Trịnh bá gia như người mới chết đuối trồi lên mặt nước, trước tiên hít sâu một hơi, sau đó vị trí gáy truyền đến một trận choáng váng, sau khi được A Minh nâng lên, ngay sau đó đẩy A Minh ra, ý bảo hiện tại bản thân hắn không phải vấn đề lớn.
Tuy rằng hơi mệt mỏi, nhưng không phải tay trói gà không chặt.
Quách Đông nhặt Man đao lên, bất chấp lau chà máu bẩn trên lên người, sau đó đưa cho Trịnh bá gia.
Trịnh bá gia tiếp nhận Man đao, nhìn bốn phía chung quanh.
Chiến trường như sóng gió, đảo đi đảo lại, chẳng qua lúc trước người Sở bên người rất nhiều, hiện tại phóng mắt nhìn lại, một đám binh sĩ Yến quân đang chém giết, ngược lại dần chiếm dần dần nơi này.
Bởi soái liễn ở đây, bởi Trịnh bá gia mặc kim giáp ở chỗ này, cho nên khi binh sĩ Yến quân chém giết, tất nhiên không thể không hướng về phía này.
Người Sở cũng rất muốn giết tới đây, lúc trước bọn họ làm đươc một lần, nhưng hiện tại chiến cuộc lại bị đẩy ra.
Trịnh bá gia tay chống Man đao, hiện tại đã không phải lúc kêu khẩu hiệu hay múa may đại kỳ gì, chỉ có tiếp tục cắn răng chém giết tiếp, chỉ cần hắn và trung quân bên này không tan, đại cục sẽ không băng tàn.
Xét đến cùng vẫn bởi bản thân Trịnh bá gia vẫn ở chỗ này.
Hơn nữa quân đội Tuyết Hải Quan càng là quân đội Trịnh bá gia sáng lập ra.
Tuy hắn từ lâu đã phủi tay làm chưởng quỹ, đại bộ phận công việc đều để nhóm Ma Vương kia lo liệu, mà Trịnh bá gia chỉ còn mỗi chức năng “Linh vật”.
Địa phương khác, nhân vật linh hồn thường thường mang ý nghĩa bị hư cấu, nhưng Trịnh bá gia thật sự đem linh hồn nhập vào nhánh quân đội này, chẳng sợ thành phần quân đội này rất phức tạp, nhưng tất cả bọn hắn đều nguyện ý đi theo Trịnh bá gia.
Mầ bộ Công Tôn Chí và bộ Cung Vọng càng đơn giản hơn, bởi chủ tướng bọn họ vẫn đang chém giết trên tường thành Đông Sơn bảo, nếu Tuyết Hải quân lui, bọn họ đại khái cũng mơ màng hồ đồ lui, nếu Tuyết Hải binh tiếp tục chống, chẳng có gì để nói cả, chỉ có thể tiếp tục cắn răng đi.
Cho nên, bởi Trịnh bá gia được ăn cả ngã về không.
Cho nên, người Sở khí thế rào rạt giết ra, quân trận của bọn họ tốt, bộ chiến phối hợp thành thạo, giáp trụ hoàn mỹ. . . Nhưng như cũ vẫn không thể xé rách cục diện này.
Thời đại vũ khí lạnh chém giết, binh lực hai bên không ít.
Nếu hai bên đánh nhau đến chết không chịu tháo chạy mà nói, muốn trong khoảng thời gian ngắn gặm đối phương, cũng rất khó.
Người Yến kỳ thật bị động hoàn toàn, bởi chiến trường ở đây, không nói tuyệt đại bộ phận người Yến bởi công thành chiến nên không cưỡi ngựa, hơn nữa ngay cả kỵ binh đối mặt với loại tình thế chiến đấu này, hắn cũng không cách nào triển khai.
Người Sở lợi dụng trúng điểm này.
Nhưng người Yến lại chống cự dẻo dai, để cho dù ngươi có cắn cũng không nhai nổi, hơn nữa cò khiến ngươi phun ra cũng không được.
Huống chi nhánh binh mã dưới trướng Trịnh bá gia, tố chất Thiết kỵ Tuyết Hải Quan tất nhiên không cần nhiều lời, Tấn doanh binh của Cung Vọng này khả năng kém hơn chút, nhưng một bộ binh mã này của Công Tôn Chí, gốc gác chính là Trấn Bắc quân!
Cho nên binh mã tố chất cao trong loại loạn chiến này, xác thật mang đến hiệu quả cực tốt!
Trịnh bá gia vẫn đang tiếp tục chém giết, Kiếm Thánh đã trở lại, lại giết ra ngoài, lại trở lại.
Thật sự bởi Trịnh bá gia quá mức chói mắt, để Kiếm Thánh không thể không đi qua yểm hộ, dần dà bước chân của Kiếm Thánh rõ ràng đã hơi phù phiếm.
