm khí tung hoành, chỉ cần kiếm khí không tán, người bình thường rất khó tới gần, đương nhiên vẫn phải cẩn thận một chút.

Hoặc ngươi giống Sa Thác Khuyết Thạch hoặc Tĩnh Nam Vương, Tam phẩm Võ giả, có thể hoành hành không cố ý trong thiên quân vạn mã.

Nhưng trên đời này có mấy Kiếm Thánh, có mấy Sa Thác Khuyết Thạch và Tĩnh Nam Vương?

Cho nên, tuyệt đại bộ phận người, xác thực mà nói, bài trừ tồn tại “Phượng mao lân giác” kia, những người khác khi rơi vào tràng hỗn chiến này, đều chuẩn bị tinh thần chết không thể hiểu được.

Móng tay A Minh đâm vào thân một tên thuẫn bài thủ người Sở, vặn gãy cổ hứa, sau đó kéo khoảng cách với người còn lại, nhanh chóng đến gần bên người Trịnh bá gia.

Lúc này, Ma Hoàn còn bám trên thân Trịnh bá gia.

A Minh quát:

- Ma Hoàn, đi xuống!

Ma Hoàn phụ thể, đối với Trịnh bá gia chính là một loại gánh nặng cực lớn, tuy hiện tại năng lực của Trịnh bá gia rất mạnh, không đến mức giống ngày xưa vài lần nhờ Ma Hoàn nhập thể rồi nằm mười ngày nửa tháng nữa.

Nhưng thời gian dài phụ thể vẫn sẽ khiến Trịnh bá gia rơi vào tình huống tiêu hao quá mức.

Trịnh Phàm (Ma Hoàn) ngẩng đầu, phát ra một tiếng gầm nhẹ đối với A Minh.

Hiển nhiên, hắn không vừa lòng.

Hiển nhiên, hắn vẫn chưa chơi đủ.

Loại chém giết lộn xộn này, đúng để hắn rất yêu thích và lưu luyến không rời.

Nhưng bởi địa vị Trịnh bá gia nước lên thì thuyền lên, cơ hội ra tay của Trịnh bá gia càng ít, Ma Hoàn tự nhiên không có cơ hội phát huy gì nhiều.

Mà lúc này, Long Uyên trực tiếp xuyên thủng ngực một tên giáp sĩ người Sở, Kiếm Thánh bạch y phiêu phiêu, rốt cuộc tới rồi.

mua truyện giá rẻ liên hệ z a l o 0 8 6 5 1 0 8 2 5 1

A Minh lần thứ hai quát khẽ:

- Ma Hoàn, rời đi!

Ma Hoàn bất đắc dĩ, hung tợn liếc A Minh một cái, rời lực lượng bản thân trên người Trịnh bá gia đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!