Ở một nơi khác trên chiến trường, cách soái liễn rất xa, Lương Trình mang theo binh sĩ dưới trướng đang chém giết với người Sở.
Kỳ thật, sau khi chiến trường bị phân thành nhiều mảnh, chém giết đến bây giờ, nguyên bản một khối, lại phân ra vài khối.
Vị trí giằng co ác chiến chém giết kịch liệt nhất cũng chính là vị trí soái liễn của Yến quân, đây biến thành khu vực thảm thiết nhất, cũng là nơi quyết định thắng bại.
- Xong rồi, sắp chống đỡ không nổi nữa.
Người mù hơi mệt mỏi nói, ý niệm lực của hắn, đã tiêu hao quá nhiều.
- Không, không.
Lương Trình lại trực tiếp phủ định nói.
Người mù bỗng nhiên bốc lên lòng tin, nói:
- Ngươi mau nói cho ta biết, ngươi còn hậu thủ sao, tuy ta sẽ trách ngươi không sớm đề cập đến, nhưng ta vẫn sẽ cố gắng tha thứ cho ngươi.
Lương Trình lắc đầu, nói:
- Ta đã nói rồi, trước đó ta không hề biết Cấm quân Hoàng tộc Sở Quốc ở chỗ này.
- Vậy ngươi rốt cuộc có ý gì? Để ta trước khi chết trận, mang theo hi vọng?
- Chủ thượng đã bắn ra pháo hoa tin, khi quân ta công thành, bên ngoài đã bố trí rất nhiều đội ngũ binh mã tuần tra tới lui, kỵ binh gác càng nhiều hơn, nhưng ngươi có thấy mấy người trở về?
- Không trở về?
Người mù nghi hoặc nói.
Lương Trình gật gật đầu, nói:
- Không có trở về, kỳ thật, từng đám trở về đều vô dụng, hoặc bị vị Trụ quốc người Sở kia cố ý dùng kỵ binh gây dưa, hoặc coi như gia nhập chiến trường này cũng như muối bỏ biển, không tạo nên tác dụng quyết định gì.
- Tại sao không tới?
Lương Trình không trả lời vấn đề này, ngược lại nói:
- Lúc trước Tĩnh Nam Vương có thể nhất cử đánh bại Dã Nhân Vương trên Vọng Giang, mấu chốt là cái gì, chính là việc chúng ta ngàn dặm bôn tập bắt lấy Tuyết Hải Quan, ngăn chặn đường lui của Dã Nhân Vương, để Dã Nhân Vương không còn lựa chọn nào khác phải quyết chiến.
Kỳ thật, bản thân Điền Vô Kính cũng không đoán trước được điểm này, bởi chính chúng ta, tự chủ trương!
Nhưng thường thường, một chút thời điểm, loại tự chủ trương này có thể tạo ra kỳ hiệu.
Đánh giặc trình độ cao tự nhiên cần một cái bất ngờ, hiểm chiêu, cái này tự nhiên cần một vị tướng lãnh cùng hắn khống chế và thi triển.
Lúc trước Tĩnh Nam Vương có chủ thượng chúng ta.
- Mà chúng ta, kỳ thật cũng có thể có, hơn nữa dáng vẻ này. . . Thật sự có!
. . .
- Còn chưa khởi binh? Còn chửa khởi binh sao?
Kha Nham Đông Ca gần như rít gào bên người Kim Thuật Khả.
Thời gian công thành chiến, binh mã bản bộ bọn hắn được điều động hơn phân nửa.
Phần còn lại, hai người từng người dẫn năm trăm kỵ binh tiến hành tuần tra tới lui bên ngoài Đông Sơn bảo.
Rốt cuộc, nói chung, khi công thành kiêng kị nhất, chính là phần ngoài bỗng nhiên xuất hiện một nhánh viện binh tới đánh úp ngươi.
Ngược lại quân phòng giữ trong thành không cần sốt ruột, bởi nếu bọn họ có năng lực và khí phách chủ động giết ra, cũng không cần trốn ru rú trong thành chờ ngươi tới công thành.
Nhưng cố tình hôm nay Đông Sơn bảo, đánh vỡ định luật này, từ bên trong thành xuất binh, tiến hành phản kích trên quy mô lớn.
- Pháo hoa báo tin của Bá gia đã sớm châm ngòi, ngươi còn đợi? Ngươi còn đợi? Ngươi dám chờ!!!!
Kha Nham Đông Ca gần như muốn điên rồi, nguyên bản hắn trực tiếp mang binh trở về cứu viện, nhưng lại bị Kim Thuật Khả ngăn cản.
Không chỉ như thế, Kim Thuật Khả còn chặn lại những tốp binh mã kỵ binh gác của Cung Vọng và Công Tôn Chí.
Cưỡng chế bọn họ, không cho phép xuất kích.