Loạn quân chém giết qua lại vọt vào lại lao ra, ngay cả Sa Thác Khuyết Thạch năm đó cũng bởi tiêu hao hết khí huyết, huống chi kiếm khách theo đuổi chính là sắc nhọn và tốc độ, từ trước đến nay không có gì đánh lâu dài.
Nhưng Kiếm Thánh vẫn tiếp tục chống đỡ, có hắn, Trịnh bá gia còn có thể tiếp tục đứng lên đại kỳ, không nói hoàn toàn có thể bảo cờ xí không đổ, nhưng ít ra có thể đảm bảo một chút trừ phi binh sĩ Yến quân xung quanh đều hỏng mất, bên này bị người Sở hoàn toàn vây quanh, nếu không Trịnh bá gia đại khái sẽ không chết trong tay loạn quân.
Lại có A Minh cẩn thận phối hợp tác chiến, vấn đề an toàn của Trịnh bá gia thật ra được đảm bảo.
Nhưng bởi Yến quân quanh người càng ngày càng nhiều, cho nên cục diện lấy một địch ba rất khó gặp lại rồi, dưới tình huống một chọi một, Trịnh bá gia vẫn kém, bởi Trịnh bá gia rốt cuộc vẫn là “Lục phẩm” tuyệt thế cao thủ!
Ong!
Một mũi tên bắn ra, bắn trúng bụng A Minh, mũi tên lại từ một vị trí khác bắn ra.
Ánh mắt A Minh rất băn khoăn, hắn biết cách vòng chiến này không xa, vẫn có một thần xạ thủ người Sở đang hoạt động.
Cũng bởi hắn, để Kiếm Thánh không thể không lần lượt quay về tiếp viện, tiêu hao quá nhiều.
- Nếu Tiết Tam ở chỗ này thì tốt rồi.
A Minh nói.
Nếu Tiết Tam ở chỗ này, hắn có thể đi mò ra tên thần xạ thủ kia.
- Hiện tại hắn vẫn chưa trở lại, ta kém chút quên mất hắn.
Trịnh bá gia cười cười rút mũi tên kia ra khỏi người A Minh, tùy tiện ném trên mặt đất.
Ngay sau đó, A Minh lại xoay người một cái.
Phanh!
Một mũi rìu đánh trúng lưng A Minh, trực tiếp khiến thân thể A Minh lảo đảo một cái.
A Minh rất bình tĩnh nói với Trịnh bá gia:
- Hiện tại cuộc sống của hắn rất thoải mái đi, khả năng ở Lương Quốc, thật sự tìm được kích cỡ thích hợp với hắn.
Trịnh bá gia gật gật đầu, sau khi A Minh xoay người, rút mũi rìu sau lưng A Minh ra, ném về phía quân đội người Sở kia.
Trên người có hai cái động, A Minh nói chuyện cảm giác hơi lâng lâng, nói:
- Chủ thượng, nếu trận này đánh xong, ta phải nằm quan tài một thời gian, nhớ rõ nhắc A Trình tưới máu đúng giờ cho ta.
- Không có việc gì, nói không chừng chúng ta đều nằm chung quan tài với nhau.
A Minh duỗi tay, tay không đoạt đao tiếp binh khí của Sở quân, mạnh mẽ ấn lưỡi đao tới cổ đối phương.
- Quá xui.
Chuyện đã tới nước này, bọn họ có thể nói vấn đề này.
Quách Đông và Hứa An vẫn đứng xa xa hộ vệ Trịnh bá gia thấy một màn như vậy, đều sợ ngây người, đặc biệt thấy hình ảnh Trịnh bá gia tùy tiện rút mũi tên và lưỡi rìu trên người A Minh, thật sự đánh sâu vào thị giác bọn họ.
Rõ ràng đây là hình ảnh thật bi tráng, lại bị bọn họ suy diễn lung tung!
. . .
- Tiến lên!
Trên chiến xa, Thạch Xa Đường phái ra đội ngũ thân vệ, cái này không chỉ cho một đội ngũ tinh nhuệ gia nhập, càng gián tiếp nói cho Cấm quân Sở Quốc phía trước biết.
Thạch Xa Đường không hài lòng với biểu hiện của bọn hắn.
Thạch gia trị gia nghiêm ngặt, trị quân, càng thêm nghiêm ngặt.
Nói chung quân đội do tư binh quý tộc tạo thành có lực ngưng tụ rất mạnh, trên phương diện quân luật, lại rất khó làm nghiêm ngắc, rốt cuộc lẫn nhau đều có quan hệ rối rắm phức tạp, khó gỡ.
Nhưng Cấm quân Hoàng tộc không gặp phải vấn đề này, Thạch gia sẽ không cho phép Cấm quân dưới sự chỉ huy của hắn xảy ra xuất hiện loại vấn đề này.
Cho nên, sau khi thân vệ doanh đi lên, sĩ khí Sở quân lần thứ hai tăng vọt lên, đặc biệt là khu vực tiệm cận Trịnh bá gia.
. . .