- Từng tốp từng tốp tiến vào chỉ như muối bỏ biển, không bằng tổ chức ra một nhánh kỵ binh quy mô, đến lúc đó hiệu quả mang lại sẽ tốt hơn nhiều, thậm chí có thể cho người Sở một kích trí mạng!
Ngươi thấy được thế cục, thế cục hiện tại rất loạn, nhưng thế cục cũng thực rõ ràng, thoạt nhìn người Sở thế lớn, nhưng bên ngoài vẫn do quân ta khống chế, trên tường thành của người Sở còn có mấy đạo nhân mã của ta.
- Người Sở chơi bài hiểm, chúng ta có thể lợi dụng lần này, hoàn toàn làm cục diện đên đảo lại!
Kim Thuật Khả hơi kích động giải thích cho Kha Nham Đông Ca biết.
- Không, Kim Thuật Khả, ngươi phải biết rằng, có đôi khi, cái này không phải vấn đề thắng thua, sau khi ngươi nhìn thấy pháo hoa tin của Bá gia, thế nhưng còn dám án binh bất động thậm chí ngăn trở binh mã khác tiếp viện. Ngay cả ngươi cuối cùng thắng, ngươi cho rằng, ngươi thật sự thắng sao?
Phụ thân và đám quý tộc thân thích nhà hắn vẫn đang bên người Tĩnh Nam Vương.
Hắn tự nhiên rõ ràng Tĩnh Nam Vương làm vậy có ý gì, đây không phải là chèn ép và đề phòng sao?
Bá gia là người Yến, ngươi, Kim Thuật Khả, là Man nhân!
Kim Thuật Khả há miệng thở dốc.
Kha Nham Đông Ca tiếp tục nói:
- Ngươi dám không màng an nguy của Bá gia. . .
Kim Thuật Khả buồn cười, nói:
- Bá gia, không phải là người như vậy.
- Ngươi. . .
Kim Thuật Khả kiên định lắc đầu, nói:
- Bá gia thật sự không phải loại người như ngươi nghĩ, chỉ cần có thể thắng, mọi chuyện đều có thể.
- Ngươi không sợ sau này. . .
- Sẽ không.
Kim Thuật Khả liếm liếm môi, nói:
- Lúc trước Đại hoàng tử từng muốn ta theo, nhưng ta từ chối. Bởi từ rất sớm, ta biết một chuyện, Bá gia và nhóm tiên sinh kia, ý tưởng của bọn họ, kỳ thật cùng những nhóm thủ lĩnh quyền quý kia, hoàn toàn không giống nhau. Đi theo Bá gia, kỳ thật, cuộc sống này, rất thú vị!
Kha Nham Đông Ca lắc đầu, nói:
- Ta không tin.
Kim Thuật Khả duỗi tay vỗ vỗ bả vai Kha Nham Đông Ca, nói:
- Vậy đường đi của ngươi hẹp rồi.
Nói xong, Kim Thuật Khả quay đầu lại nhìn về phía phía sau, nơi này đã tập hợp gần ba ngàn kỵ binh rồi.
Số lượng. . . Đã đủ rồi.
Kim Thuật Khả xoay người lên ngựa.
Ánh mắt ngắm thẳng về phía trước.
Cho tới nay, hắn cảm thấy bản thân là một người rất may mắn, hắn xuất thân vốn là Hình Đồ binh Man tộc, có thể đến một bước này, đã không dễ dàng gì.
Tuy Kha Nham Đông Ca cũng là một vị quan trấn thủ, nhưng Kim Thuật Khả biết, hắn và Kha Nham Đông Ca hoàn toàn bất đồng, bởi Kha Nham Đông Ca có một Kha Nham bộ lạc hậu thuẫn.
Mà Kim Thuật Khả hắn, không có.
Hắn dựa vào Kiếm Thánh đại nhân đề cử mới có thể tiến vào pháp nhãn của Bá gia, sau đó Bá gia càng mấy lần đề bạt hắn lên, trọng dụng hắn.
Đương nhiên sau khi hắn biết được người kia là Kiếm Thánh, hắn càng thêm hoài niệm thời gian cùng Kiếm Thánh gác cửa.
Mỗi lần Bá gia chụp bả vai hắn, hắn đều cảm thấy vô cùng ấm áp.
Chính như Trịnh bá gia nghĩ, bản thân thoạt nhìn bách chiến bách thắng, kỳ thật cũng không có một trận chiến nào hoàn toàn đảm đương một phía, áp trận, chung quy vẫn chưa đạt đến vẻ hoàn mỹ.
Kim Thuật Khả cũng cảm thấy như vậy, Bá gia đối với hắn ân trọng như núi, hắn cũng tiếc nuối khi những đồng đội bên cạnh không nhìn ra tầm mắt sâu rộng của Trịnh bá gia.
Cũng may, hiện tại cơ hội đền bù tiếc nuối. . . Đến rồi!
Kim Thuật Khả giơ đao lên.
Dùng giọng điệu bập bõm, hô to:
- Vì Tuyết Hải Quan, vì Bá gia, theo ta!
. . .